(Anh Viết Cho Em, Tâm Hồn Rộng Mở và Tâm Hồn Em An Lạc)
Hương Say Nửa Vời
tri ân Trần Thu Hà ngâm thơ
Anh sẽ viết thêm bài bình giảng
Tri ân em ngâm tặng tình thơ
Nửa hồn nặng gánh trăng mơ
Trái tim đẫm lệ lòng tơ tưởng lòng
(tricongnongbinh.blogspot.com) Tôi Lu Hà, trong các sáng tác của tôi chỉ có một bút danh duy nhất bất di bất dịch là Lu Hà. Khi viết tay, đánh máy hoặc in ấn đều rõ ràng Lu truớc Hà sau. Thiết tưởng cũng chẳng cần biết tên họ thật của tôi trong giấy khai sinh làm gì? Chỉ vài bức ảnh của tôi đăng rải rác trên mạng Internet cũng đủ cho mọi người biết rõ Lu Hà là ai? Thơ văn của tôi phần lớn đều ghi rõ ràng ngày tháng năm sáng tác.
(Anh Viết Cho Em, Tâm Hồn Rộng Mở và Tâm Hồn Em An Lạc)
Hương Say Nửa Vời
tri ân Trần Thu Hà ngâm thơ
Anh sẽ viết thêm bài bình giảng
Tri ân em ngâm tặng tình thơ
Nửa hồn nặng gánh trăng mơ
Trái tim đẫm lệ lòng tơ tưởng lòng
Trời em ngâm hay qúa. Anh nghe mà thấy cay cay khoé mắt bởi câu thơ mà chính tự anh tay viết ra:
“Trần gian sao lắm điêu linh
Cánh bèo trôi nổi phận mình về đâu?“
(Nghe Em Hát và Trái Tim Rỉ Máu)
Nữ nghệ sĩ Trần Thu Hà là nhân vật đặc biệt. Cô đã bước vào lịch sử thơ ca của
Lu Hà như một thiên thần. Tính đến nay Lu Hà tôi đã có gần khoảng 4.500 ( bốn
ngàn năm trăm) bài thơ tình. Còn các thể
thơ khác tôi miễn bàn đến, chỉ bàn về thơ viết về tình yêu thôi. Cụ thể là tình
yêu trai gái nam nữ, đăng trên các trang web hay blogs với số lượng người truy
cập tới hàng triệu. Về ngâm thơ thì hay phổ thành nhạc bỏn xẻn mới có 4 người
quan tâm đến Lu Hà, mỗi vị một bài, Đó là Nghệ sỹ Nguyễn Hoài Hương, nữ nhạc sĩ Tô Cẩm Hoa, nữ
nhạc sĩ kiêm thi sĩ Mai Hoài Thu, nữ thi sĩ Thi Nguyên. Tai sao lại lạ lùng
trái khoáy oái oăm như vậy. Số người truy cập vào đọc trong các trang web, trang blogs thì đông
kinh khủng. Chính nghệ sĩ ngâm thơ Hoàng Đức Tâm vào trang facebook phải trầm
trồ khen ngợi thơ hay qúa trời. Tôi mới bảo: Chú Tâm khen thơ anh hay, còn chú
làm nghề ngâm thơ chuyên nghiệp sao chú không ngâm tặng anh một bài ? Hoàng Đức Tâm vì
vậy mà không vào thăm trang facebook của tôi nữa nhưng có thể nghệ sĩ vẫn bí mật
lén vào các trang blogs của tôi để đọc thơ? Có trời biết là Hoàng Đức Tâm có
vào đọc hay không?
Tớ rất tâm đắc với các comment của nick:" Phải Lên Tiếng " vào trang nhà cô Trang Lê.
Tiện đây, tớ xin trích dẫn một đoạn văn của một học gỉa người Tàu Đài Loan, ông viết cuốn sách: "Tại Sao Người Trung Quốc Ngu Thế ". Trước đây có cuốn: " Người Trung Quốc Xấu Xí " cũng là học gỉa Tàu.
Cho nên chữ Trung Quốc tự nhận mình là trung tâm của thế giới trở thành lố bịch.
