Donnerstag, 17. Januar 2019

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 75


Trích: Xuyên Thủy Động

Thủy Động muôn ngàn ánh SAO sa
Lân quang óng ánh dãi ngân hà
Đại bàng tung cánh trong hang động
Cửa RA là MẸ cửa VÀO cha.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 74


Trích: Chuà Thượng

Chùa Thượng quay mặt hướng phía Đông
Bệ ĐÁ thờ Phật Bà Quan Âm
Sơn thần thổ địa chầu HỮU tả
Linh THIÊNG cứu NẠN khắp DƯƠNG trần

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận phần 73


Trích : Chuà Hạ

Phượng bay chim múa trước sân chùa
Hai TẦNG tám MÁI cổ kính xưa
Mạo Cổ Thần Thanh bức đại tự
Thị CHÍN trên CÀNH quả đung đưa

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 72


Trích: Bích Động

Lung linh ngọc quý của trời Nam
Động XANH ngọc BÍCH ghép TÊN vàng
Ngũ nhạc triều quy Long hội tụ
Thanh tao thi vị cảnh thôn trang.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 71



Trích: Đại Vương Trần Quốc Tuấn

Hưng Đạo Đại vương Trần Quốc Tuấn
Trung vua yêu nước một lòng nhân
Ngàn thu hương khói đền HIỂN thánh
Sử XANH danh TƯỚNG của VUA Trần

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 70


Trích: Hào Khí Đông A

Ba lần chiến thắng giặc Nguyên Mông
Hào khí Đông A, nhất cõi trần
Vó ngựa Nguyên Mông cày đất Bắc
Đại VIỆT ngàn NĂM rạng non sông

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 69



Trích: Làng Việt Cổ

Cây chuối cây môn Làng Việt Cổ
Nằm bên núi đá mọc ngàn xưa
Cạnh suối ông già ngồi đẽo gỗ
Cày tre dây bện với người bừa

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 68


Trích: Hòn Vọng Phu

Chiến chinh tràn khói lửa binh đao
Vọng PHU chờ HẾT kiếp má đào
Chinh PHU chiến TRẬN chàng có nhớ
Bồng con hóa đá tự năm nào

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 67


Trích: Sông Ngô Đồng

Lượn mình uốn khúc dải LUẠ đào
Thái TÔNG du NGOẠN cảnh TIÊU dao
Ngô ĐỒNG rợp MÁT hai SƯỜN núi
Thần tiên hang động dưới ÁNH sao

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 66


Trích:Hang Ba

Sơn thần rủ rễ gió PHẤT phơ
Cá sấu xếp hàng nằm DÀI chờ
Suối TRONG tiên TẮM quên XIÊM áo
Mấy BỘ còn NGUYÊN nằm TRÊN bờ

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 65


Trích: Chuà Nhất Trụ

Nhất trụ chuà xưa đất cố đô
Ngàn năm bia đá có phai mờ
Tiền đường thượng điện thờ Mẫu tổ
Bát giác lời kinh ngộ THIÊN cơ

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận 64


Trích: Núi Văn Núi Võ

Văn võ song toàn cặp núi đôi
Phượng hoàng hạ cánh giữa lưng đồi
Thuyền xuôi cánh nhạn vào Tam Cốc
Kỳ vĩ trời xanh hiếm TRÊN đời

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 63


Trích: Kẻm Gió

Sông nằm ở giữa núi hai bên
Nội ngoại nghi môn thật vững bền
Kẻm Gió đẩy thuyền đưa nhẹ gió
Trần gian sao giống ở CÕI tiên

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 62



Trích: Tam Cốc

Nước mòn vách núi hẻm ĐÁ vôi
Biển cả ngàn xưa đã XA rồi
Ngô ĐỒNG uốn LƯỢN theo vách núi
Sông soi bóng nhạn cánh chim trời

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 61


Trích: Đền Vực Vông

Vực Vông trung liệt đền linh thiêng
Hiển thị rằm giêng sáng rực đền
Liệt nữ anh hùng còn sống mãi
Chuyện tình chung thủy gái thuyền quyên

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 60


Trích: Chuà Hoa Sơn

Lớp lớp đá chồng đường RÊU phủ
Hoa Sơn nhũ động tự ngàn xưa
Hương thị khói sương mờ lãng đãng
Lưng chừng sườn núi một ngôi chùa

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 59


Trích: Đạt Ma

Đạt Ma sư tổ nhắm MẮT thiền
Thiện NAM tín NỮ có kiếp duyên
Phổ độ chúng sanh từ BAO kiếp
Đền thiêng ngài ngự ở bên thềm

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 58


Trích: Động Thiên Hương

Linh từ quốc mẫu Trần Thị Dung
Quốc sắc thiên hương chín cửu trùng
Hương tỏa ngát trời huyền ảo động
Đệ NHẤT trời NAM Đại Hồng Chung

