Freitag, 19. April 2019

Cái May Của Nền Văn Hóa Việt Nam Có Thơ Lục Bát


Đành rằng người Việt chúng ta chịu ảnh hưởng nặng cách làm thơ đường luật bên Tàu có khoảng gần nghìn năm nay, nhưng tiếng Tàu là tiếng đơn âm chữ tượng hình, còn tiếng Việt của ta lại đa âm, chữ tượng thanh thật là phong phú.
Cấu trúc thơ đường theo nhịp đổi thanh chú trọng nhiều vào các chữ vị trí số 2, 4, 6, 7 và 8. Cụ thể là bằng trắc bằng bằng hay trắc bằng trắc. Người Việt ta quá thông thái dựa trên nguyên tắc khô cứng niêm luật chặt chẽ của đường thi mà biến hóa ra thành thơ lục bát, song thất lục bát, tứ tuyệt trường thiên bỏ phép đối chữ đối câu. Thời tự lực văn đoàn các nhà thơ mới 7 chữ như Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v. v… còn sáng tạo ra cả thể thơ 8 chữ theo nhịp bằng trắc. Thể nào thì về nguyên tắc nghệ thuật cơ bản vẫn từ cái gốc thơ đường mà ra. Từ cái gốc đường thi cằn cỗi khô khan, nếu không chăm bón tưới nước bỏ phân thì không bao giờ cho chúng ta hoa thơm quả ngọt vậy. Trong khi Việt Nam đã đi trên chiếc hài vạn dặm của các thể loại nghệ thuật thi ca, thì người Tàu vẫn lẹt đẹt với cái giày cỏ đường thi, cổ phong, thể hành mốc xì, chưa nói họ đã giật lùi theo kiểu thơ nông dân tự do Mao Trạch Đông, không có lề luật vần điệu nhạc tính chi hết. Thể hành giống như thời kỳ đầu manh nha về thơ, theo tôi giống như thơ tự do ngày nay, viết ra cốt lấy ý mà sơ sài về vần điệu nhạc tính. Thế nhưng ông Nguyễn Bá Trác dùng lối thơ nói như thể hành viết ra bài Hồ Trường dịch ra từ Hán sang Việt cũng rất thú vị, nhưng chỉ là cá biệt hiếm hoi mà thôi.

Văn Hoá Và Không văn Hóa - Chuyện Đuôi Co Tôm Cá Của Các Dư Luận Viên Ăn Lương


Người có văn hoá không nhất thiết phải học cao, nhiều bằng cấp và  lắm chữ nghiã. Người ít học cũng không phải là không có văn hoá, sự biết tôn trọng người khác biết giữ gìn lời ăn tiếng nói cũng chính là tự tôn trọng mình. Họ mới chính là người có văn hoá. 

Thơ Chân Thành Giàu Cảm Xúc Trí Tuệ Và Thơ Tối Nghĩa


Có một gã Cam bất nhã bảo rằng tôi là con mèo hoang tự khoe cái đuôi của mình? Vì chính tôi là tác giả của rất nhiều bài thơ và cũng viết rất nhiều về tâm sự văn chương. Có người bảo đó là bình luận, nhưng mượn tiếng tâm sự để tự khen hay cho mình là con cáo ranh mãnh thì tùy họ. Cái khổ là chính tôi cũng tự sáng tác ra thơ nên cảm thấy hơi bị há miệng mắc quai và bị nghi oan. Vì tôi rất ít viết bình luận thơ văn của ai đó, họa có chăng là của một hai cô nữ thi sĩ có duyện nợ văn thơ với tôi ? Thơ của các bậc tiền nhân sáng giá thay cho viết bài bình luận là những bài thơ tôi tự cảm tác hay chuyển thể ra mà thôi.

Tham Thì Thâm - Nhân Nào Quả Ấy


Ai là kẻ gây ra những xáo trộn, hủy diệt nền văn hoá hàng ngàn năm cuả dân tộc. Để ngày nay những cảnh công an đánh chết người ngang nhiên công khai trên đường phố? Xin giới thiệu các bạn bài viết cuả tôi để tìm hiểu tại sao xã hội VN ngày ...nay sa đoạ như vậy?

Tâm sự Đầu Năm Mới Bài 2



Kẻ Tiểu Nhân Vu Caó Xỉ Nhục Người Khác Suy Nghĩ
Khác Với Mình

Những Bưã Tiệc Ăn Thịt Người
   Tác Giả Nguyễn Đình Chính

Nguyễn Đình Chính có kiểu làm thơ khác người. Thật ra  nghệ thuật kiểu này tôi không thích lắm. Nhưng tôi lại đồng cảm khi thấy nội dung cuả nó lại giống như những nhát buá chát chuá ngang bướng, ngay thẳng, cuả kẻ cùng đường bí lối mà phản kháng  viết ra như vậy. Giống như con giun xéo mãi cũng quằn, tức nước thì vỡ bờ, tiếng gào thét cuả một linh hồn tê dại.. Anh giống như một kẻ bị dồn vào chân tường không lối thoát cuả quyền lực và lề thói xã hội. Có người phản đối Anh, tôi không bênh vực và cũng không chê anh. Tôi chỉ có những nhận xét khách quan giưã anh và những kẻ không ưa anh, và họ không ưa luôn cả tôi nưã. Đầu năm tôi muốn tâm sự với các bạn về câu chuyện này. Về nội dung cuả bài thơ xin các bạn đọc lại ở quán thơ. Tôi chỉ muốn nói về phần bình luận:

Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 ( phần C )


Họ Đủ Mọi Lưá Tuổi Thi Nhau Chửi Tôi

Baby đăng ngày 01/15/10 - 8:20 AM
bác Lu ko thấy mình là Don Quixote sao?

Miệng lưỡi thiên hạ khen chê hay cả những lời miả mai, báng bổ. Nếu ta lấy cái tâm an tịnh mà bình tĩnh suy xét, nhiều khi cũng nảy ra từ cái tiêu cực thành những ý tưởng mới rất hay. Lu Hà rất vô tư như đi dạo chơi qua một khu rừng đầy chông gai, chân chảy máu nhưng vẫn rửng rưng trong niềm đam mê vô tận. Làm thơ là dịp được tận hưởng cái thú đau thương, đắng cay, chua chát, ê chề , tình yêu và nhục nhã…Lời bàn cuả Baby hoá ra từ tiêu cực lại chuyẻn sang tích cực mà tạo ra cảm hứng sáng tác. Làm thơ nhiều lúc như chơi cờ tướng vậy.

Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 ( phần B )


Gia Long Một Nick Đểu, Hư Danh Đểu

Tôi không cảm thấy khó chiụ, mà lại cảm thấy thú vị sảng khoái vào dịp đầu năm Canh Dần. Khi được xem một hoạt cảnh hề, được đọc những dòng sôi gan nấu thịt lồng lộn điên cuồng của một bạn đọc nào đó, thật cũng ác khẩu dữ tợn vô cùng như hổ đói. Thái độ rất giống  Cam, hay những dư luận viên mới được ban tuyên giáo tuyển chọn?  Nhưng bạn đọc này cứ xưng xưng tự nhận mình là Gia Long? Gia long là một vị Vua thuộc loại cửu ngũ chí tôn, đáng kính cuả người Việt Nam. Nhưng mượn tên gọi của vua Gia Long để ra vẻ bề trên cao hơn tôi, mặc sức sỉ mắng thóa mạ tôi vào đầu năm mới cho hả dạ là một điều thất đức, bạn có biết không? Vô tình bạn đã phạm vào nền đạo đức nhân cách truyền thống của người Việt Nam đấy.

Tâm Sự Đầu Năm Mới Bài 1 (phần A )


Tấn trò đời đầu Năm, họ vô cớ chửi tôi
Tâm sự của Lu Hà về nhân tình thế thái

Đầu năm mới một vài kẻ qúa khích la lối  om xòm về những bài thơ và những bài tâm bút của tôi. Họ bảo tôi vỗ ngực ta đây về văn thơ và coi thiên hạ chả ra gì. Coi thường bạn đọc,  họ vẫn luôn cái giọng điệu ông “Nông Dân“ là to nhất. Để chơi trò quan điểm quần chúng, quan điểm giai cấp với tôi đây? Hòng muốn thủ tiêu mọi cảm hứng, mọi sáng tạo văn chương nghệ thuật của tôi.

Phạm Công Tâm Làm Nghề Gì?


Một người  tự xưng là Phạm Công tâm, nhưng chẳng thấy công tâm chút nào. Lúc thì xưng là Phạm Công Minh, Phạm Công Cẩn, chỉ thiếu có Phạm Công và Phạm Lãi thì chưa thấy dám xưng mà thôi. Phạm Công Tâm chuyên làm nghề chạy ve đánh vữa cho các tổ viết hôi, phản hồi hôi trên Báo tố quốc. Kẻ tôi tớ thường  vẫn hay nổi khùng lên khi ông chủ của mình bị mất thế diện, bị lột mặt nạ. Khi ngưòi ta phân tích  ra cái bản chất thật một cách trần trụi, bóc ra từng mảng son phấn ngôn từ hào nhoáng che đậy cái tâm điạ thối tha bấy lâu nay.

Nguyễn Thượng Phẩm Hay Nguyễn Thuận Phẩm Là Ai ?


Nguyễn Thượng Phẩm không biết ông là ai? Nghe nhiều người viết công khai ông còn rất nhiều những cái tên trá hình khác. Nhưng tôi không thích cái trò rỗi hơi lần mò tung tích người khác như kiểu công an mật vụ cộng sản. Tôi chỉ đọc từng bài và cũng dùng óc duy tâm biện chứng thần học cuả Hegels chứ không phải biện chứng duy vật ăn cắp đạo văn cuả Mác để phân tích bài viết ngắn ngủi  này cuả ông.

Một Vài Suy Nghĩ Về Người Quan Sát


Một người bấy lâu nay vẫn đứng trong bóng tối tự nhận mình là: " Người Quan Sát". Người quan sát  này là ai? Là chẳng ai cả. Đó là cách khôn ngoan nhất, khôn vặt, khôn lỏi để tránh trách nhiệm cho các bài báo của mình. Người quan sát  viết từ Hà Nội, thủ đô  nước Cộng hoà Xã Hội Chủ nghiã Việt Nam. Văn phong khá trôi chảy lưu loát, nhưng nội dung cứ miên man chung chung như dòng nưóc chảy, không biết đâu là điểm dừng. Tác giả cố biện bạch cho tính ưu việt hạn chế cuả báo chí cộng sản và phê phán nền tự do  dân chủ quá độ không giới hạn, kiềm chế kiểm soát của báo chí các nước tư bản.

Một Anh Chàng Quái Đản


Nick Vujicic một anh chàng sinh ra không có chân tay, chỉ có hai cái tỏi gà với hai ngón nhỏ. Nhờ nghị lực phi thường của bản thân và tình thương của những người dân Úc quyên góp cho anh ăn học thành tài. Anh có thể bơi lội, đá banh, trượt băng viết lách đánh máy chữ một cách tài tình. Anh có bằng đại học và tài thuyết khách chẳng kém gì Trương Nghi – Tô Tần ngày xưa. Anh làm cho cả thế giới yêu mến một cách cuồng dại.