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tiễn biệt người đi thì kẻ ở lại thổn tức năm canh là một hiện tượng theo quy luật
tự nhiên của tình cảm, trái tim tâm linh con người ta. Nữ sĩ Giang Hoa lấy tiêu đề bài thơ xướng là: “ Tiễn
Biệt “ thì Lu Hà tôi họa lại theo với tiêu đề là: “ Thổn Thức Năm Canh “ là lẽ
thường tình vậy.
Giang Hoa:
“ Tiễn biệt ai về tuyết đổ rơi
Hoàng hôn phủ núi lặn phương trời “
Lu Hà:
“Thổn thức năm canh giọt lệ rơi!
Nỗi niềm cô quạnh cuối chân trời “
Cuối tuần mời gđ fb uống trà nghe ngâm thơ bài Huế chiều ni của Giang Hoa (Bichyen Nguyen) với với giọng ngâm Miệt Vườn
HUẾ CHIỀU NI ...
Dòng tả ngạn em xuôi về ngược
Vĩ dạ Hương trà buớc ai buồn
Kiệu vàng phủ nội sơn son
Thành trì còn đó núi non Ngự Bình.
Trích Nguyễn Hoàng Đức:
“ Nhân việc tôi
đăng bài “Chia sẻ đức tin” sau trường ca thần học 32 kỳ “Ngước lên cao”, trong
đó có tự ứng cử “đó là trường ca thần học đầu tiên ở châu Á”, có bạn trao đổi với
tôi: “Đã là một tín đồ Công giáo thì nên khiêm nhường thì hơn, anh tự ứng cử
trường ca của anh là đầu tiên ở châu Á, nhưng thế giới đã ai công nhận đâu!”
Tôi thực sự cám ơn ý kiến rất chân thành, đúng mực, và cũng rất chuẩn chỉ của
người bạn. Và tôi viết bài này là cách trao đổi tâm tình ít ra là tâm tư của
mình một cách tôn trọng ý kiến của bạn mình….“
-Tuyết
Hoa: “Hay quá anh ơi!“
-Lu Hà:
Đôi Dòng Chứa Chan
cảm hứng với Tuyet Hoa
Tuyết Hoa hưởng thụ trước tiên
Thơm mùi mít chín hồn nhiên bướm hồng
Xôn xao nhựa chảy suối bồng
Đàn dê sung sướng cánh đồng cỏ non
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Vũ Điệu...
Thủy mặc liêu tình liễu thướt tha
Trời đen chuyển gió hạc bay sà
Oanh vàng rủ bạn bay về cõi
Hoẵng xám kêu đàn nhảy chặng xa
Giữa cảnh người đi rời ý mộng
Chiều thu biển hát dạo âm hòa
Sang thuyền bến lở giờ ôm hận
Vũ khúc nghê thường lệ đổ sa ...
Bình Thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tình Tri Kỷ...
Đối ẩm đôi vần khảm bút trao
Đàm thơ mượn gió ngữ tuôn trào
Dương cầm mộng nhớ người tri kỷ
Dệt áng tơ lòng nghẹn ý trao ...
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tiếng Hạc Trong Đêm…
Đêm trở giấc nỗi buồn hoang quạnh quá !
Ánh trăng khuya nẻo khuất lặn chân đồi
Giữa canh sầu cô lẻ trái tim côi
Trong bóng tối sao buồn rơi vụn vỡ
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Khắc Khoải….
Dẫu vạn niềm đau lấp khoảng mờ
Muôn nghìn nỗi khổ mộng hoài ngơ
Tình chan thắm đượm nhưng mà ngỡ
Nghĩa hết nồng ươm lại chẳng ngờ
Mệt mỏi trăng nằm xuôi bóng lỡ
Âu sầu gió đuổi ngược dòng tơ
Tàn canh chợt thấy lòng tan vỡ
Cõi lạnh thềm hoang khắc khoải chờ ...