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 57


Trích : Hang Sáng

Mờ ảo hơi sương trước cửa hang
Xù xì gân guốc chú voi vàng
Lân quang lấp lánh lòng hang rộng
Óng ánh muôn màu của KIM quang

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 56


 Trích: Đền Cũ

Linh thiêng đền cũ dựng đồi cao
Tả Hữu Thanh Long, Bạch Hổ chào
Dựa LƯNG Huyền VŨ tiền CHU Tước
Minh đường tháp bút thẳng trời sao

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 55



Trích: Ba Hang

Hang Sính, hang Si, hang BA giọt
Tình buồn công tử giữa hang sâu
Sính lễ đâu còn người bạn cũ
Cống hồ đất khách nhớ thương đau

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 54


Đền Trương Hán Siêu

Văn võ toàn tài Trương Hán Siêu
Đền xưa gió thổi cảnh cô liêu
Bạch Đằng Giang phú thời tao loạn
Tri ÂM bạn CŨ dưới TRỜI chiều

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 53


Trích: Chùa Bàn Long

Bàn Long lấy động núi làm chùa
Voi NẰM mơ NGỦ giữa AM xưa
Lọng VÀNG ngũ SẮC mây CHE phủ
Khê Đầu rồng cuốn tựa phun mưa

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 52


Trích: Đền Trình

Nội loạn triều Đinh phò ấu chúa
Ơn vua nghĩa nước cưỡi phong vân
Tràng An sóng nước còn muôn thủa
Hương khói đền xưa tiếc TRUNG thần

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 51


Trích: Đền Vua Lê

Hoa sen đua nở điện thờ vua
Cá quẫy ao trong đang NÔ đùa
Khóm trúc hóa rồng chân đế nghiệp
Hổ thiền như ngủ trước sân chùa

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 50


Trích: Vua Lê Ra Trận

Nhà Tống thừa cơ đánh nước Nam
Binh hùng tướng mạnh kéo từng đoàn
Lê Hoàn ra trận lên ngôi báu
Chi LĂNG Tây KIẾT, Bạch ĐẰNG Giang

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 49


Vua Lê Đại Hành

Chân mệnh đế vương thủa lọt lòng
Rồng vàng đã ấp ở bên trong
Lê Hoàn Thập Đạo mang chân khí
Trên VAI nặng GÁNH vận NON sông

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 48



Trích: Lăng Mộ Vua Đinh Tiên Hoàng

Vua Đinh nằm TRÊN núi MÃ Yên
Thanh LONG Bạch HỔ ngự điện tiền
Chu Tước chim bằng bay sóng cả
Huyền vũ Quy NẰM giấc mơ tiên

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 47


Trích: Đền Phất Kim

Thất Trụ chùa xưa còn có nữa
Phất Kim công chúa của Tiên Hoàng
Đền LẠNH gió MƯA màu rêu nhạt
Lau mọc chen cành cảnh sơ hoang

Ôm hận nghìn thu rơi lệ ngọc
Trâm tan bình vỡ nước hoa trôi
Xiêm ÁO còn VƯƠNG bờ GIẾNG cũ
Duyên TÌNH bi HẬN nước MẮT rơi

Hoàng quang Thuận


Thơ này khó mà tin là do vua Trần mớm cho. Đếm được 8 lỗi đường qui. Vẫn muôn thuở xếp hàng lẹt đẹt trong thể thơ tự do tha hồ mà múa may nhắng nhít loạn xị theo kiểu anh Phèo cô Nở chàng Thuận.

Thất trụ chùa xưa còn có nưã? Thơ ngang phè phè mà chúng vẫn say như điếu đổ mới lạ? Yêu ai như điếu thuốc lào, say thơ ông Thuận đã đào lại chôn. Thất trụ là bảy cái trụ đá của chùa nó vẫn sừng sững hiên ngang theo năm tháng, ai dám manh tâm phá nát nó đâu mà phải dùng chữ còn có?

Phất Kim công chuá cuả Tiên Hoàng thì chả của giòng giõi Tiên Hoàng thì còn ai vào đây nưã ? Có phải ông hàng xóm sang ngủ với mẫu hậu đâu?
Đền lạnh gió mưa màu rêu nhạt. Lau mọc chen cành cảnh hoang sơ. Lau mọc chen cành chưa chắc đã hoang sơ. Câu chữ viết thừa thãi đã lau mọc lại còn chen cành? Chen cành gì vẫn chen cành lau thì có quái gì mà lạ? Lau như vậy trong đó là một quần thể sinh vật ồn ào rồi như Ong bướm, côn trùng, ruồi nhặng, cóc dế, gà rừng, rắn rết chưa biết chưa chừng còn vài chú nai chú hoãng nưã? Thơ luôn vắng cái hồn người, tình người, cảm xúc của tác giả ở đó thì tả cảnh hoang sơ này chưa được?