Lý Sự Cùn Đi Đôi Với Thần Tượng Rỏm


Bài viết cuả ông Trần Nam Chấn rất hay. Than ôi! Kẻ sĩ có tấm lòng ngay thẳng như Trần Nam Chấn, Bùi tín, Nguyễn Anh Tuấn, Hồ Gian Dâm v.v... điểm mặt trên trang mạng lề trái cũng hiếm thay như cây khô lá rụng mùa thu, như trời quang sao hôm buổi sáng. Còn lề phải thì tôi đọc làm gì cho tốn phí thời gian vô ích. Đôi lúc chúng ta còn phải đọc những bài báo dở ngô dở ngọng chen ngang, hô hào kêu gọi dân chủ suông suông đến bã bọt mép của những người ốc không mang nổi mình ốc. Nhưng nhờ thế lực của công an mật cộng sản mà tự coi mình là những chính trị gia, trên hiểu thiên văn dưới tường điạ lý. Họ khoe đã từng đi du học ở nước ngoài như ở Tiệp, Ba Lan, Pháp, Đức, Mỹ v.v.... như ông Trần Trung Lĩnh chẳng hạn. Những thành phần con ông cháu cha mấy đời bần cố này, nhờ ơn mưa móc của bác và đảng dìu dắt mà đi du học bằng tiền thuế của nhân dân. Nay nhờ thức thời mà tiến bộ không ngừng? Họ mơ ước trở thành những chính trị gia, nối tiếp cha ông họ trên bước đường cách mạng theo lối mới? Hy vọng sẽ được cầm cân nảy mực dẫn dắt dân tộc đồng bào thật quý hoá thế ư? Họ nhờ công an mật vụ cs để thay đổi cộng sản, trước hết phải biết cách mau chóng tiêu diệt những nhà dân chủ sai đường lối chỉ đạo của trung ương dân chủ, tập trung vào những ngưòi tự cho mình là có học vấn hơn người làm đầu tàu lãnh đạo. Phải biết tận dụng vào một vị đại tướng Võ Nguyên Giáp gì đó, hữu danh vô thực, ngồi chơi xơi nước trong hàng ngũ cộng đảng để làm tấm bình phong chỗ dưạ tinh thần.

Lừa Đảo Chính Trị Và Tội Phạm


Ngày xưa vua được gọi là con trời. Cả thiên hạ là của riêng ông ta, ông ta muốn ai sống thì người đó được sống, muốn ai chết thì kẻ đó phải chết. Cái đạo lý vua tôi được gói gọn bằng một câu rợn người“ Quân xử thần tử, thần bất tử bất trung“. Vua là kẻ độc tài duy nhất là con dê đực duy nhất được làm chủ bầy dê cái trong cái chuồng dê của hoàng triều.Trong lịch sử loài người từ ngàn năm nay vẫn có lệ tôn thờ“ Vua „.Ngoài thiên hạ và triều thần ra, vua còn có cả một bầy cung nữ hàng nghìn cô làm vật hiến thân thí mạng cho vua.

Lâm Đặng Minh Chửi Gì?


Trích:"Vừa viết vừa nhận xét phê bình, vừa đá bóng vừa thổi còi là kiểu ăn cướp đây là trò xưa nay người viết văn nào cũng phải tránh, chỉ có Lu Hà làm chuyện bậy này thôi. Bạn khi viết láo bị bạn đọc phản bác thì phải sửa chữa, chú sao lại chửi càn, làm thơ đểu. Thật là xấu hổ thay bạn Lu-Hà à!
Nên đổi nghề đi thì hơn. Bạn đọc thấy lời góp ý của ông Phạm Công Tâm là chí lý cho cậu đó. Hãy đi học nghề khác mà làm khỏi khổ nhục."

Khuyển Dương Lạc Loài


Hoàng Thuỳ Dương  theo chân thằng cha nào đó cũng chửi rủa bác Bùi Tín, Lu Hà và ông H Dâm Dật. Y tự nhận là đại uý dù, đi cải tạo cộng sản 8 năm ngoài miền Bắc, hiện định cư tại Mỹ. Bị thiên hạ người ta la ó làm  quái gì có ngạch đại uý dù của quân lực miền Nam cộng hoà.  Nhục quá mà không tìm ra cái lỗ nẻ nào để mà chui xuống đất. Nay Hoàng Thuỳ Dương vẫn theo bài bài  vở cũ đã học  trong trường chó săn nghiệp vụ, nên mới nhận xằng ba là đại tá quân lực miền Nam cộng hoà và mẹ bị Mỹ bỏ rơi. Đúng là giọng của cộng sản mở mồm ra kinh bỉ gọi con cái những ngưòi mà họ gọi là nguỵ quân ngụy quyền. Nhưng Hoàng Thùy Dương một mặt lên án  ba mình mẹ mình, lại tự nhận quyền tỵ nạn ở Mỹ vậy có vô lý không? Hỏi thực sang Mỹ du học lao động gây quỹ vận động hải ngoại hay làm cái nghề gi ở Mỹ bằng tiền bán rừng bán biển cuả cha ông hay bằng còn đường nào?

Hoài Tường Phong Và Mạng Lưới Thông Tin


TRĂNG NGHẸN

Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.

Gia Long Một Nick Đểu, Hư Danh Đểu


Tôi không cảm thấy khó chiụ, mà lại cảm thấy thú vị sảng khoái vào dịp đầu năm Canh Dần. Khi được xem một hoạt cảnh hề, được đọc những dòng sôi gan nấu thịt lồng lộn điên cuồng của một bạn đọc nào đó, thật cũng ác khẩu dữ tợn vô cùng như hổ đói. Thái độ rất giống  Cam, hay những dư luận viên mới được ban tuyên giáo tuyển chọn?  Nhưng bạn đọc này cứ xưng xưng tự nhận mình là Gia Long? Gia long là một vị Vua thuộc loại cửu ngũ chí tôn, đáng kính cuả người Việt Nam. Nhưng mượn tên gọi của vua Gia Long để ra vẻ bề trên cao hơn tôi, mặc sức sỉ mắng thóa mạ tôi vào đầu năm mới cho hả dạ là một điều thất đức, bạn có biết không? Vô tình bạn đã phạm vào nền đạo đức nhân cách truyền thống của người Việt Nam đấy.

Em Bé Bạc Đầu Kể Chuyện


Nhận xét về Trương Hữu Dụng

Tôi rất ngạc nhiên khi đọc một mẩu văn ngắn cuả Trương Hữu Dụng, tôi cứ nghĩ đây là một cháu bé Việt Nam còn rất trẻ dưới 18 tuổi đời viết bài. Sau chính Dụng tự nhận là người cùng ban biên tập với ông Bùi Tín. Dụng gọi ông Bùi Tín là bác chắc tuổi Dụng cũng tầm trên dưi 60 rồi hay 70 rồi?