Trích: “TÂM TÌNH THỔ LỘ VỀ TÀI NĂNG
Paul Nguyễn Hoàng Đức
Cán bạn yêu văn chương thân mến, sau khi tôi đăng bài “Nhịp điệu thời gian” với vài lời đề cử, có dăm bạn khen ngợi khích lệ. Tôi muốn nhân đây trả lời, tâm sự cùng các bạn vài điều, cũng như bày tỏ mình hơn. Tôi sinh năm 1957, đã ngót sáu mươi, ở tuổi này nhiều người đã thành công siêu quần bạt chúng, kinh bang tế một vài vòng quanh trái đất, đã trên đường về nhà để thụ hưởng vinh quang nghỉ ngơi hoặc đếm tài sản… vậy mà giờ đây tôi chạy ăn từng bữa không xong, cho nên nếu có vài lời tâm tình về chuyện tài năng, mong các bạn đừng coi là cái gì quá vượt rào, mà chỉ là một sự tăng ga nhích rất bình thường. Tôi chọn hai lời bình để lấy hứng và cớ trả lời. Trước hết là bác Do Dinh Khang một trí thức uyên bác đã có tuổi (mới đây có bài “Khoảng trống” mà tôi đã viết bài bình). Anh viết:
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Chớm Thu...
Chợt thoáng ...mùa thu đã ngỏ lời
Muôn ngàn lá đổ giữa chiều rơi
Triền non cánh liễu vờn run rẩy
Cạnh suối dòng mơ chảy rã rời
Gió tủi ôm vầng tô diễm tuyệt
Trăng sầu xõa ánh điểm tình lơi
Còn đâu lão nguyệt se hồng tỏ
Gửi chút nồng hương ngỡ mộng ngời ...
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Từ Ly ...
Ta hờn ghét hận kẻ tình si
Tủi phận vì sao mãi khắc ghì
Hạ mãn thầm yêu hồn cứ phỉ
Thu tàn cảm ái dạ hoài ghi
Phù vân nguyệt lãm cùng tương ý
Bạc kiếp thuyền du cũng bởi vì
Chốn ảo nên giờ xa ngõ mị
Quân tùng sở khách nghẹn từ ly ...
Dáng Sen…
Trong đầm búp nở mượt mà sen
Noãn mọng hồng tim ngắm chẳng hèn
Nguyệt ngả lồng đêm trời sẫm tối
Hoa tràn lượn bóng bể màu đen
Vườn mơ khuyết ẩm cong đường ngọc
Ngõ mộng hồ thu ửng ánh đèn
Cuội giỡn trăng tình hương uyển dáng
Ly ngà chén tưởng đượm nồng men ...
Trang Thơ..
Đã mấy thu rồi dạ ngẩn ngơ
Chiều rơi vạt nắng đổ ơ thờ
Bên hàng trúc liễu chùng lơ lửng
Giữa ánh sương gầy trải mộng mơ
Lỡ hẹn trăng hờn treo gió ngả
Hồn trao suối dỗi lượn mây chờ
Trang tình bút dở đau vời vợi
Cũng buổi xưa thề dệt áng thơ ...
Nhân dịp cô Lâm Thu Hiền có viết bài tâm sự trên facebook: “Chuyện Con Tôi “
Vậy tớ cũng muốn viết đôi dòng bàn luận với các bạn trẻ Việt Nam về vai trò của ngành giáo dục quan trọng như thế nào?
Trẻ em là tương lai của đất nước. Nhân tài là nguyên khí quốc gia. Một nước có giàu mạnh phú cường thì phải có nhiều nhân tài. Đã muốn thực tâm chọn lựa nhân tài thì bất chấp nguồn gốc xuất xứ thành phần lý lịch. La Sơn Phu Tử Nguyễn Thiếp đã góp một ý kiến xác đáng về vấn đề này trong bài: Bàn luận về phép học, phép dạy, nhất định theo Chu Tử. Lúc đầu học tiểu học để bồi lấy gốc. Tuần tự tiến lên học đến tứ thư, ngũ kinh, chư sử. Học rộng rồi tóm lược cho gọn, theo điều học mà làm. Họa may kẻ nhân tài mới lập được công, nhà nước nhờ thế mà vững yên. Đó mới thực là cái đạo ngày nay có quan hệ tới lòng người. Xin chớ bỏ qua.
Theo tớ thì bài thơ Lưu Quang Vũ gọi là hay thôi, khi ca ngợi về tiếng Việt chứ không hoàn toàn
xuất sắc độc đáo. Anh làm thể 8 chữ là lối thơ dễ làm nhất. Ngày xưa nữ thi sĩ
Anh Thơ trình độ văn hóa lớp 4 hết bậc sơ học yếu lược thời Pháp rất thích thơ
8 chữ và chỉ có một chiêu này thôi, làm chàng Nguyễn Bính như mê mẩn tâm thần
đòi kết hôn làm vợ. Khổ nỗi nàng Anh Thơ chê anh chàng Bính thơ hay nhưng thuộc
loại quê mùa dùi đục chấm mắm cáy. Cụ Tản Đà lúc đầu phong trào mở rộng chữ quốc
ngữ phản đối kịch liệt lối thơ này của các cậu cử cô tú trường Tây sáng tạo ra.
