Sonntag, 25. November 2018

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 40


Trích: Dãy Trư Sơn

Thanh long Bạch Hổ dãy Trư Sơn
Tiền thủy hậu cung núi trập trùng
Hoa SƠN kỳ VĨ màu NON nước
Phượng Hoàng bay lượn giữa không trung

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 39


Trích: Thần Cao Sơn

Oai linh thần núi Bái LĨNH Sơn
Trung TRINH non NƯỚC dạ chẳng sờn
Tâm LINH đắc ĐIẠ vùng đất thánh
Ngàn năm trấn trạch thần Cao Sơn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 38


Trích: Niên Hiệu Thái Bình

Bỏ luôn niên hiệu của BẮC phương
Trời NAM một CÕI đấng QUÂN vương
Thái BÌNH niên HIỆU vua ĐINH đặt
Phong kiến tập quyền mạnh hùng cường

Hiện Tuợng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 37


Trích: LÀNG CỔ

Mái nhà ẩn hiện dưới RẶNG cây
Nước TRONG núi BIẾC đá RÊU đầy
Làng QUÊ yên Ả trong THUNG núi
Kinh đô Việt cổ gió ngàn tây

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 36


 Trích: Cố Nhân

Cố nhân quay lại đã nghìn năm
Đô THÀNH ngày ẤY dưới TRĂNG rằm
Hoa TRÔI giếng NGỌC đâu CÒN nữa
Lư thành người cũ có viếng thăm

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 35


Trích:Yên Tử

Vòng cung uốn lượn tựa mình rồng
Vươn MÌNH thế NÚI hướng BIỂN Đông
ẩn SÂU khúc LƯỢN trong LÒNG đất
Đầu rồng ngoảnh lại hướng Thăng Long.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 34


Trích: Vua Phật

Nhớ vua Trần Nhân Tông
"Được làm vua chăn dân trăm họ
Được làm Phật cứu độ muôn loài"

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 33


trích: Vân Du Yên Tử
Kính tặng Thầy Ni sư trưởng Huệ Giác.

Núi lượn trong mây, mây VỜN núi
Vân du Yên Tử bước chân thầy
Trăm năm đâu dễ hồi du cảnh
Người cũ chùa xưa mé HIÊN tây.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 32


Trích: Trời Quang Yên Tử

Trên non Yên Tử ngày trời quang
Bức TRANH thủy MẶC dưới nắng vàng
Nhấp NHÔ như SÓNG triền ĐỒI núi
Xa xa một dải Bạch Đằng giang.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 31


Trích:Tổ Trúc Lâm

Minh quân Hoàng đế Trần Nhân Tông
Đức Vua hiển Phật đời nhà Trần
Thắng GIẶC Mông - NGUYÊN tu CÕI Phật
Lưu đời đệ nhất Tổ TRÚC Lâm.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 30


Trích:Thác Vàng

Ngọn nước như từ trời đổ xuống
Cây rừng khép tán nép bên khe
Mảnh trời ngọn tháp thiên thu thủy
Đâu biết nơi đây có nắng hè!

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 29


Trích: Tặng Sư Thầy

Một khắc mây tan giống ĐẦU rồng
Trập trùng uốn lượn giưã hư không
Bóng Thầy chống gậy trên sườn núi
Có phải người xưa cảnh cũ không?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 28


Trích: Sữa Mẹ

Ngách hang núi đá núm VÚ con
Sữa mẹ linh thiêng nhỏ giọt tròn
Nhỏ DẦN từng GIỌT đêm ĐẦY bát
Nước đầy chỉ một bát con con

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 27


Trích:Oan Tình

Đệ tam Tổ Trúc Lâm - Huyền Quang
Oan TÌNH Điểm BÍCH bởi dật vàng
Anh TÔNG sao NỠ gây PHIỀN lụy
Quốc sư khó tránh mối ngờ oan.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 26


Trích:Núi Phụ Tử

Phụ tử phải chăng núi Tử Yên
Phúc lai sinh được núi con hiền
Con cao, cha thấp tên Yên Tử
Phúc địa ngàn xưa gọi núi thiêng.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 25


Trích: Miếu Nhỏ

Miếu nhỏ thờ công chúa Nguyệt Nga
Linh thiêng phúc địa lập MIẾU bà
Trấn GIỮ cửa RỪNG Linh Sơn Tử
Bòng THƠM đại TRẮNG một ĐỜI hoa.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 24


Trích: Làng Cung Nữ

Làng Mụ, làng Nương đường NAM Mẫu
Xưa kia nước ngập trắng lòng hồ
Vua Trần thương xót đoàn cung nữ
Lòng TRUNG không TRỞ lại KINH đô.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 23


Trích: Khỉ Rừng Yên Linh Tử

Bên ngôi tháp đá chú KHỈ con
Mẹ BỒNG bắt RẬN cứ XOAY tròn
Mấy CON đùa BỠN kêu CHÍ chóe
Thấy người mất hút biến vào non.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 22


Trích: Hoa Sung

Điều Ngự hóa thân thành HOA sung
Đàn chim xanh đậu hát ca mừng
Phải chăng cung nữ về chung hội
Vua TRẦN xa GIÁ hậu HOA cung?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 21


Trích:Hồ Yên Trung

Yên Trung vắt vẻo ngang lưng núi
Bốn BỀ mây BIẾC sóng LÔ xô
Đôi BỒNG đảo BẬP bềnh TRÊN sóng
Cả rừng thông XAO động MẶT hồ.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 20


Trích: Hổ Thiêng

Hổ phục bên hang giếng nước thiêng
Sư chùa tụng Phật, hổ ngồi thiền
Chuyện CŨ ngàn XƯA lưu TÍCH lại
Soi MÌNH tượng HỔ nước NON tiên.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 19


Trích: Đường Vào Yên Tử

Đường vào Yên Tử có KHÁC xưa
Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa
Trập TRÙNG núi BIẾC cây XANH lá
Đàn BƯỚM tung BAY trong NẮNG trưa.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 18


Trích: Động Chuà Rồng

Chuyện kể ngày xưa động CHÙA Rồng
Quả NÚI trông HÌNH giống Kỳ Lân
Đài sen hoa nở vua lên ngự
Toả sáng hào quang Bạch YÊN Vân

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 17


Trích: Dốc Đá Chuà Đồng

Triền đá dốc nghiêng về phiá Đông
Đằng tây vực thẳm cạnh chuà Đồng
Ngổn ngang đá xếp thiên đồ trận
Trời MÂY gió NÚI cõi HƯ không

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 16


Trích: Đêm Hồ Yên Tử

Cát vàng thoai thoải sóng lao xao
Cá TO phởn CHÍ nhảy LÊN cao
Le LE xanh BIẾC đuà TUNG cánh
Chim gù trên núi cảnh tiêu dao

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 15


Trích: Cổng Trời

Cổng trời đá núi xếp chênh vênh
Đường hẻm quanh co bước gập ghềnh
Linh SƠN Yên TỬ bao ĐỜI đó
Chuà Đồng sừng sững giưã non xanh

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 14


Trích: Chuà Yên Hoa

Xiêu xiêu cây đại trắng NỞ hoa
Đây đúng nơi xưa chuà YÊN Hoa
Trần NGẦN dạo BƯỚC vân PHONG vũ
Cảnh CŨ người XƯA có đây mà

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 13


Trích: Chuà Trình

Cây đa thuở trước gió sương gầy
Chuà TRÌNH dốc ĐÁ dưới VÒM cây
Trước cưả uốn cong dòng suối tắm
Sương mờ du khách bước trong mây

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 12


Trích: Chùa Lân

Xa xa rợp bóng ngõ chùa lân
Ngõ CHUÀ đá LÁT cuốn bụi trần
Thời GIAN dòng CHẢY người QUA lại
Có ĐƯỢC mấy NGƯỜI kẻ tri ân?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 11