Đôi Dòng Tâm Sự Với Anh Hồ Chí Bửu


Sáng nay tôi có đọc một bài thơ cuả Anh Hồ Chí Bửu trên Quán Thơ. Tôi lần theo dòng suy tưởng của anh và cảm nhận cái điều mà anh muốn nói: thơ phú chỉ là cái bóng của cuộc đời bi thương. Thơ là người không quen biết, nó không có thực và nó cũng là một hiện hữu có thực tồn tại trong không gian và thời gian ? Cái đó còn phụ thuộc vào cảm nhận của mỗi người, thơ cũng tan biến đi khi khổ chủ của nó không còn nữa ở trên thế gian này, hay là có thể nó sẽ còn hiện hữu sống mãi trong lòng người dương thế, hay là nó  có thể nó sẽ tan nát rã rời, không ai thèm để ý đến? Có thể người đương thời sẽ coi rẻ nhưng thế hệ sau con cháu lại đua nhau tìm đọc? Hay người đương thời trọng vọng, nhưng thế hệ sau con cháu lại xem thường ? Một bài thơ làm ra  gọi là dở với nhóm người này nhưng nó lại rất hay cho nhóm người khác?

Đôi Dòng Suy Nghĩ Về Bài Viết Của Lê Hùng


Lê Hùng viết rất hay, cảm nghĩ về ngày kỷ niệm 30.4.1975 của các CĐVNTD tại vương quốc Bỉ.

Vẫn cái gọi là chiến thắng 30 tháng 4 năm 1975 mà người cộng sản vẫn coi là một sự kiện long trời lở đất, giải phóng miền Nam khỏi ách xâm lược của Mỹ và bè lũ tay sai bán nước. Cho đến nay ngưòi cộng sản vẫn ngoan cố không chiụ thừa nhận bản chất sự thật phũ phàng: đây không phải là chiến thắng của nhân dân Việt Nam, chống Mỹ và  chống chính quyền miền Nam cộng hòa. Sự thật là chiến thắng theo quan niệm của bè lũ thiểu số lãnh đạo cam tâm làm tay sai cho  quan thày đế quốc Nga Xô anh cả đỏ và bành trướng đại Hán quan thày đen.

Đinh Thạch Bích Nói Về Hiện Tượng Đỗ Xuân Thọ


Tôi là người sinh ra ngẩng đầu lên thì chỉ thấy có mặt trời, mặt trăng và các vì tinh tú. Cúi đầu xuống thì chỉ thấy đất đai, rừng biển, con người, côn trùng và muôn loài cầm thú v.v...Nhưng quỷ đỏ thì chỉ thấy trong sách vở, báo chí và theo những lời đồn đại mà thôi. Nay nghe những băng ghi âm của ông LS Đinh Thạch Bích tôi mới thấu hiểu ra . À  ra thế sao mà nó tinh khôn, nham hiểm, hung dữ vô cùng.....

Mittwoch, 3. April 2019

Đạo Văn Hay Gọi Là Ăn Cắp Thơ


Nét đặc trưng của văn chương là thơ. Thơ là kết tinh của văn chương. Viết văn thì lúc nào cũng có thể viết được, nghe vợ chồng người hàng xóm cãi nhau, nghe bà già nhà quê chửi mất gà, thấy cảnh công an đánh người, viết nhật ký, viết thư, vân vân… ta chỉ cần viết lại đúng sự việc xảy ra có đầu có đũa là thành văn rồi. Nhưng thơ thì không thể lúc nào cũng có thể viết được, phải chờ đợi thời cơ  khi có cảm xúc.Thơ là tâm hồn là nước mắt của con tim.Thế mà có kẻ dám cầm nhầm sổ thơ của người khác, mà cứ xân xân khảng định thơ mình làm ra lúc ngồi trong tù thật là vô liêm sỉ hết chỗ nói. Nhiều người nói ông Hồ Chí Minh không phải là tác giả cuả cuốn nhật ký trong tù. Tập thơ toàn chữ Hán này, viết giống như một cuốn nhật ký, viết theo thể tứ tuyệt, ghi chép toàn những chuyện lăng nhăng tủn mủn củ hành củ tỏi nghêu ngao cho đỡ buồn. Nó chỉ có giá trị một tập thơ ghi chép tạp nham ở dạng trung bình. Nhiều bài dịch ra tiếng Việt giống như ca dao, châm ngôn hay.

Dân Chủ Tự Nhiên Làng Xã Và Dân Chủ Tập Trung Cuồng Tín Phong Kiến


Sở dĩ chúng ta còn  tồn tại đến ngày nay, tổ quốc ta chưa bị xoá tên trên bản đồ thế giới. Bởi vì chúng ta đã có một chiều dài lịch sử hàng nghìn năm dựng nước và giữ nước đẫm máu khốc liệt
của tổ tiên ta.
Xã hội Việt Nam hàng nghìn năm là xã hội chòm xóm, canh tác nông nghiệp dệt vải chăn tằm đời sống tự do hiếu hoà quy tụ trong một đại gia đình đứng đầu là các tộc trưởng, tù trưởng dần dần là Vua. 18 đời vua Hùng có thể là một thời gian tương đối thái bình, nhưng sau ta luôn bị một nước lớn ở phương Bắc là Hán Tàu uy hiếp cho nên thường xảy ra các cuộc chiến  họ liên miên. Mỗi một cuộc khởi nghiã một triều đại mới được dựng lên thường có xu hướng hoàng tộc và tập trung quá nhiều quyền lực mà sinh ra độc tài

Cò Mồi Trần Trung Hậu


Một người xưng tên là Trần Trung Hậu, y vỗ ngực tự xưng là đảng viên công tác ở nước ngoài thở ra cái giọng cực kỳ hôi thối không thể nào ngửi được, nhưng  cứ cố viết lấy đưọc. Ta hãy xem Hậu viết gì?

Trích: "Tôi thấy mấy anh viết bài, la lối um xùm như con nít mới lớn, chuyện người lớn đã chẳng hiểu chi thì chớ, lại còn bày đặt phê bình, phê lọ! Biết gì mà nói. Cứ cho là đảng không muốn Đức Tổng Kiệt ở Hà Nội nữa vì Ngài ở đó, nhà nước lúng túng, gặp khó khăn mỗi khi muốn làm chi đó lợi cho đảng thì đã sao ".