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Hương Cỏ Úa…
Xuân vừa thoảng đó giờ qua hạ
Ngõ mộng vương sầu cỏ úa hương
Lãng tử ôm đàn ngân điệu lý
Hồng nhan thổi sáo vọng miên trường
Cho hồn sưởi ấm bao mùa lạnh
Để dạ say nồng những tiết sương
Hẹn khúc trăng tình đêm huyễn ảo
Bừng lên tiếng nhạc giữa vô thường ...
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Cẩm Tú Quỳnh ...
Ngọc nữ nhìn say cẩm tú Quỳnh
Bên vườn huyễn ảo ánh huyền linh
Ngày thu trúc liễu nghiêng bờ cội
Buổi hạ tùng thông rũ bóng mình
Trải bút tơ hồng tô ngõ đẹp
Buông mành nghĩa thắm dệt đường xinh
Thuyền trăng chở mộng đêm hồn lãng
Suối nhạc trầm mê giữa bể tình ...
Bình Thơ Giang Hoa và Lu Hà
Khó Ngủ…
Khắc khoải đêm nay khó ngủ rồi,
Mơ về nơi ấy quá xa xôi,
Ghi bao giọt lệ rơi trên giấy,
Nhốt cả vào tim thổn thức ôi !
-Trần Hiền Châu: “Người Việt có nguồn gốc là Tàu các bác ạ 😂
Xin các bác đừng ném đá Hiền Châu vì lòng tự tôn dân tộc nhé. Quan niệm của Hiền Châu về vấn đề này hơi khác. Chúng ta mặc dù yêu nước đến đâu, tự hào dân tộc đến đâu cũng cần có cái nhìn thẳng thắn về chủ đề này thay vì tự lừa dối mình. Có thế mới càng phải cố gắng khẳng định mình và bản sắc của mình.
-Trích : “ Chúc các bạn một chủ nhật tốt lành và mời xem một mẩu do FB ôn lại. Xin cám ơn!
DŨNG CẢM CƠ BẮP VÀ DŨNG CẢM TINH THẦN (2)
Paul Nguyễn Hoàng Đức
Đức Phật có một phương ngôn nổi tiếng: “Chiến thắng vạn quân không bằng tự chiến thắng mình”. Đúng vậy, nhiều khi chiến thắng dục vọng của chính mình, tức là thắng kẻ thù sát cánh với ta nhất khó hơn là chiến thắng vạn quân. Và trong câu nói, “chết sông chết biển không chết, lại chết ở vũng trâu đầm” là diễn tả có khá nhiều anh hùng trở về đã kiêu binh, không kiềm chế được bản thân, không chiến thắng nổi chính mình mà bị mấy anh du kích lèo tèo ở quê cho đo ván.“
-Trang Le:
“Có nhiều người thấy tôi cứ cười cười nói nói nên tưởng tôi dễ chịu. 😂
Kỳ thực, tôi khó chịu và khắc nghiệt hơn họ tưởng nhiều lắm .
Hễ ai tổn thương tôi một lần, tôi sẽ nén đau đớn và cho qua.
Lần thứ hai,tôi cũng sẽ cố gắng để tha thứ.
Nhưng đến lần thứ ba, người đó sẽ vĩnh viễn không còn hiện diện trong cuộc sống của tôi nữa.
-Paul Nguyễn Hoàng Đức: Các bạn thân mến, bạn Hai Rambo có bình trong bài
"KHÔNG ĐẤU ĐỐI KHÁNG THÌ KHÔNG THỂ CÓ NGƯỜI HÙNG" của tôi. Tôi đã trả
lời khá cầu kỳ, tôi thấy đây có thể đủ hàm lượng một bài viết nhỏ, nên đưa lên
Stt mời mọi người xem. Xin cám ơn!
-Hai Rambo A Paul Nguyễn Hoàng Đức ạ!