Trích: Chuà Đồng

Chuà Đồng toạ lạc đỉnh Yên Sơn
Lô XÔ sóng NÚI gió MÂY vờn
Tiên cảnh Bồng Lai nơi TRẦN thế
Rồng vàng ẩn hiện điạ linh sơn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 10

Trích: Chuà Bảo Sái

Mịt mù Bảo Sái quyện mây bay
Lâu RỒI thầy MỚi trở LẠi đây
Gặp THẦY gặp TỔ trong MÂY gió
Dừng BƯỚC chuà XƯA mây trong mây

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 9


Trích: Cảm Thán

Từ bỏ đài son điện ngọc ngà
Cung tần mỹ nữ chốn kiêu sa
Yên Sơn Linh Tử vua Trần đến
Kinh ĐÔ, thành CŨ mỗi bước xa.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 8


Trích: Bạch Vân Sơn

Non cao mây trắng Bạch Vân Sơn
Kỳ SINH đắc PHÁP cõi TRƯỜNG tồn
Bia pháp trường quan Linh VÂN Tử
Giận mình hoá đá toạ Yên Sơn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 7


Trích: Am Xưa

Trúc lách qua kẽ đá nền am
Đọt măng mập mạp giưã đá vàng
Bạt ngàn trúc biếc chen hoa nở
Gió thổi lau thưa vọng tiếng đàn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận phần 6


Trích: Đường Rừng

Cổ thụ vươn cao xoè tán rộng
Rừng già nắng lọt đốm hoa rơi
Dây leo chằng chịt vắt cành lá
Chim rừng líu lót với hương trời

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 5


Trích: Chuà Bà Ngô

Quạnh quẽ am xưa ánh dương tà
Phong quang thay đổi tiếng quạ xa
Ngọc am chuà báu mờ sương lạnh
Cây ổi trước chuà đã đơm hoa

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 4


Trích: Đền Phủ Khống

Tuẫn tiết theo vua bảy danh thần
Lòng trung vì nghiã tiếc gì thân
Khói hương nghi ngút đền Phủ Khống
Ngàn năm con cháu mãi tri ân

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 3


Trích:  Cố Đô Hoa Lư

Cố Đô Đại Việt thành Hoa Lư
Núi NON trùng ĐiỆP phủ MÂY mù
Kinh ĐÔ Việt CỔ nằm THUNG rộng
Đại THẮNG Minh HOÀNG mãi ngàn thu

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 2


Trích: Cung Điện Triều Đinh

Trường Xuân cung điện triều nhà Đinh
Phong LƯU cực LẠC cả CUNG đình
Hoang phế ngàn năm trong LÒNG đất
Dấu ẤN một THỜI thịnh HIỂN vinh

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 1


Tôi rất bất bình trước việc ông Hoàng quang Thuận đạo thơ văn từ cuốn sách mua ở chùa Trúc Lâm Yên Tử. Nhưng Thuận lại biạ ra chuyện kim xà báo mộng. Theo lời Thuận kể như thể kim xà là thân mạng của đức vua Trần nhân Tông vì nhớ ơn cứu mạng của Thuận. Thuận kể lể là do nhân một buổi đi chuà cùng với một phái đoàn Phật Tử miền Nam ra Bắc có mua lại con rắn mào đỏ của anh chàng dân tộc cha ky chú kiết nào đó, sau đó Thuận làm việc rất nhân đức phóng sinh con rắn đó đi.

Đôi Điều Về Hiện Tượng Thơ Rỏm Của Hoàng Quang Thuận


Vô tình đọc trên mạng Facebook, tôi thấy có đăng về thơ Hoàng quang Thuận. Bình thường ra tôi rất ít khi lên tiếng hay viết bài bình thơ cuả ai đó mà tôi không có cảm tình, cảm xúc và ngưỡng mộ. Miễn rằng người đó không viết ra những câu thơ dớ dẩn tuyên truyền phản văn minh tiến bộ lưà bịp dân tộc như nền mạo hóa Marxít Lêninít Maoít  Cộng sảnít là được rồi. Nhưng lần này tôi buộc phải phá thông lệ quy tắc sống cuả riêng tôi.

Vô Tư Và Đau Khổ


Con người ta sinh ra là đau khổ. Tiếng khóc đầu đời là để báo trước bao nhiêu điều ta phải trải qua. Rồi đây cuộc đời sẽ đầy đau khổ, đắng cay, bất hạnh, tội ác và kẻ thù... Đạo Phật và đạo Công Giáo đã giải thoát chúng sinh thoát khỏi sự đau khổ bằng ánh hào quang cuả tấm áo cà sa hoặc cây thánh giá, theo bước chân đi của Đức Phật và Đức Chúa Jesus. Giáo lý, lời dạy cuả các Ngài đã theo sát chúng sinh trên con đường hành hương về Tây Trúc hay là hướng tới Thiên Đàng.

Vịt Nuôi Ống Tre Và Thảm Cảnh Xã Hội Loài Người


Cảm hứng thành thơ qua bài viết cuả ông Nguyễn Trung Lĩnh, phàn nàn về trí tuệ danh dự của người Việt Nam bị coi rẻ dưới chế độ độc tài mất nhân tính. Đồng Thời có ý kiến phản hồi cuả bạn đọc lấy tên là H

Tôi đặc biệt chú ý câu chuyện cuả ông H. Câu chuyện ông kể về nuôi vịt trong ống tre cuả  bạn ông từ hồi  còn trẻ còn miền Nam. Mục đích nuôi vịt để bán cho các nhà hàng, cho các chú  thương buôn ba Tàu.
Câu chuyện cuả ông mang một ý nghiã triết lý đạc biệt. Con vịt nuôi trong ống tre là nạn nhân vì lòng tham tiền cuả ông chủ.

Việt Nam Cộng Sản Suốt Đời Đánh Thuê Tôi Tớ Cho Ngoại Bang


Ngày nay sự việc đã ba năm rõ mười. Hoa Kỳ không hề có ý đồ xâm lược Việt Nam,  một giải đất hom hem co quắp như con tôm nướng như báo chí cộng sản vẫn lải nhải tuyên truyền hàng thập kỷ nay, mà Hoa Kỳ lại chính là người bạn duy nhất cuả quốc dân Việt Nam, đứng ra giúp đỡ chính phủ và quốc dân miền Nam cộng hoà bảo vệ lãnh thổ trước sự xâm lăng cuả cộng sản. Cộng sản đã đánh tráo khái niệm sự xâm lăng của đế quốc xã hội thành cuộc đấu tranh giải phóng. Trong khi đó các nước tư bản phương Tây không nước nào muốn mua dây buộc bụng. Pháp Anh thì sợ mang tiếng tiếng là thực dân kiểu mới, Đức Quốc thì ích kỷ v.v.... Trên thế giới hỏi còn ai nữa ngoài Hoa Kỳ ra ?. Cộng Sản không dấu ý đồ xâm lăng cuả họ dưới mỹ từ" Giải Phóng". Họ gọi những cuộc xăm lăng đó là phong trào giải phóng dân tộc, rồi lại trâng tráo phong trào cách mạng cộng sản nhuộm đỏ toàn cầu. Hồ Chí Minh là người vô học kém hiểu biết lại mắc bệnh sĩ diện tham lam được làm một ông vua kiểu tôi mọi thành quỷ Satan vô thần siêu nhiên bái vật. Ông Hồ và Mao Trạch đều đều mang nặng  cốt cách, bản chất, kiến thức trình độ cuả một nông dân, nhưng tham vọng quyền lực thì lại lớn vô cùng. Đó chính là động cơ dẫn  các ông tiếp thụ chủ nghiã Mác, Lê Nin, Stalin nhanh chóng.