Cò Mồi Phạm Đức Trong


Phạm Đức Trong là một người ăn nói quá đáng, theo kiểu vú cả lấp miệng, bất chấp sự thật lương tâm của một con người bình thưòng. Phạm Đức Trong cứ ra rả, tôi Lu Hà phù hoạ với bác Bùi Tín để viết bài nói xấu đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tôi việc gì phải nói xấu đại tướng, và để làm gì? Phạm Đức Trong lập luận có thể vì miền Nam cộng hòa bị đại tướng đánh cho chạy té de mà sinh ra sân hận. Theo tôi Võ Nguyên Giáp có phải là người toàn quyền chỉ huy cho trận chiến cuối cùng ở miền Nam đâu? Nghe nói ông Giáp là trưởng ban ngăn chặn bành trướng phát triển dân số. Ông ta còn bận phân phát các bao cao xu cho chị em đâu mà có thời gian rảnh rỗi mà lo việc binh đao?

Cò Mồi Nguyễn Thu Hương


Trích: "Thật là bài báo hay ít có xưa nay, đầy đạo lý. Đúng như người Quán Sát đã nói, chúng tôi là bạn đọc khổ quá vì phải đọc những bài họ ăn đứng dựng ngược ngang nhiên, làm thơ điên, chửi bậy, vừa viết bài lại vừa đứng ra bình luận bảo vệ những gì mình viết, ai góp ý chân thành là chửi như ông ” nhà văn đồng thời nhà thơ Lu-Hà” thật hết chỗ nói."

Cò Mồi Nguyễn Quốc Việt


Bất hạnh cho dân tộc Việt Nam đã sản sinh ra những loại người như Hồ Chí Minh, Lê Duẩn, Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Dương Văn Minh, Nguyễn Cao kỳ v.v... cuối cùng hạng chót là Nguyễn Quốc Việt. Họ tất cả đều là những tên lưu manh, đón gió trở cờ, cơ hội, kiếm ăn trên xương máu đồng bào dân tộc mình mà thôi. Bọn họ đều chung đặc điểm dốt nát, vô học và nói nhiều.

Cò Mồi Nguyễn quốc Trung


Này Nguyễn quốc Trung hãy nghe tôi nói:

Chuyện Việt Nam mất nước, mất đảo, bán rừng, nhượng biển còn kể dài dài. Hết theo Tàu đánh Tây, theo Nga đánh Mỹ, rồi lại theo Nga xâm chiếm Cam Pu Chia, rồi theo Nga đánh Tàu vân vân và vân vân. Việt Nam cứ hết đời này đến đời khác kể từ khi ông Hồ Chí Minh xuất hiện mà trượt dần xuống dốc. Thật ra đám quan lại cộng sản chỉ là con tốt đen, thân tôi mọi cò mồi cho ngoại bang mà thôi. Thê thảm vô cùng.

Cò Mồi Nguyễn Quốc Bình


Nguyễn Quốc Bình tôi cũng chả lạ gì chuyên đánh rắm rong hút thuốc lào vặt, viết phản hồi ba lăng nhăng trên báo tổ quốc. Hôm nay ông ta viết một bài dài dằng dặc kể lể con cà con kê về chuyện tướng Nguyễn Cao Kỳ quy thuận triều đình cộng sản, và cứ tấm tắc khen Kỳ là thức thời, rồi Bình tự cho mình là trí giả cao mình liên tiếp phê phán ông Bùi Tín.

Cò Mồi Nguyễn Chí Cường


Thật thảm họa cho con cháu ông Hồ Chí Minh, đứng trước nền văn minh thông tin mạng Internet  ào ào như vũ bão của loài người thì họ vẫn lặc lè như những con lừa thồ nặng qúa tải cái về chủ thuyết ba xu lỗi thời cực kỳ ngu xuẩn của Mác Lê Nin, Mao Trach Đông. Và hiện nay họ núp dưới tư tưởng không có gì cả cuả Hồ Chí Minh để nài nỉ ba Tàu là thành trì của quê hương cách mạng vô sản thế giới. Thế giới  lưỡng cực đã trở thành đa cực từ lâu. Cuộc chiến tranh lạnh đã chấm dứt. Thế nào là chìén tranh lạnh? Là cuộc chiến tranh không tuyên bố ngấm ngầm giữa hai phe Tư Bản và Đế Quốc Xã Hội thông qua những tên lính đánh thuê xung kích da vàng Việt Nam. Miền Bắc thì đánh thuê cho Nga Tàu và Miền Nam thì đánh thuê cho Mỹ.

Cò Mồi Nguyễn Cảnh Thông


Trên mạng lưới diễn đàn thông tin dân chủ tự do xuất hiện mấy vị khách bất hảo không rõ căn cước lai lịch lúc thì Quốc Bình, Cảnh Thông, Thuận Phẩm, luckyboy v.v... nhiều lắm, cứ nhắng nhít cả lên để đánh hội đồng  ông Bùi Tín, Hồ Dâm Dật và tôi. Hôm nay tôi muốn giới thiệu với các bạn một khuân mặt chày cối là Nguyễn Cảnh Thông. Tôi và các bạn ta hãy cùng nhau khảo xát, xem xét  lại  lời ăn tiếng nói và nhân cách cuả y, để  tìm ra một kết luận Nguyễn Cảnh Thông là ai?

Cò Mồi Nguyễn Cảnh Thơ ( Nguyễn Cẩm Thơ? )


Nguyễn Cảnh Thơ phải chăng là cánh tay dài của CSVN gưỉ gắm ở Paris? Ta hãy nghe Thơ nói cái gì:

Trích: "Anh Bùi Tín ạ! Tôi phải viết thêm lời này để anh suy nghĩ mà không nên viết sai sự thật mất uy tín của người cầm bút lâu năm như anh."

Gọi ông Bùi Tín là anh chắc Thơ cũng vào tuổi dê cụ rồi. Tóc thơ có thể bạc trắng để dài như các đạo sĩ phái Các Mác, mặt đỏ au như gà chọi, tay cầm thanh kiếm cùn chuyên chính vô sản, miệng tụng khẩu quyết của Mác, Lê, Mao, Hồ?
Thơ cũng biết ông Bùi Tín xưa từng là môn đệ của Mác. Từ ngày phát hiện ra Mác chỉ là một tà giáo, nên ông Bùi Tín đã quyết chí cạo râu, gác kiếm để theo chính môn tông phái thế giới tư bản dân chủ tự do.