Nhân dịp Tết năm Tân Sửu 2021 xin được vui đối với Bác Hà Sĩ Phu
Hà Sĩ Phu:
Câu 1:
-Chuột tạm rút, hang sâu còn dưới đất, chui bồ, rúc cót, coi chừng lũ chuột rất khôn
-Trâu đang về, ách nặng vẫn trên vai, xỏ mũi, quất roi, yên phận kiếp Trâu thì khổ
-Paul Nguyễn Hoàng Đức:“ Hôm nay ngày 12/7/2016, tòa Trọng tài quốc tế PCA đã tuyên bố:
Vụ Philippin kiện Trung Quốc về “Đường lưỡi bò 9 đoạn, hậu thân của đường 11 đoạn,” là không có cơ sở pháp lý cũng như lịch sử.
Nói tóm lại: Trung Cộng thua trắng bụng. Sự kiện này chứng tỏ cho thế giới, châu Á và Việt Nam những bài học gì?
Đây là vụ kiện mà Trung Quốc là bên bị đơn không muốn có mặt. Tại sao? Như người Việt nói “Cây ngay không sợ chết đứng”. Kẻ có công lý trong tay thì sợ gì ai. Người Việt cũng bảo “Có tật giật mình”. Vì có tật, lại là cây cong, nên nước Tàu to gấp mười lần đến vài chục lần các nước trong khu vực, mà vẫn không dám hiện diện ở tòa quốc tế….“
Trích dẫn:“ DÂN TRÍ THẤP VẪN CÓ THỂ THỰC THI DÂN CHỦ.
Gần đây có một số ý kiến cho rằng dân trí người Việt quá thấp không xứng đáng có dân chủ. Đảng cộng sản Việt Nam vẫn là một lực lượng mạnh nhất nên hãy cứ để nó nắm độc quyền lãnh đạo. Thế nhưng căn cứ trên các nền dân chủ đã có trong lịch sử thế giới thì luận điểm này sai hoàn toàn.
Đảng CSVN sở dĩ không có đối trọng là vì sự kém cõi của người dân bị trị chứ không phải nó có tài lãnh đạo. Dân chủ là một quá trình mà ở giai đoạn đầu, để hình thành một định chế với những yếu tố nền tảng đảm bảo cho việc người dân làm chủ thì không đòi hỏi dân trí cao.
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tuyết Đổ ...
Tuyết trải hàn sương đã lượn về
Trăng ngà khỏa lấp giữa triền đê
Thời đông quạnh quẽ chiều rơi xế
Tiết hạ đìu hiu buổi ngã sề
Bến cũ còn lưu hồn tủi lệ
Xa bờ gửi mộng bóng sầu thê
Tàn hương rũ bỏ lời xưa thệ
Kỷ niệm hằn ghi nghĩa ước thề..
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Khúc Phương Cầu...
Gửi nỗi cuồng si dạo nốt đầu
Say nhìn lãng tử nén buồn thâu
Đàn buông khóc đoạn âm thầm tủi
Thả phím hờn cung lặng lẽ sầu
Gãy đoản hồn thu tràn chén hận
Rơi chùng bóng hạ đổ dòng châu
Tàn đêm lạnh lẽo lời ai oán
Lở dỡ tình ly khúc Phượng Cầu *...
Bình thơ Giang Hoa- Lu Hà
Con Đò Tình…
Vẳng tiếng canh gà vọng giữa đêm
Nàng trăng giỡn bóng rọi xuyên rèm
Oanh vàng đảo lượn mơ màng ngắm
Nhạn trắng bay vờn lẫn thẩn xem
Giận kẻ phong trần say dáng liễu
Hờn ai lãng tử đứng bên thềm
Con đò vắng vẻ ngơ nhìn đợi
Huyễn ảo cung tình luyến mộng thêm ...
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tôi xin bình hai bài thơ đường của Giang Hoa và Lu Hà
TIẾNG VE ...
Phượng vĩ bao mùa đổ tiếng ve
Trường xưa bóng ngả giữa trưa hè
Xa nhà trở lại vườn ươm trái
Nhớ bạn quay về ngõ trổ me
Buổi đó cùng nhau tìm ngữ ý
Giờ đây góp nhặt những câu vè
Gom từng kỷ niệm lòng như thấy
Cõi mộng như vừa trải gấm the ...
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tiếng Sáo...