Vào Đảng Hay Không?


Nhân đọc bài báo của cô Vũ Thị Phương Anh bàn về việc vào đảng hay không vào đảng. Đồng thời cô Anh cũng cho biết thêm: „ Chính nữ văn sĩ Võ Thị Hảo đã từ chối việc vào đảng khi được đề nghị bổ nhiệm vào chức vụ phó tổng biên tập cuả một tờ báo nào đó và nữ văn sĩ đã từ chối chuyện vào đảng gắn liền với chức vụ.“

Tôi xin tỏ lòng ngưỡng mộ cúi đầu khâm phục cả hai cô. Vì cả hai cô đều từ chối việc vào đảng là rất đúng, rất hợp với trình độ nhận thức, tài năng và trí thông minh cuả các cô.

Văn Thơ Và Sự Dấn Thân Của Kẻ Sĩ


Tạo hoá đã sinh ra loài người, cỏ cây muông thú, trái đất, bầu trời , trăng sao v.v…thứ gì cũng theo một cặp đực cái, âm dương, chuyển động tuần tự theo phong thủy ngũ hành. Văn và thơ còn gọi chung là văn chương là sản phẩm cuả trí tuệ, tinh thần cũng không phải là ngoại lệ. Văn là chồng, thơ là vợ, như dương với âm, có lúc như nước với lưả. Còn muốn cân bằng cả âm dương, đực cái thì tạo ra trung hoà , chắc chắn ta không còn khả năng phát triển nưã như ta gọi thường gọi là đồng cô, đồng bóng, hay là đồng tính luyến ái.

Văn Thơ Lề Trái Và Lề Phải


Ở các trang báo mạng điện tử hải ngoại chúng ta được tự do bàn nhiều về chuyện văn thơ, chính trị, thời sự, cổ kim, Âu - Á và cả những lời qua tiếng lại cuả các tác giả bất đồng chính kiến hay những tranh cãi cá nhân v.v.... Tôi cũng thường xuyên đàm đạo với các bạn đủ mọi chuyện lớn nhỏ từ giết trâu mổ bò đao to búa lớn cuả chữ nghĩa cho cái gọi là nhân quyền liêm sỉ và cả những chuyện đập mấy con ruồi nhặng vo ve hòng làm bẩn bầu, khí quyển chung cuả văn đàn

Văn Thi Sĩ Dưới Chế Độ Đồng Loại Ăn Thịt Người


Nếu muốn trở thành thi sĩ thực sự trong lòng nhân thế, thì hãy quên đi hai chữ danh vọng. Danh vọng tiếng tăm người đời thường ham muốn; nhưng cũng chính nó sẽ giết chết hồn thơ và cảm hứng sáng tác. Đỗ Phủ, Lý Bạch, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Trần Tế Xương, Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v.v đã để lại cho chúng ta những kiệt tác bất hủ lưu danh thiên sử ngàn thu. .Trong khi đó các vị đó lại có một cuộc sống nghèo xác xơ. Có những người làm thơ ra, thiên hạ còn coi thường không thèm đọc. Chỉ còn thời gian là sàng lọc, khi trí tuệ, cảm xúc cảm nhận cuả nhân thế nâng cao thì người ta mới nhớ tới các vị đó. Than ôi, các ông các bà đã là người thiên cổ từ lâu rồi. Nhưng không ai có thể sau một đêm ngủ dậy mà trở thành thi sĩ. Ngày xưa, thường phải học hành lấy sự nghiệp quan trường làm chính. Nhưng khi đã làm quan to thì các ông lại chẳng sáng tác ra được một bài thơ nào cho nên hồn. Chỉ khi đã bị thất sủng, bị đày đoạ ra biên cương, chỉ khi đã bị đẩy xuống tận cùng cuả đau khồ thì tâm hồn các ông mới trỗi dậy, khóc thương, lồng lộn đòi cuộc sống, đòi cơn về văn thơ.

Văn Hóa Và Đấu Tố


Chữ văn hoá người ta vẫn thường viết và nói với nhau hàng ngày. Chúng ta luôn nghe người ta khen chê nhau như người này sống có văn hoá, kẻ kia thiếu văn hoá. Nhưng văn hoá là gì? Nếu định nghiã một khái niệm có ý nghiã rộng và trìu tượng như thế này thì dài dòng và mênh mông vô cùng. Theo tôi chỉ cần nên hiểu một cách đơn giản là phương thức tạo ra vẻ đẹp tinh thần thể xác riêng cuả một người hay cuả cả một dân tộc, hay rộng hơn cả một loài người. Ta tạm chia ra ba thời kỳ : Cổ, trung, đại. Người nào thì văn hoá ấy, có vẻ đẹp riêng khi y ăn nói, đi đứng, viết văn hoặc làm thơ v. v... Mỗi người có một phong cách thể hiện riêng cái văn hoá cuả mình hay cuả cả cộng đồng dân tộc mà mình quen sống như vậy từ thuở nhỏ.

Tự Do Dân Chủ Tới Thế Giới Văn Minh Tiến Bộ Đại Đồng Vạn Nhất Thể


Thời đại đại đồng Nghiêu Thuấn chỉ có tâm yêu thương không có tâm riêng tư. Một mô hình xã hội chòm xóm hiền hoà, các thành viên, những phần tử trong gia đình biết tương trợ giúp đỡ nhau. Đến thời nhà Chu gọi là tiểu khang ngoài phát triển tâm thức tài năng vì chính mình và cũng vì nguời khác. Chữ hiếu cha mẹ ông bà tổ tiên làm nền tảng đạo đức như vậy là tốt kéo dài khoảng 2500 năm đến thời Mãn Thanh chủ nghiã tư bản manh nha, rồi cộng sản toàn trị là thời loạn lạc, bắn giết tàn sát diệt chủng.

Sonntag, 14. Oktober 2018

Hiện Tượng Trịnh Công Sơn Và Băng Đảng Văn Nghệ Sĩ Giả Cầy


Kẻ bán cháo phổi của lịch sử âm nhạc

Hôm nay vô tình tôi đã đọc bài của Ca sĩ Thế Sơn trò chuyện với độc giả :"Giọng Hát Cuả Những Trái Tim Vô Cảm"
Lời Thế Sơn: "Tôi thuờng đọc những đối thoại của các ca sĩ hải ngoại với người hỏi. Đa số trả lời chung chung và thường quanh co khi trả lời về những vấn đề liên quan đến các biến cố bên quê nhà Việt nam. Đối với tôi, đó là sự tráo trở và thiếu lương thiện. Vì nghệ sĩ là người rất bén nhậy về mặt nhận thức các vấn đề xã hội, và đó là lý do những người nghệ sĩ thường quan tâm và đi đầu trong các cộng tác từ thiện và giúp ích..."

Trấn Áp Mỵ Dân Và Tỵ Nạn Bạo Quyền


Trấn Áp Mỵ Dân

Tôi đã có lần giải thích lý do cần sửa lại trong bài thơ “ Khoe Tài Phiạ“ trong đó có câu: “Thằng nào cứng cổ đem bắn bỏ“, cũng vì nguyên tắc niêm luật cuả thơ đường. Vậy tôi xin bỏ chữ bắn bỏ đi mà thay chữ " tra khảo " vào. Bắn bỏ hay tra khảo thì ý nghiã cũng thế thôi, đều là áp bức cả, nhưng tra khảo vẫn hợp lý hơn. Vì đương sự mới chỉ có cứng cổ thôi thì chỉ nên tra khảo là đủ, vưà hợp lý lại thuận cả niêm luật nưã. Nên câu này viết lại là: „ Thằng nào cứng cổ đem tra khảo“.