Chế Độ Độc Tài Công An Trị Phi Nhân Tính


Từ xưa đến nay ở Việt Nam chưa hề có một chế độ nhà nước nào cầm đầu lại là một tập thể độc tài tham nhũng quái gở như hiện nay. Bộ chính trị là một con quái vật có 15 cái đầu, cùng chung một cái dạ dày là chủ nghiã Mác Lê Nin hay là một tà giáo cuả các tín đồ vô thần. Con quái vật này có hàng trăm cái chân là các ủy viên trung ương đảng, hàng ngàn cánh tay là cơ sở đảng các cấp.  Cái đuôi luôn ngo ngoe là quốc hội bù nhìn, mọc ra chỉ để lám dáng cho con quái vật. Cái tai luôn ve vảy quạt gió chỉ để xoá bớt hôi thối tự cái thân ghẻ lở cuả nó bốc ra là mặt trận tổ quốc. Con quái vật này sống nhờ bằng hút máu dân, bằng tài nguyên sẵn có và còn nhờ cả vào cái xác cuả ông Hồ Chí Minh nưã, còn nằm chềnh ềnh chưa chịu đem đi chôn ở Ba Đình. Bảo vệ con quái vật này là do đám đầy tớ hung hãn trung thành hay những người máy không có tim, có óc, vô hồn, vô cảm. Họ chính là bầy chó săn mật vụ công an chìm nổi, đủ loại nhan nhản ở ngoài đường.

Bóng Hình Cũ Thơ Phước Bạch


Bóng Hình Cũ

Mặt hoa trang điểm nét thông minh
Màu nắng lung linh ngợp bóng hình
Ai đứng tiễn đưa nhìn lặng lẽ
Để người giã biệt ngắm hoa xinh
Đong đưa đáy mắt nghiêng châu lệ
Nhẹ chắp bàn tay vói diễm tình
Ngày tháng âm thầm vương vấn cũ
Đêm nay tố nữ lại hồi sinh.

ANH LÀ AI- TIẾNG HÁT NGUYỄN THÙY TRANG


Đôi Dòng Tâm Sự Ngậm Ngùi Thiết Tha Sầu Cảm Cùng Cô Nguyễn Thùy Trang Về Nhân Tình Thế Thái . Bàn Bạc Thảo Luận Công Khai Chân Tình Thẳng Thắn Về Mọi Phương Thức Đấu Tranh Nhằm Đạt Hiệu Quả Cao Trong Hoàn Cảnh Nước Sôi Lửa Bỏng Hiện Nay

Tư Tưởng Độc Trị Độc Của Triệu Võ Linh Vương


Chủ chương phục quốc : " Hồ phục kỵ xạ "

Tôi không biết chữ Hán mà lại dám luận bàn về cái gọi là:" Hồ Phục Kỵ Xạ ", coi đó là tư tưởng độc trị độc của người xưa, qủa thật là liều lĩnh vô cùng cho cái vốn kiến thức hạn hẹp nông cạn của tôi. Chỉ mong được các vị văn bá đàn anh cao minh chỉ giáo thêm cho.

Cái tư tưởng độc trị độc này sẽ có giá trị, ích lợi thiết thực gì cho chúng ta ngày nay mà tôi phải đem ra luận bàn trong lĩnh vực văn chương, thi phú, tranh biện, luận giải, phản biện và nghị luận ?

Trấn Áp Và Thủ Đoạn Mỵ Dân


Tôi lại muốn viết bài tâm sự với các bạn cũng chỉ vì trục trặc kỹ thuật trong bài thơ „ Khoe Tài Phiạ“ trong đó có câu: „ Thằng nào cứng cổ đem bắn bỏ“. Vì nguyên tắc niêm luật của thơ đường. Vậy tôi xin bỏ chữ bắn bỏ đi mà thay chữ tra khảo vào. Bắn bỏ hay tra khảo thì ý nghĩa cũng thế thôi, đều là áp bức cả, nhưng tra khảo vẫn hợp lý hơn. Vì đương sự mới chỉ có cứng cổ thôi thì chỉ nên tra khảo là đủ, vừa hợp lý lại thuận cả niêm luật nữa. Nên câu này viết lại là: „ Thằng nào cứng cổ đem tra khảo“.

Tổng Hợp Về Hiện Tượng Ngô Bảo Châu


Tiến Sĩ Hay Giáo Sư

Ở Âu Châu người ta phân biệt giưã hàm vị tiến sĩ ( Doktor) hay giáo sư ( Professor ) rất rạch ròi. Đã gọi là giáo sư toán học thì uyên bác vô cùng về môn toán, thường là có nhiều phát minh, sáng chế trong khoa học
Cám ơn cô Lê Cát Tường Vi đã viết bài này. Thì ra ông Ngô Bảo Châu mới có học vị tiến sĩ hay phó tiến sĩ hoặc sinh viên cao học thôi? Nhưng không hiểu sao ở Việt Nam cứ phao phao gọi đại lên là giáo sư? Có thể ở Việt Nam ông được coi là giáo sư, nhưng ở nước ngoài quốc tế họ có công nhận hay không là một chuyện khác.

Thông Tin Về Nông Đức Mạnh


Có một người lấy tên là Dr. Lý Việt, một blog người Việt. Tác gỉa có đưa ra một số dữ kiện về ông Nông Đức Mạnh là con rơi của ông Hồ Chí Minh.
Trong khi đó, ngay khi nhậm chức tổng bí thư vào tháng 4 năm 2001, đã có một phóng viên tờ San Jose Mercury News hỏi thẳng tại cuộc họp báo sau khi đại hội đảng bế mạc và Mạnh đã trả lời một cách chung chung bao xạo: "Ở Việt Nam ai cũng là con cháu Bác Hồ cả.”

Thiên Tài Và Hạ lưu – Quân Tử và Tiểu Nhân


Cha mẹ sinh con, ai cũng  mong ước con mình sau này sẽ trở thành thiên tài hay là một người tử tế có ích cho gia đình và xã hội. Nếu con mình là một thiên tài thì thật là một phúc đức lớn cho gia đình, tổ tiên, xã hội và nước nhà. Đó cũng  là nhờ cái duyên lành, nghiệp lành tu từ nhiều  tiền kiếp của thân chủ để lại.