Thu vàng nắng trải nhuộm đường tơ
Sáo thổi trầm mê liễu đợi chờ
Gửi nỗi bao phiền hoa lệ úa
Trao niềm những tủi trái sầu mơ
Thuyền trăng buổi hạ sao hờ hững
Ngõ mộng ngày đông quá sững sờ
Phố cũ người xưa hồn bỏ lại
Quay về chỗ hẹn luyến tình thơ ...
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Thuyền Và Biển ...
Con thuyền vượt biển giữa trùng khơi
Lữ khách người đi buổi rạng trời
Soải cánh buồm xuôi chìm mộng hỡi !
Chao làn gió ngược trỗi tình ơi !
Luồng theo sóng vỡ tim vời vợi
Mấy nẻo niềm dâng dạ rã rời
Đảo bến dần trôi về ngõ đợi
Buông chèo trở lái vụn hồn rơi ....
Bình thơ Lu Hà- Giang Hoa
Vỡ Mộng
họa thơ Giang Hoa: Sang Thuyền
Ăn sương tiếng quạ khóc hồn tôi
Rặng liễu tang thương vẳng núi đồi
Đò vắng giai nhân chùm phượng vĩ
Trăng suông lữ khách cánh bèo trôi
Thẫn thờ chân bước tình hoa bướm
Ngơ ngẩn tay ôm mộng héo rồi
Nhang khói tro tàn bình rượu cũ
Hai vầng nhật nguyệt chẳng tròn đôi…!
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Nguyên tác:
Nhân...
Cũng mộng ham giàu phẩm giá tiêu
Vàng đeo nặng cổ lão gia khều
Bao nàng chảnh chọe ve bày níu
Mấy cậu dê già cả lũ phiêu
Nghĩa ái đâu còn tâm phỉ nhục
Tình đau chẳng có nặng mưu nhiều
Thôi đành để chốn đời lang bạt
Bởi mị Tiền, Nhân thấy chữ điêu ...
Bình thơ Lu Hà và Giang Hoa
Lỗi Nhịp Cung Đàn
hoạ thơ Giang Hoa: Lỡ Cung Tình
Cung oán Văn Quân đọng sử thi
Trường Khanh giọt lệ suối tương vì
Não nề gió thổi câu trăng gió
Thổn thức mây bay khúc tráng bi
Mưa nhỏ chân cầu cây phượng vĩ
Sương rơi phiến đá đóa xuân thì
Liễu hờn tơ rối đêm giông bão
Mai giận trời xanh mộng khắc ghi…!
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Tiên Bồng...
Lạc cảnh non bồng ngõ luyến ân
Hồn liêu khép mộng giữa sương ngần
Xuân nồng liễu úa vườn tao ngộ
Hạ réo ve sầu bãi thảo ngân
Giữ ước duyên tình nơi thượng uyển
Còn mơ nghĩa ái ở đương trần
Tâm gìn chữ hẹn lời trao ý
Tự ngẫm câu thề hết tủi thân ...
Bình thơ Lu Hà và Giang Hoa
Hạc Vàng Khuất Núi
họa thơ Giang Hoa: Nét Tình Son
Khóc nữa đi em nửa nụ hôn
Đoàn quân giục giã bước chân dồn
Vi vu tiếng hú ngàn sương gió
Phảng phất canh gà vọng xóm thôn
Thổn thức mãi hoài lòng thểu não
Bàng hoàng ray rứt dạ hao mòn
Hạc vàng khuất núi không về nữa
Bướm trắng hồn ôm ấp bảng son…!
Bình thơ Lu Hà và Giang Hoa: Hoài Vọng… và Mộng Vỡ
Hoài Vọng…
họa thơ Giang Hoa: Mộng Vỡ…
Se sắt bờ môi mặn cánh đồng
Hoàng hôn hoài vọng vẫn hằng trông
Thủy triều lên xuống hờn trong dạ
Bóng ngả lan can hận đáy lòng
Lã chã hạt sương tầng khói phủ
Long tong giọt nước bến mây mong
Thuyền ai thấp thoáng ngoài khơi đó
Có chở trăng thơm đợm má hồng..!
Đêm Thu ...