Trăm Hoa Đua Nở - Tự Do Và Bình Đắng


Trăm hoa đua nở thực ra là một thủ đoạn ngu dân, rất tinh vi sảo quyệt của hai đảng cộng sản Trung - Việt. Ở đâu có nhiều bình đẳng thì ở đó mất dần tự do và ngược lại ở đâu nhiều tự do thì ở đó vẫn có bình đẳng. Nghiã là bình đẳng và tự do khó tồn tại song song với nhau ở ngoài đời. Tiến trình bình đẳng tuyệt đối sẽ thủ tiêu tự do .Nhưng ngược lại tiến trình tự do không thủ tiêu bình đẳng. Trong hai cái bạn sẽ chọn cái nào, bình đẳng hay là tự do? Bạn muốn cả hai cả hai ư? Thật chẳng hợp lý chút nào cả với quy luật cuả tự nhiên và tư duy triết học. Bình đẳng và tự do không thể tồn tại cùng một lúc, song song ngang hàng với nhau trong một xã hội tiến bộ và văn minh. Mà chỉ là một sự không tưởng. Thực tế ta chỉ cần tự do thôi trong đó đã hàm chưá yếu tố bình đẳng rồi. Nói toạc móng heo ra : Một xã hôi dân chủ tự do sẽ tự nó sinh ra bình đẳng, tuy rằng chia ra không đồng đều. Nhưng một xã hội ,bình đẳng tuyệt đối sẽ thủ tiêu giết chết dân chủ tự do và cướp đi cả quyền con người, biến con người thành thú vật.

Trả Lời Ý Kiến Phản Hồi Của Tương Giao Tuyết


 Trên mạng facebook cô Tương Giao Tuyết sinh viên trường đại học báo chí Việt Nam đã chất vấn tôi. Nhân dịp này tôi muốn trả lời chung  gửi gắm tới hàng ngàn hàng vạn các cô Tương Giao Tuyết khác.

Lời Tương Giao Tuyết: Tôi rất kính trọng anh vì những vần thơ tuyệt vời của anh. Nhưng khi đọc những lời lẽ phiến diện và có ý lăng mạ này của anh, tôi thật sự rất thất vọng. Lịch sử dù sao cũng đã là qúa khứ. Ai đúng ai sai, thiết nghĩ ko nên qúa oán trách làm gì. giờ chúng ta dc độc lập, tự do, dù cuộc sông và chính quyền còn nhiều bất cập nhưng điều quan trọng là đất nước dc độc lập.... Điều đó quan trọng hơn những vị kỉ tầm thường của con người qúa khứ!

Tôi Thích Làm Thơ Viết Văn Để Cho Cuộc Sống Có Ý Nghĩa


Tôi thích văn thơ từ thuở nhỏ, nhưng tôi mơ mộng nhiều về môn toán lý hoá. Tiếc thay sống dưới chế độ cộng sản khi người ta coi sự học hành là quyền lợi danh vọng được ưu tiên cho những người thuộc thành phần giai cấp cốt cán và con cháu những người mà họ cho là có công với cách mạng. Nên tôi không có may mắn cho tư duy trí tuệ thiên bẩm tự nhiên được cất cánh bay cao theo con đường cử nghiệp hay khoa học.

Tình Yêu Hoang Dại


Tạo hóa đã sinh ra muôn loài. Loài nào cũng có hai giống đực cái, quấn quít bên nhau thành đôi lưá cả. Ta thấy chim phượng hoàng, chim thư cưu hai con đực cái ân ái với nhau cho đến suốt đời để làm ví dụ. Đối với con người thì được trịnh trọng gọi là vợ chồng, phu phụ, phu thê, bạn đời, ân nghiã tào khang v.v... Nhưng vẫn có một hạng người mà bộ óc trái tim mẫn cảm, nhạy cảm đặc biệt. Tuy rằng đã có vợ con, hoặc đã cao tuổi nhưng vẫn thường hay mơ mộng nghĩ đến, nhớ đến ngươì đàn bà khác hoặc người đàn ông khác mà viết ra thành thơ. Ta gọi là họ là thi sĩ thơ tình.

Tiến Sĩ Rỏm Và Nạn Dịch Hạch Tiến Sĩ


Tôi rất ít thời gian và hình như rất hiếm hoi nhấn con chuột để  đọc các trang mạng của báo chí cộng sản ở VN. Cuả đáng tội thỉnh thoảng năm thì mười hoạ  cũng có đảo qua trang điện tử cuả hội nhà văn Việt Nam hoặc sang trang báo công an nhân dân, để xem có tin tức gì giật gân không?

Thông Tin Và Đui Mù


Tuổi trẻ Việt Nam quốc nội và hải ngoại tràn ngập trong niềm hân hoan được tiếp cận với mạng lưới thông tin điện toán toàn cầu. Bao nhiêu những bưng bít o bế của chính quyền nhà nước cộng sản cũng cảm thấy bất lực trước sự thật sáng rõ như ban ngày cuả nền văn minh thế giới.

Trịnh Công Sơn Một Thiên Tài Cóc Ghẻ Méo Mó Của Nền Văn Nghệ Tuyên Truyền Cộng Sản


Tôi muốn nói thẳng ra một cách công khai đàng hoàng trước công luận. Theo tôi đảng cộng sản Việt Nam có ý đồ dùng hai tên việt cộng là nhà thơ nhạc sĩ trong chính sách hủ hóa nhồi sọ ngu dân, phục vụ cho mưu đồ chiến lược Hán hóa của họ.
Điển hình chúng cố thổi phồng hai tên Diệu và tên Sơn là thiên tài gì đó.

Tấn Trò Đời Cuả Văn Chương Cộng Sản - Bệnh Lẩm Cẩm Của Các Mác


 Đã có thời. Nửa dân số loài người chúng ta đã trải qua hơn một thế kỷ dài đằng đẵng trong mơ mộng hão huyền. Chúng ta bị ngã triết gia già Các Mác mớm hơi thổi ngạt. Lão thày già ma giáo thất nghiệp giá áo túi cơm này đã huỷ hoạo tâm hồn nưả dân số loài người khốn khổ chúng ta.Lại còn bị thêm anh chàng I Van hói đầu rụng lông, rụng tóc vì bệnh tiêm la bỏ thêm buà mê, thuốc lú, xui đám dân nghèo thợ thuyền làm nên cách mạng tháng mười ở nước Nga là một sự bất hạnh cuả quả điạ cầu.

Tâm Sự Văn Chương Với Anika Trinh


cảm hứng thơ tứ từ đĩa ổi xanh

Cám ơn em điã ổi xanh để cho anh có cảm hứng thơ tứ tức thời, rất ngẫu hứng. Làm thơ là một loại hình nghệ thuật sáng tạo cuả ngôn ngữ và tình thần.
Phải đọc nhiều, là người từng trải vô tư thẳng thắn hỉ nộ ố ái phải rõ ràng. Không câu nệ tiểu tiết thể loại hình thức dài ngắn. Lúc cần viết dài thì dài theo trí tưởng tượng mênh mông vô bờ bến, thật tự do hưng phấn không giới hạn thời gian, câu chữ, cố gắng sắp xếp theo một trật tự logich hợp lý cân đối không thưà không thiếu v. v... viết say xưa đến bao giờ không còn tưởng tượng được nưã thì thôi. Lúc cần ngắn thì hết sức ngắn cò kè từng chữ như đường thi niêm luật chặt chẽ thông hiểu tường tận.