Thi Nhân Và Danh Vọng


Nếu muốn trở thành thi sĩ thực sự trong lòng nhân thế, thì hãi quên đi hai chữ danh vọng. Danh vọng tiếng tăm người đời thường ham muốn. Nhưng theo tôi nhận thấy: cũng chính nó đã giết chết hồn thơ và cảm hứng sáng tác. Đỗ Phủ, Lý Bạch, Bạch Cư Dị, Nguyễn Du, Nguyến Khuyến, Tú Xương,  Tản Đà, Nguyễn Bính, Hồ Dzech, Hàn Mạc Tử …đã để lại cho chúng ta những kiệt tác bất hủ .Trong khi các ông lại nghèo xác xơ không một xu dính túi. Có những người làm thơ ra, thiên hạ còn coi thường không thèm đọc. Chỉ còn thời gian là sàng lọc, khi trí tuệ cảm nhận lên cao thì thiên hạ mới nhớ  tới các ông. Than ôi! Các ông đã là người thiên cổ từ lâu rồi. Nhưng không ai có thể sau một đêm ngủ dậy mà trở thành thi sĩ.

Thế Giới Đại Đồng


Theo tôi nghĩ: loài người chúng ta trước sau phải cùng nhau tiến lên thế giới đại đồng. Nhưng thế giới đại đồng mà tôi hiểu là thế giới đại đồng dân chủ tự do. Chứ không phải thế giới đại đồng phi nhà nước, phi giai cấp, phi tiền tệ, phi gia đinh. Sống theo kiểu bầy đàn của Mác , Lê Nin, Hitler, Mao Trạch Đông.
Con đường đấu tranh giai cấp sắt máu tiến lên thế giới đại đồng, theo kiểu chủ nghĩa rừng rú, thú vật mà Darwin đã mô tả trong tiến trình phát triển sinh vật học và được Mác xây dựng thành chủ nghĩa cộng sản là phi nhân tính, phản khoa học, cực kỳ phản động.

Tập Làm Ca Dao


Đồng dao, ca dao là thơ ca dân gian truyền miệng của trẻ em Việt Nam. Đồng dao bao gồm nhiều loại: các bài hát, câu hát trẻ em, lời hát trong các trò chơi, bài hát ru em... Thường gặp nhất là các bài đồng dao gắn liền với các trò chơi trẻ em. Nói chung, đồng dao trong các trò chơi trẻ em ở các vùng miền đều khá giống nhau ở nội dung, chỉ khác một vài tiếng địa phương.
Ngày nay, cùng với các trò chơi dân gian, đồng dao không còn phổ biến như xưa.

Suy Nghĩ Về Bài Viết Của Võ Tấn Phong Về Hồ Chí Minh


Võ Tấn Phong đã viết một bài với tựa đề cha già dân tộc. Sau đó đặt một cái dấu hỏi to tướng, làm cho tôi phải bận tâm suy nghĩ.

Vị cha già đó chẳng phải ai xa lạ, mà đã là người Việt Nam thì ai cũng nhẵn mặt từ lâu. Ông ta được mọi người gọi là Hồ Chí Minh, còn tên cúng cơm gọi hồn là Nguyễn Sinh Cuông, sau đổi là Nguyễn Tất Thành.

Sôi Gan Ngứa Mắt Bọn Tiểu Nhân Hãm Tài



Xin gửi lời chào các bạn văn nghệ sĩ, Huệ Thu, Nguyễn Tất Vịnh, Thuý Hiền v.v…Tôi rất sảng khoái được thưởng thức tài nghệ của các bạn, người làm thơ, người phổ nhạc và người hát truyền cảm ý nghĩa sâu lắng vô cùng. Hồn thơ nhạc điệu vào trái tim bạn bè, đồng bào khắp muôn nơi…Tôi thực sự xúc động khi nghe Thúy Hiền hát. Tôi theo dõi từng hơi thở của làn điệu và ý tứ của bài thơ được phổ nhạc. Hồn thơ vô tình đã thấm vào các giác quan của tôi….

Quân Tử Và Mỹ Nhân


Theo tôi quân tử thường là những hạng người thông minh,nghĩa khí, tiết tháo, đa cảm và rất thật thà. Thật thà không có nghĩa là ngây ngô khờ dại.Tôn Tẫn, Nhạc Phi, Nguyễn Trãi chả là những người rất thật thà đó sao? Kể cả Khổng Minh là một đạo sĩ mưu mô quỷ kế vô cùng nhưng ông rốt ráo vẫn là một người quân tử thật thà. Khổng Minh tin rằng: Anh chàng  đan giày, bện chiếu Lưu Bị chẳng có tài cán gì nhưng lại là tôn thất nhà Hán là cháu ba đời của vua Trung Sơn Tĩnh Vương Lưu Thắng? Biết vận số nhà Hán đã hết mà vẫn nể tình cố đấm ăn xôi phù trợ cho Lưu Bị để tiến hành những cuộc chiến tranh chinh phạt đẫm máu. 

Quan Niệm Về Vẻ Đẹp


Tôi thấy bức ảnh 5 cô gái Việt rất xinh đẹp, hình chụp vào đầu năm Tân Mão, trong đó cô Natalie Ngân ngồi giữa phơi rốn ra, theo tôi cũng là một hình thức nghệ thuật phô diễn vẻ đẹp tự nhiên của tạo hóa. Tất nhiên những bậc làm cha làm mẹ phần lớn không yên tâm khi thấy con gái mình đi đâu cũng váy ngắn phơi rốn khoe đùi...

Phải Chăng Mác Bị Thần Kinh Quỷ Sa Tan Ám Ảnh ?