Khổ sau chỉ có hai vần trôi, rơi rất tầm thường và không có gì gây ra một cảm giác bi hận ai oán cho người đọc.Thơ này xui người ta gửi đi tranh giải Nobel là một nỗi nhục thiên thu cho dân tộc Việt Nam. Mấy ông dịch giả gì đó có coi ông Thuận có là cái quái gì đâu việc gửi đồng ý hay không đồng ý cứ gửi đi hy vọng như đánh sổ số, dù loại ra nhưng cái tiếng dự giải vẫn có, vẫn có thể reo hò chúc tụng nâng cốc ăn mừng rồi? Liêm sỉ nhân phẩm lòng tự trọng là cái con khỉ gì miễn là có tiếng có tiền. Tiền không có có mùi tanh. Chính mồm ông thuận nói ra là không hề biết tí gì về chuyện người ta gửi thơ ông đi tranh giải. Nói thế mà vẫn cứ gân cổ nói cho bằng được? Nếu không được sự đồng ý hay thỏa thuận ngầm hay chính ông mua họ nhờ họ làm cái việc hạ đẳng đốn mạt này thì bố ai dám làm?

Tôi cũng thương nàng Phất Kim nên có thơ sau:


Công Chuá Phất Kim

Vì nước quyên sinh chìm giếng ngọc
Bị người phụ bạc thiếp đa mang
Mối hận tuyền đài vương chẳng dứt
Nghìn thu cây cỏ khóc thương nàng

Chùa xưa bảy trụ vẫn còn đây
Đền cũ rêu phong ngẫm đắng cay
Phất Kim công chúa Đinh Hoàng Đế
Mai trúc sầu than lệ ưá đầy

Nhật Khánh tên kia sao phản quốc
Cớ sao y lại được làm chồng
Rạch mặt mỹ nhân bờ biển vắng
Trăng vàng in bóng nước thê lương

Phiến sầu tàu lá giọt sương trời
Hương khói tàn nhang muội rã rời
Nhớ người bạc mệnh cùng mây gió
Một tấm lòng son để lại đời!

thơ làm nhân đọc 2 khổ thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Đền Phất Kim
25.8.2012 Lu Hà


Trích: Án Cũ

Án cũ ngàn năm núi Mã Yên
Cờ NƯỚC tung BAY trước MẶT tiền
Cung ĐIỆN ngàn XƯA đâu CÒN nữa
Soi bóng Hoàng Thành nước NON tiên

Hoàng quang Thuận

Đếm được 7 lỗi cơ bản. Thơ chỉ có hai vần tiền và tiên nhàm chán? Đúng là có tiền mua tiên cũng được.

Án cũ là cái khỉ gì? Án mạng ? Án thư? Án thờ? Điều ông muốn nói chỉ là núi Mã yến án ngữ kinh thành Hoa Lư là một phòng tuyến thiên nhiên trời ban cho mà dùng hai chữ "án cũ" là tối nghiã.
Bản chất người cộng sản tăm tối mù mịt chỉ giỏi thủ đoạn ám toán hại người sau lưng chữ nghiã toàn nói lóng và bóp méo chạy theo nhu cầu lường gạt và quyền lợi kinh tế chính trị xã chế độ. Một bài thơ chán quá.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 46


Trích: Chuà Minh Đỉnh

Minh Đỉnh danh lam thờ TIÊN Phật
Đá xanh từng bậc tới tam quan
Núi ĐÁ tầng TẦNG cao CHẤT ngất
Quần tụ linh sơn dãi lụa vàng

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 45


Trích: Long Triều

Bách bảo thiên tuế núi Đại Vân
Điện CŨ Phong LƯU, Tử Hoa gần
Bồng lai cực lạc Trường Xuân điện
Vua ngự càn nguyên đón gió xuân

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 44


Trích: Hang Đá

Nhũ đá trần hang giọt nước rơi
Tiên bay mây trắng cả hang trời
Ngư ông râu bạc ngồi câu cá
Ông lão đánh cờ nước chảy xuôi.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 43


Trích: Dãy Non Lê

Vòng cung Tây Bắc dãy non Lê
Vua ĐINH rồng TIÁ cưỡi hạc về
Chiều TÀ soi BÓNG kỳ LÂN phục
Hùng VĨ trời NAM dãy non khê

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 42


Trích: Đền Vối

Hoang sơ thung vắng ngập NẮNG vàng
Vối GIÀ trăm TUỔI giữa ĐỒI hoang
Hang động xanh um đầy LAU sậy
Voi nằm đền Vối ngủ mơ màng.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 41


Trích: Giếng Ngọc

Mắt rồng long mạch hiện thiên cơ
Giếng nước ngàn xưa mãi đến giờ
Trai giới lễ tiên dùng giếng Ngọc
Xanh trong không cạn tự khai sơ