Tâm Hồn Thơ Văn


Tạo hóa đã sinh ra loài người, cỏ cây muông thú, trái đất, bầu trời , trăng sao v.v…thứ gì cũng theo một cặp đực cái, âm dương, chuyển động tuần tự theo phong thủy ngũ hành. Văn và thơ là sản phẩm của trí tuệ, tinh thần cũng không phải là ngoại lệ. Văn là chồng, thơ là vợ, như dương với âm, có lúc như nước với lưả. Còn muốn cân bằng cả âm dương, đực cái thì tạo ra trung hoà , chắc chắn ta không còn khả năng phát triển nưã như ta gọi thường gọi là đồng cô, đồng bóng, hay là đồng tính luyến ái. Thường thường thì dương thịnh âm suy và ngược lại âm thịnh thì dương suy. Trong âm có dương và ngược lại trong dương cũng có âm. Cái gì cứ đổ xô mãi về một cực đến tận cùng thì lại thường đảo chiều phát triển ngược lại.

Suy Nghĩ Về Khái Niệm Giặc Nội Xâm


Nhân Đọc Bài Báo Của Bác Hà Sĩ Phu

Bài viết cuả Bác Hà Sĩ Phu rất hay về khái niệm giặc ngoại xâm và giặc nội xâm, văn phong mạch lạc có chấm có dứt . Thật cũng chẳng hổ thẹn là con cháu cuả Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn và quân sư Nguyễn Trải thuở trước, văn phong cuả Bác cũng chẳng kém gì.

Suy Ngẫm Tản Mạn Từ Một Bài Thơ Tết Về Thân Phận Con Người


Tiếng pháo giao thừa khai đón mừng xuân. Mọi người lặng lẽ ùn ùn ra đường phố. Người người nhìn nhau với đủ sắc tộc, da đen, da vàng, da trắng, da nâu, ch có thiếu chăng là người da đỏ? Họ là những người dân lưu vong phải dời bỏ tổ quốc thân yêu cuả mình để tỵ nạn trên đất Đức. Vì sao vậy ? Vì đất nước cuả họ là những chế độ độc tài đủ màu sắc. Vì tự do, vì bát cơm manh áo, vì tương lai sự nghiệp cuả một đời người và tương lai con cái. Nhưng đối với người da trắng thì còn dễ chiụ hơn, vì tổ quốc cuả họ phần lớn đã dứt khoát từ bỏ chế độ độc tài và chủ nghiã cộng sản. Chỉ còn khốn nạn thôi là cho những thằng dân thấp cổ bé họng như da đen hoặc da vàng như như cái thân tôi chẳng hạn. Thằng da trắng nó vẫn còn may mắn hạnh phúc hơn chúng ta nhiều, tôi ghen tỵ với tụi da trắng lắm, trình độ dân trí nó cao hơn ta nhiều quá. Sau khi châm mấy ngòi pháo tôi chán ngán bỏ về nhà và viết bài thơ muốn được chia sẻ với thiên hạ. Chúc nhân loài một năm vui vẻ an khang thịnh vượng và thành đạt. Mong rằng người Việt chúng ta chẳng bao lâu trình độ dân trí sẽ cao lên ngang ngưả cường thịnh như người ta, không mong được như Mỹ và Tây Âu thì cũng được như Nhật Bản, Đài Loan và Nam Hàn…

Những Lú Lẫn Của Bắc Bộ Phủ - Sự Kiêu Căng Của Loài Dã Thú


Xin nhắc lại bài viết của tôi ” Hoà Hợp Hoà Giải Với Ai ?” viết ngày 3.5.2010 thì có vài ba ý kiến phản hồi. Những ý kiến ba lăng nhăng đầu đưòng xó chợ tôi tạm ném nó vào sột rác, như tờ giấy lộn kẻ nào vất bậy trên đường phố.  Riêng có ý kiền cuả người nào đó dấu tên. Không là biết tự viết hay trích dẫn cuả ttvn 2009.

Phản Ứng Dây Chuyền Của Loài Ưng Khuyển


Con người ta sinh ra ai cũng muốn sống tốt đẹp. Như thế nào là sống tốt đẹp? Mức  sống tối thiểu là cần có đủ cơm ăn áo mặc, trong gia đình trên dưới thuận hoà, có trật tự kỷ cương, nề nếp lễ giáo. Đó là đối nội, còn đối ngoại gần nhất là với hàng xóm láng giềng sau là những người cùng khối phố chòm xóm chỉ cần họ biết kính nể tôn trọng mình là đủ.

Nỗi Lòng Của Người Lính Cộng Hòa


Rõ ràng Anh Hàn Thiên Lương là một thi sĩ và cũng từng là người lính trận của quân lực Miền Nam Cộng Hoà. Chỉ có ai đã từng đổ máu ngoài chiến trường, đã từng bị ngục tù cải tạo những năm tháng đoạ đầy lang thang đằng đẵng qua các trại giam Bắc Việt. Đã được nếm mùi chuyên chính vô sản mới có nỗi lòng khao khát tự do và thấm thiá, đau xót cho thân phận người Việt phải chiụ quá nhiều thiệt thòi khổ luỵ nhưng vẫn phải hoan hô reo cười: tôi sướng lắm đây, nhờ ơn đảng mà gia đình tôi mới có hạnh phúc, có bát cơm ăn có manh áo mặc. Nhân dân ta là chủ nhân ông cuả đất nước, tôi rất tự hào hãnh diện cho chế độ ưu việt dân chủ gấp vạn lần tư sản….

Nick Ma Và Bản Năng Sinh Tồn Hay Là Sự Tha Hóa Về Nhân Cách


Hiện tượng những những kẻ mạo danh độc giả vào mạng để phá bĩnh. Họ hay sử dụng những chiêu nickname ma hoặc viết tên tôi sau đó viết vài dòng ngắn ngủi, những lời rất tục tằn thô bỉ, chửi đ.m, văng hết cái nọ cái kia ra . Rồi lu loa bảo tôi là cộng sản nằm vùng, đặc công đỏ. Hay già mồm chửi văn phong, thơ phú cuả tôi nghe rất ngang tai chưa từng thấy ai viết dở như tôi.

Người Trí Thức Và Con Đường Từ Văn Chương Đến Đạo Trời


Đã gọi là người có trí thức thì phải có trí và có thức.

Trí là có trí tuệ hơn người, do thông minh bẩm sinh hoặc chịu khó học hành đỗ đạt mà có, một tư duy thông thoáng hiểu biết hơn người bình thường. Biết phân biệt đúng sai phải quấy. Người có trí thì phải có tâm thì trí mới bền. Nếu chỉ có tí trí mà thiếu tâm thành ra con người thủ đoạn xảo ngôn, biển lận, quỷ quyệt. Trong một chừng mực nào đó có thể do lường gạt mà đạt được một số thành công và kết quả nhất thời như ông Hồ Chí Mít chẳng hạn. Nhưng tâm tối thì trí cũng mờ đến mức ngu đần mà chết thảm thương như Hồ, Lê Nin, Hitler, Stalin, Polpot v.v…

Lương Tâm Danh Dự Và Nhân Phẩm


Đây không phải đơn thuần chỉ là sự cãi vã chửi nhau giữa những người sống ở hải ngoại, trong nước và ngoài nước Việt Nam. Người Bắc Kỳ và người Nam Kỳ hay những người Trung- Nam - Bắc Kỳ với nhau. Đây không phải là sự cãi vã chửi bới cuả bạn đọc với những ý nghĩ khác nhau về nội dung các bài báo. Đây là sự đấu trí, đấu lực giưã tác giả bài báo Lu Hà và những kẻ bất mãn với bài báo cuả ông ta mà cố tình lao vào cuộc đấu tố. Mục đích để hạ nhục vu cáo, vu khống tác giả bài báo, vẫn là hiện tượng đê hèn nhất cuả thói quen lề lối cộng sản bịt họng báo chí, ngăn chặn tự do ngôn luận. Dưới chế độ công sản  thì chuyện phát động quần chúng để đấu tố hạ nhục điạ chủ hay văn nghệ sĩ trong vụ nhân văn giai phẩm sẽ có hiệu quả lợi thế hơn vì họ nắm thế thượng phong, họ nắm giữ vị thế chính trị,  kinh tế, cuộc sống, tự do và cả mạng sống cuả tác giả.