Phải chăng Mác ( Karl Marx ) bị thần kinh, hay có chứng ebilepsie động kinh nổi  khùng như tụi Hitler, Stalin, Lê Nin Mao Trạch Đông? Điều này khó có một câu trả lời chính xác. Chỉ trừ khi mẹ ông ta sống lại và kể cho chúng ta biết, sưã của bà nuôi Mác từ nhỏ có bị nhiễm độc hay không? Hay bà ta cho Mác ăn những cái gì, hay vì thiếu nhiều Vitamine mà ông ta tối dạ nhầm lẫn như vậy? Về Mác tôi không muốn bàn về lĩnh vực chính trị kinh tế học, cái đó ngay từ thế kỷ 19 Mác đã có những đối thủ lợi hại như Adam Smith hay Taylor. Họ đã đấu trí đấu lực với Mác kẻ tám lạng người nửa cân trong trường văn trận bút về hai nền kinh tế tư bản thị trường tự do và nền kinh tế tập trung kế hoạch chỉ huy.Mác ( Karl Marx) cũng có lý của Mác trong sự phân tích qua lại của mối quan hệ sản xuất- hàng- tiền  hay như quy luật giá trị thặng dư. Nhưng những điều Mác viết có thể đúng phần nào trong giai đoạn tích lũy tư bản sơ khởi. Khi giai cấp tư bản buổi đầu đã biết áp dụng những thành qủa của khoa học cơ khí vào sản xuất, trong giai đoạn  còn manh nha dưạ vào sức người và thời gian là chính. Nhưng hơn một thế kỷ qua đã chứng minh Mác đúng hay Adam Smith, Taylor đúng? Nay, tôi chỉ muốn bàn về lĩnh vực tư duy, tâm linh, tinh thần, về những quan niệm tối tăm của Mác về triết học nhân sinh và vũ trụ quan.

Nhân Nào Qủa Ấy



Ngồi nhà một mình, bất giác lại nhớ quê hương. Ngậm ngùi tìm bạn bè để dốc bầu tâm sự. May còn có các bạn từ năm châu lục, tuy rằng chẳng ai quen biết ai ,nhưng đã gặp nhau ở trang báo tổ quốc, hay trang facebook này thôi thì cứ cho là tri kỷ tri âm, đôi khi cũng có lời qua tiếng lại mà để làm mếch lòng nhau. Chuyện đời mà có nóng có lạnh, có cay có đắng, lúc thanh lúc tục, khen chê là lẽ thường tình mà thôi. Nói đến quê hương ai mà chả nhớ, cha mẹ ông bà tổ tiên là cội nguồn của tâm hồn.

Nguyễn Chí Trung Và Đồng Bọn Dư Luận Viên


Báo tổ quốc và nhiều tờ báo điện tử hải ngoại, thật sự trở thành ngọn cờ đầu cuả dân chủ tự do , một diễn đàn công khai theo kiểu mẫu phương tây.Từ nay sẽ có nhiều những con người cuả trí tuệ, lương tâm và nhân cách viết bài. Họ sẽ là chủ nhân gia cuả tâm hồn có tấm lòng bao dung ưu ái với tha nhân và giống nòi. Họ hoàn toàn khác hẳn với những tên đại gia tư bản đỏ ngu dốt ,giàu có về vật chất, bụng phệ béo hú như ở Việt Nam với chiêu bài mị dân vì dân và tự nhận là đày tớ cuả nhân dân. Bọn chúng và lũ văn nô bồi bút chỉ là một tập đoàn tham ô lại, tham nhũng, dốt nát, khệnh khạng quen thói cưả quyền, ác nhân diệt khẩu, diệt tâm sinh lý và sức sống,tương lai, mầm mống trí tuệ, khả năng sinh tồn và sức đề kháng cuả con người.

Mẹ Đã Ra Đi

Hôm nay ở quê nhà, anh em họ mạc giỗ 49 ngày của mẹ tôi. Nhưng tôi cứ thẩn thơ nghĩ mãi tự trách mình là đưá con chả ra gì? Bởi vì ngày giỗ mẹ, mà chẳng làm mâm cơm cúng bái gì theo tục lệ như ở Việt Nam. Chỉ gửi một số tiền về mai táng là xong thôi ư? Thực ra mẹ tôi sống đến 85 tuổi cũng là thượng thọ lắm rồi, chứ có phải chết non đâu mà nuối tiếc ân hận với đời?

Lại Bàn Về Hiện Tượng Ngô Bảo Châu


Trích: "Sự khác nhau giữa học hàm và học vị là ở chỗ: Học vị là do học tập, nghiên cứu và thi cử bảo vệ luận án, luận văn, đồ án tốt nghiệp mà có; còn học hàm là do Hội đồng khoa học bầu ra các nhà khoa học và giảng viên đại học hoặc trao chức danh này. Thường các học hàm hay chức danh phải có học vị nhất định. Khi nhắc đến một người nào đó hoạt động trong lĩnh vực đào tạo, nghiên cứu thì người ta nêu cả học hàm (professor,...) và học vị (Dortor,..) rồi mới đến tên người đó.

Hồi Chuông Cảnh Tỉnh


Tối qua lên mạng vô tình tôi có đọc lá thư của anh Trần Mạnh Hảo, gửi cho ông bộ trưởng giáo dục và đào tạo của nhà nước cộng sản Việt Nam phàn nàn kêu ca về cách dạy dỗ con em chúng ta hiện nay, nhất là trong môn học quốc văn, phàn nàn về nền văn chương học vấn của ta đã xuống cấp kém cỏi vô cùng.

Hồ Chí Minh Trở Thành Bái Vật


Hồ Chí Minh đã chết từ lâu. Thời gian hơn 40 năm qua, cũng bằng tuổi thọ của người anh hùng vinh quang cuả dân tộc là vua Quang Trung. Kể cả ngày sinh cuả Hồ tính ra là 120 năm. Như vậy dài hơn cả một thế kỷ từ khi sinh ra Hồ Chí Minh. Nhưng người Việt Nam vẫn cứ dai dẳng như điả đói ,để phụng thờ Hồ, một con người đầy tội lỗi, trần trụi, ô nhục, vô liêm sỉ có một không hai cuả lịch sử Việt Nam và lịch sử loài người. Hitler, Stalin, Lê Nin là những bậc thày của Hồ Chí Minh, sau khi chết đi vài năm sau họ đã bị  ngay chính  các đồng chí của họ công khai lên án, phơi bày tội ác cuả họ. Nếu không phải do nhân dân thì cũng do chính bè lũ cầm quyền trong nội bộ cung đình của họ bới móc ra.