Cánh nhạn chao mình giữa bể khơi
Hồ thu lá rụng uyển lam trời
Trăng ngà cỏ úa hoàng hôn nhuộm
Sắc ngọc sương gầy huyễn ảo rơi
Lãm cảnh vườn xuân hừng nguyệt tuế
Say thuyền bến hạ ửng sao ngời
Lòng như tuyết lạnh duyên thầm cảm
Viễn mộng se hồn ái lả lơi ...
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Suối Nguồn ...
Trăng thanh gội tóc sương trời
Giọt rơi kẽ lá giọt khơi suối nguồn
Thầm nâng bóng nguyệt bên khuôn
Tình ôm tuyết lạnh lệ tuôn úa lòng ...
tâm sự văn chương với văn sĩ Phương Tùng
-Phương Tùng: thơ của anh rất hay, tôi đã đọc kỹ, đọc không biết chán, anh phân
tích rất hay, rất kỹ, thật là tuyệt vời chúc anh vui khỏe Lu Hà
-Lu Hà: Cám ơn bạn Phương Tùng. Tớ ra công bền bỉ làm thơ viết văn chỉ để bày tỏ
tấm lòng thành ý của tớ cho thế hệ trẻ Việt Nam, ngõ hầu có những kiến thức suy
nghĩ rộng rãi thoáng đạt đa chiều muôn hình muôn vẻ về nền văn chuơng nước nhà.
Sau này tớ có ra đi về quê hương vĩnh hằng cũng cảm thấy vui vẻ an lòng. Tớ
không muốn thế hệ con cháu chúng ta, tuổi trẻ Việt Nam cứ ngu si đần độn u mê
tăm tối, bị những tuyên truyền mị dân háo thắng a dua nịnh bợ quen nết ưon hèn
của đám bồi bút, bồi thơ, bồi ca, bồi nhạc, bồi ngâm nhiễu nhương phá quấy mà
làm lụi tàn mai một đi vẻ đẹp chân thiện mỹ, tâm hồn trí tuệ của nòi giống Lạc
Hồng. Tớ chẳng đội đá ở đời để làm thơ viết văn kiếm tí danh hão huyền tiền của
béo bở lợi lộc gì mà vây bè kết cánh. Ai có tài thực sự tớ trân trọng nâng đỡ
khuyến khích. Ai bất tài nhưng lắm Chí Phèo thị Nở tâng bốc tớ phớt ăng lê mặc
kệ họ coi như liệt sĩ.
Bình thơ Giang Hoa và Lu Hà
Vó Ngựa ...
Đường xa vạn nẻo trút cơn sầu
Vó ngựa chân dừng giữa bể dâu
Đứng giữa thôn làng quay cổ lại
Nhìn ngang thục nữ bước qua cầu
Cương ghìm tráng sĩ tay cầm nỏ
Mũ chếch anh hùng mặt trổ râu
Hảo hán ngơ về nơi đã hẹn
Tình xưa nghĩa ấy mộng duyên đầu …
Thơ Giang
Hoa và Lu Hà
Duyên Tàn….
Ngơ nhìn cánh nhạn xoải mình bay
Chỗ ấy đồi nghiêng cỏ mọc đầy
Gió thổi đò chao về ngõ mộng
Sông tràn sóng vỗ đẩy thuyền xoay
Tình hoang khói lãng hồn se lạnh
Nghĩa ảo mờ sương dạ héo gầy
Kiếp liễu hờn ai chùng dáng hạ
Duyên tàn huyễn giấc tủi sầu cay ...
Đất
Cày Hay Đất Bùn?
Trích luận văn Paul Nguyễn Hoàng Đức
“…Mới đây nhà văn Sương Nguyệt Minh
Có đăng bài “Đề thi Bộ Giáo Dục biến ĐẤT CÀY thành BÙN.” Có đoạn:
“Nguyên bản: Ôi tiếng Việt như đất cày, như lụa
Vào đề thi: Ôi tiếng Việt như bùn và như lụa.”
Tôi xin được bình rốt ráo như sau:
- Người Việt nói “Rẻ như bùn”, nghĩa là bùn là thứ rẻ bậc nhất rồi. Rẻ như vứt đi?!
- Người Việt cũng bảo “chém sắt như bùn” cũng là khinh bùn lắm?!
- Còn “đất cày” thì tự nó nói lên rất nhiều điều. Đất tức là sinh hoa kết trái. Người ta còn dùng từ “Đất mẹ” để diễn tả vai trò to lớn sinh sôi nảy nở của đất….“