Luận Bàn Về Bài Tự Bạch Của Trịnh Công Sơn


"Nỗi Lòng Của Tên Tuyệt Vọng "

Theo tôi từ khi sinh ra loài người đến nay có đủ các thứ triết thuyết tôn giáo ra đời. Niềm tin tôn giáo sách vở giáo lý tôi không dám bàn đến mà chỉ muốn bàn về các triết thuyết do con người tự nghĩ ra mà thôi, hay những lời tự bạch cuả ai đó khiến tôi chú ý.  Đối với tôi chẳng có triết thuyết nào tuyệt đối đúng đắn hoàn hảo cả. Từ Platon, Khổng Tử, Nitzsche, Các Mác v. v...Nếu ta cứ khăng khăng sùng bái chịu ảnh hưởng nặng một vị nào đó mà đâm ra mê loạn gây ra cho xã hội những hậu quả khó lường. Nếu bọn người đó tự lập ra một đảng, rồi lợi dụng các tư tưởng xã hội để mị dân lưà đảo thì thật tai hại kinh khủng vô cùng.

Luận Bàn Văn Thơ Với Sài Môn Thi Đàn


 Sài Môn Thi Đàn  là một sinh hoạt văn thơ tiếng Việt rất độc đáo trên mạng Internet. Các thi hào văn sĩ  khắp 5 châu lục có thể quần hội tại đây để phun châu nhả ngọc tự do thăng hoa làm đẹp cho nền văn chương thi phú  Việt Nam.

Linh Hồn Trường Sa Và Tô Thùy Yên


Thưa anh Vương Ngọc Minh! Tôi và anh đã từng trao đổi với nhau về thơ của ông Hữu Loan hay ở chỗ nào? Anh còn làm cả bài thơ và đặt một câu hỏi trong thơ hay ở chỗ nào? Tôi đã kịp thời hiểu được tâm trạng cuả anh và tôi cũng làm bài thơ để đáp lại nỗi lòng trăn trở thi phú cuả anh.

Về Hữu Loan tôi không muốn bàn nhiều. Vì ông ta làm vẻn vẹn chỉ có mấy bài thơ, đỉnh cao nhất là Đồi Tím Hoa Sim. Hữu Loan đã đi vào lòng người đơn giản mộc mạc với tấm lòng thuần khiết rất Việt Nam. Thơ tự do cuả Hữu Loan như một bản nhạc du dương cuả làng quê Việt Nam bắt đầu thường từ cây tre, giếng nước, gốc đa đầu làng với ngôn ngữ đại chúng dân gian...

Khi Chúng Căm Ghét Các Anh


Trong lịch sử loài người, chưa có một quốc gia, một chế độ nào lại tỏ ra hằn học căm ghét các văn thi sĩ có lương tâm, tình nhân loại và chân thật như ở Việt Nam và các nước cộng sản độc tài. Tại sao họ lại có hẳn cả một cơ quan kiểm duyệt văn thơ báo chí dưới sự chỉ đạo cuả bộ công an và ban tuyên huấn trung ương đảng? Đơn giản là họ sợ sự thật, vì bản chất chế độ là lọc lưà dối trá.Vì chính sách ngu để trị mà họ sẵn sàng làm tất cả mọi chuyện thất đức, vô học, vô nhân tính, vô văn hoá để hủy hoại thể xác tinh thần những ai đối đầu với nền mạo hoá cuả ông Hồ Chí Mít dày công truyền bá.

Kẻ Đốn Mạt Đời Nào Chẳng Có


Hiếm hoi mới có những người viết bài lên tiếng như anh Thái Hữu Tình. Tôi rất khâm phục và ủng hộ anh. Dù bất kỳ ở bình diện nào thì sự xuất hiện cuả ba kẻ đốn mạt ăn mặc giả làm hai bà Trưng và ông Thi Sách vào miếu hội Mã Viện để hát hò nhảy muá, dâng lễ, quỳ mọp cúng bái trước tượng thờ Mã Viện là một sự khiêu khích sỉ nhục dân tộc và tổ tiên cuả người Việt Nam.

Có Phải Là Hoa Xương Rồng ?


Tôi có đọc bài báo cuả ông Đỗ Trường viết về hai ông văn sĩ ở Việt Nam là  Trần Mạnh Hảo và Bùi Minh Quốc. Theo Đỗ Trường họ là những người có nghĩa khí cuả người quân tử. Ông Trường gọi họ là: " Những nhà thơ không thể bóp méo linh hồn ". Bùi Minh Quốc thì tôi biết rất ít về ông, riêng ông Trần Mạnh Hảo tôi đã đọc qua một vài bài báo đăng trên mạng. Tôi muốn gọi họ là "Hoa Xương Rồng". Còn những dạng như ông Hữu Thỉnh, Nguyễn Quang Thiều, hay Trần Đăng Khoa gì đó thì tôi đọc để làm cái con khỉ gì? Họ là những nhà văn thơ đặc Mácxít viết văn theo lối công an khuân sáo nhàm chán bám chặt vào chỉ thị cuả đảng.

Hòa Hợp Hoà Giải Với Ai?


Câu hỏi đặt ra: Không biết người cộng sản muốn hoà hợp hoà giải với ai? Giữa miền Nam cộng hoà và cộng sản Bắc Việt ? 35 năm nay miền Nam cộng hoà đã bị bức tử, chế độ này còn đâu nưã mà hoà hợp hoà giải?

Giưã đồng bào hải ngoại và quốc nội thì họ đều là nạn nhân đau thương cuả chế độ cộng sản cả. Kẻ ở người đi mong có ngày được trở về đoàn tụ với ông bà, tổ tiên, bà con, chòm xóm.

Duy Vật Và Duy Tâm - Khổ Hạnh Và Tự Đày Đoạ


Duy Tâm Và Duy Vật

Mọi suy nghĩ cuả con người ta sinh ra từ bộ óc. Điều này ai cũng biết bộ óc là trung ương thần kinh điều khiển mọi hoạt động và kiểm soát mọi phản xạ lý trí, suy tư, tình cảm v.v...của con người. Nhiều tôn giáo khảng định con người ta có linh hồn. Linh hồn lại gồm có nguyên thần chủ và phụ thần chủ. Nguyên thần chủ tồn tại trong thể xác mỗi người, phụ thần chủ lại liên đới tới một thể xác khác tồn tại ở một trường không gian khác hay hành tinh khác. Các phụ thần chủ này đảm đương về các hoạt động nghệ thuật như âm nhạc, văn, thơ v. v... 

Đôi Dòng Về Ý Nghĩa Của Cuộc Đấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền


Đấu tranh dân chủ thực ra là một cuộc đấu tranh vì lương tâm và lẽ phải. Là cuộc đấu tranh của hai mặt đối lập như biện chứng Hegel mà chính ông Các Mác cũng thuổng lại. Muốn có đấu tranh công bằng phát triển thì phải có con người tự do trí tuệ biu đạt bày tỏ ta gọi là đa nguyên suy tưởng.

Con Người Là Tài Sản Của Ai?


Con người ta sinh ra là một thực thể tâm linh, nhân tính mà thượng đế đã ban cho loài người. Những giá trị cảm xúc, đạo đức, tinh thần, võ thượng ...đều gửi gắm vào thân xác của con người. Nhờ có thân xác con người mới có thể suy nghĩ, đi đứng, ăn ngủ, làm việc và thoả mãn dục tính. Thân xác là tài sản vô giá, nhưng là cuả ai? Lẽ dĩ nhiên là cuả chính người đó, nhưng quả thực con người ta sinh ra có quyền làm chủ thân xác cuả chính mình không?

Chửi Và Cãi


Tôi muốn bàn với các bạn về hai khái niệm chửi và cãi. Chửi và cãi là hai khái niệm đối ngược nhau. Theo tôi chửi là thế tiến công, thế chủ động. Còn cãi là thế phòng thủ bị động.

Chửi phải có bài bản văn chương hẳn hoi được như các văn sĩ, mưu sĩ, chính trị gia ngày xưa có những bài chửi đã đi vào thiên thu bất hủ cuả lịch sử. Như bài văn chửi của Khổng Minh mắng  quan tư đồ Vương Lãng phải hộc máu mồm ra mà chết trước ba quân hay những bài văn mắng giặc Nguyên của Hưng Đạo Vương Trần Quốc Tuấn, những bài văn mắng chửi giặc Minh của Nguyễn Trãi v. v... đã làm cho kẻ thù phải tâm phục khẩu phục. Nhưng ngược lại có những bài văn chửi cuả ông Hồ Chí Minh vu cáo, vu khống tầng lớp trung nông, phú nông, điạ chủ Việt Nam đã để lại dấu ấn ô nhục cho lịch sử ngàn đời nguyền ruả; hay bài văn chửi người Do thái cuả Hitler là một bài văn vô học thiếu đạo đức nhân cách nhất, tiếng để lưu xú ngàn thu. Những bài văn chửi mất gà cuả các bà già nhà quê cũng nên coi là những áng văn chương dân dã tuyệt tác.

Chiếm Hữu Nô Lệ Lại Được Chủ Nghĩa Hóa


Thế nào là biện chứng pháp duy vật sử quan?

Ngay từ thời xuân thu chiến quốc trước công nguyên, nghiã là trước đây hơn hai nghìn năm Mạnh Tử đã có thế giới quan chính trị tiến bộ hơn Các Mác, Lê nin, Mao Trạch Đông và Hồ Chí Minh... rất nhiều. Ông đã từng nói:" Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân vi khinh".

Nhưng ngày nay cứ theo cung cách cuả tập đoàn Việt gian lãnh đạo cộng sản bắt buộc ta phải hiểu là: " Đảng vi quý, xã tắc thứ chi, dân vi khinh ". Tập đoàn chủ nô ăn trên ngồi trốc đã ngang nhiên đặt quyền lợi cuả đảng lên trên vận mệnh cuả quốc gia và mạng sống muôn dân bá tánh.

Bình Luận Về Câu Nói Của Nhà Văn Trần Khải Thanh Thủy


Cô Trần Khải Thanh Thủy đã trả lời câu chúc của tôi : "Chúc mừng Trần Khải thanh Thủy đã vào mạng facebook "

Trích: "oh, thời đại @ mà, cũng phải hướng tới mặt trăng mặt trời chút, cứ ở lì mặt đất, mặt đĩa, còng tư tưởng của mình mãi sao?"

16 Chữ Bôi Vàng Của Tàu Cộng


Tình cờ tôi có đọc bài thơ theo thể tự do về cái gọi là 16 chữ bôi vàng cuả cô Lê thị Công Nhân mà Tàu cộng đã dạy cho Việt Nam và bắt họ phải học thuộc lòng. Tôi cũng dưạ theo ý cuả cô Lê Thị Công Nhân, chuyển thể thành thơ lục bát.

Thật miả mai cho những người cộng sản Việt Nam, họ lại ngô nghê đến mức trở thành đần độn, như những con chim chưa vỡ bọng cứt, họ cũng là hết cách nên cứ tuyên truyền bưà đi cho dân cái 16 chữ vàng cuả tàu cộng để hợp pháp hoá cho hành động bán rừng nhượng biển cuả họ. Họ, những người cộng sản quá ngu xuẩn cho tương lai cuả dân tộc, nhưng lại quá ranh mãnh lưu manh cho tương lai cuả đảng và vợ chồng con cái họ.

Vu Cáo Bôi Nhọ Cá Nhân Là Kế Sách Của Bạo Quyền


Phải Chăng Con Người Sinh Ra Vốn Dĩ Là Ác?

Trước đây tôi vẫn tin lời Mạnh Tử: ” Nhân chi sơ tính bản thiện”. Nhưng qua vụ cô Quỳnh là luật sư cuả đoàn luật sư Sài Gòn nưả đêm mang một gói nhỏ, gõ cưả phòng khách sạn nhờ  ông luật sư Cù Huy Hà Vũ, mang về cho người thân ở Hà Nội và để cho công an ập vào bắt ông Hà Vũ đang còn ngái ngủ thì tôi thấy lời cuả Tuân Tử cũng không phải là không có lý:” Nhân chi tính ác, kỳ thiện giả ngụy dã”: tính người vốn ác, những điều thiện là do người ta tự bày đặt ra mà có.

Việt Nam Nạn Nhân Của Thói Ngu Dân Và Chủ Nghĩa Cuồng Tín


Việt Dũng says:
22/11/2010 lúc 10:32 sáng

"Thôi đi ông Lu Hà. Người Hải ngoại cũng có người tốt cũng có kẻ chẳng ra gì. Như ông chẳng hạn có gửi cho dân nội được cắc nào đâu mà láo khoét. Tôi chỉ thấy ông gửi về toàn những câu chửi đổng. Ông phá thì có chứ xây dựng cái gì?"

Văn Thơ Là Cái Đạo Của Người


Viết bằng thơ hay văn là cái quyền của người ta.  “văn dĩ tải đạo” (văn để chở đạo), “văn dĩ quán đạo” (văn để quán triệt đạo), “văn dĩ minh đạo” (văn để sáng tỏ đạo), “thi ngôn chí” (thơ để nói chí).

 Văn thơ là một cặp sinh đôi của văn chương. Văn chương là để chuyển tải cái đạo làm người. Chuyển tải cái chính danh cuả người nam nhi sinh ra trong trời đất này. Nếu danh chẳng chính thì lời nói chẳng thuận; lời nói chẳng thuận thì công việc chẳng thành. Nếu công việc chẳng thành thì lễ giáo phép tắc chẳng thịnh, xã hội trở nên bát nháo hỗn loạn như luật rừng. Nếu luật lệ không công bằng thì hình phạt chẳng đúng, sẽ có bọn đầu cơ trục lợi tham nhũng. Vì vậy dân sẽ chẳng biết đường nào mà lần. Từ đó sinh ra tăm tối ngu muộị, khổ đau, thậm chí có thể bị diệt vong.

Tưởng Nhớ Cố Thi Sĩ Hà Thượng Nhân


 sao lục một số bài thơ cuả Lu Hà viết tặng và họạ thơ



Kính Bái Hương Hồn Thi Sĩ
hoạ thơ Hà Thượng Nhân

Con cháu sinh ra được mấy người
Bồi hồi kính cẩn một giây thôi
Tiên sinh đi hẳn còn lưu lại
Một tấm lòng son với đất trời

Tư Tưởng Bố Mác Và Thằng Cu Hitler


Các Mác( Karl Marx) thật ra là một kẻ tội phạm của Lịch sử. Một nhà tư tưởng cực kỳ phản động trên lãnh vực tư duy tinh thần. Lịch sử loài người không thiếu gì những nhà tư tưởng sáng giá mà cả nhân loại ngàn năm kính yêu. Nhưng tư tưởng cuả Mác thử hỏi có ích lợi gì? Giá không có Mác loài người chắc chắn còn nhiều may mắn hạnh phúc hơn nhiều. Mác là gã thày rùi, chỉ thích xúi giục loài người vào vòng đâm chém, thù hận, chiến tranh liên liên miên.

Trí Thức Việt Nam


Vô tình tôi được xem một clip phỏng vấn của phóng viên báo chí hải ngoại với nữ nhà văn Dương Thu Hương :" Nhà văn Dương Thu Hương trước hiểm hoạ Bắc triều phần 4".

Thú thực tôi cảm thấy chị Hương cũng khôi hài như một bà già lắm mồm chửi công an cộng sản, giống như một bà già chửi mất gà ta thường thấy ở các vùng thôn quê Việt Nam, giọng chị cứ oang oang the thé ra, chị chửi rất hăng có bài bản hẳn hoi. Tuy rằng: chị không thể vung chân, dạng chân ra được vì cái bàn chị ngồi quá nhỏ che mất phần dưới, nên chị chỉ có khả năng tung tăng ở phần trên. Chỉ tiếc chị không mặc váy và đứng giưã ngã ba đường, hoa chân muá tay, biểu diễn hết sở trường chua ngoa đanh đá cuả một nữ văn sĩ; nghe nói có sừng có mỏ ở Việt Nam. Theo tôi tụi công an họ rất ngán chị. Nhưng tôi rất khoái cái tính ngồ ngộ, vui vui, khôi hài cuả chị. Thật lòng mà nói chị cũng là người phụ nữ rất đáng yêu bởi cái chất nghệ sĩ dùi đục chấm mắm cáy cộng với một thân hình bụ bẫm dễ thương. Trông chị cũng vẫn còn xinh đẹp ra phết đấy chứ? Cho nên tôi mới bảo: chị chửi công an giống như bà già nhà quê chửi mất gà là  có cường điệu lắm chăng?

Trả Lời Vương Ngọc Minh Về Hữu Loan


Làm [Thơ] Gì Rồi Cũng Chết.

Thế là "người bị đày đọa
- tự đọa đày nhất việt nam
bị nhũng nhiễu
- tự nhũng nhiễu nhất việt nam"
qua đời. .......

Trả Lời Cậu Nhỏ To Da Thiếu Anh


"Ton Da hat geschrieben: „Chau To Da Thieu Anh chao chu Lu Hà, chau xin duoc like bai tho nay cua chu gui tang chi NGUYETNHI ,chau thay bai tho nghe du duong lam nhung chu co the giai thich them cho chau doc va hieu them ve noi dung bai tho nay ko a. Cam on chu truoc. CHAU CHUC CHU CUNG GIA DINH HANNH PHUC VA AN KHANG."

Tổ Chức Xã Hội Loài Người Nào Tốt Hơn?


 Theo tôi chế độ độc tài là xuyên tac vu khống để sống sót.
Tư do dân chủ pháp trị để tồn tại và phát triển. Niềm tin tín ngưỡng là khai phóng linh hồn, cuồng tín là giam hãm linh hồn vào vòng lao lý

Nói đến độc tài người ta thường liên tưởng đến những vua chúa, đầy quyền lực sinh sát ngày xưa. Từ vua Trụ, vua Kiệt, Tần Thuỷ Hoàng v.v…đều là những kẻ háo sắc hoang dâm giết người như ngoé. Sau khi đánh bại lục quốc Tần Thủy Hoàng có cho xây dựng vạn lý trường thành. Mục đích cũng chỉ muốn khống chế toàn bộ lãnh thổ mông mênh, để tránh khỏi sự phân tán chia rẽ cuả các tiểu vương quốc chư hầu ngày xưa, bất ngờ nổi dậy đòi lại độc lập.

Tiếng Lòng


Hôm nay đọc trang web Tra Sơn Thi Đàn tôi sực nhớ có bài thơ trả lời người yêu cuả Thâm Tâm. Tôi tìm lại bài thơ và tôi càng khảng định 4 bài thơ hai sắc hoa Tigon cuả T.T.kh nhất định do Thâm Tâm làm.Thâm Tâm yêu Khánh.Nhưng Khánh không yêu Thâm Tâm tha thiết    ngoài đời như mô tả trong thơ .Thâm Tâm đã mưọn tên Khánh mà viết ra nỗi lòng mình bi thương sầu cảm vô cùng. Nhưng bài thơ trả lời ngưòi yêu càng khảng định Khánh chẳng đằm thắm gì lắm với Thâm Tâm, nên chàng Tâm Tâm mới lồng lộn trút hết cả bực dọc oán hận vào bài thơ. Nếu Khánh yêu Thâm Tâm thực lòng, và hai người rất yêu nhau,sau đó Khánh bị cha mẹ ép gả cho người khác thì Thâm Tâm không thể trách Khánh được, mà ngược lại chàng cầu chúc cho Khánh hạnh phúc. Tình yêu là như vậy đó, không nhất thiết cứ phải lấy được nhau. Người đàn ông có thể thà chết để bảo vệ người mình yêu .Nhưng tôi đọc bài thơ với những câu:

Tiến Sĩ Hay Giáo Sư


Ở Âu Châu người ta phân biệt giưã hàm vị tiến sĩ ( Doktor) hay giáo sư ( Professor ) rất rạch ròi. Đã gọi là giáo sư toán học thì uyên bác vô cùng về môn toán, thường là có nhiều phát minh, sáng chế trong khoa học
Cám ơn cô Lê Cát Tường Vi đã viết bài này. Thì ra ông Ngô Bảo Châu mới có học vị tiến sĩ hay phó tiến sĩ hoặc sinh viên cao học thôi? Nhưng không hiểu sao ở Việt Nam cứ phao phao gọi đại lên là giáo sư? Có thể ở Việt Nam ông được coi là giáo sư, nhưng ở nước ngoài quốc tế họ có công nhận hay không là một chuyện khác.

Có Nên Thương Cù Huy Hà Vũ, Ái Ngại Cho Ngô Bảo Châu Không?


 Ngô Bảo Châu thực ra là một trí thức tội nghiệp. Ông quá tự tin vào mình mà không lường hết khả năng của thiên hạ. Mỗi người sinh ra đều có một tài năng sở trường riêng, một lĩnh vực chuyên môn được siêu thăng chuyên môn hóa đến đỉnh cao của nó. Trời đã sinh ra Chu Du thì lại có Gia Cát Lượng. Đã có gia Cát Lượng thì lại có Tư Mã Ý. Có Tư Mã ý thì lại có Tào Tháo v.v… Anh hùng kiềm anh hùng, tiểu nhân kiềm tiểu nhân, mỹ nhân kiềm mỹ nhân là chuyện xưa nay thường vẫn thường hay thấy. Hàn Tín tài ba lỗi lạc như vậy mà cũng không thoát khỏi lưỡi đao của anh chàng Lưu Bang dốt nát i tờ trình độ như ông Nguyễn Tấn Dũng y tá làm thủ tướng gì đó ở Việt Nam. Họ lưu là một đình trưởng thu thuế viết không thông đọc không thạo, trình độ văn hoá rất kém cũng có thể luồn dây xỏ mũi được Hàn nguyên soái.

Thôi Cũng Đành Chịu Với Những Cái Đầu Gà Óc Đất Sét


Tôn Lò says:
18/11/2010 lúc 5:36 chiều
 Trích:"Nào là Lão giáo ,Nho giáo , Phật giáo lại thêm kitô giáo hoa mắt rồi, tẩu hỏa nhập ma rồii.Khong hiểu gì hết...."

Chịu Nhục says:
18/11/2010 lúc 1:32 sáng

 Trích: "Ông lẩm cẩm bỏ mẹ, sao ông có thể nghĩ văn thơ chính nghĩa là văn thơ của mấy cha CS giả hiệu mà ông phải nhiều lời thế. Văn thơ chính nghĩa đây là văn thơ tải ĐẠO đến cho con người mà cụ đồ Chiểu đã viết: “Chở bao nhiêu đạo thuyền không khẳm, đâm mấy thằng gian bút chẳng tà”
Nhân tiện đây tôi cũng góp ý với ông(hình như cũng có người nhắc rồi) ông viết để chuyển tải cho ai mà từ thơ đến văn nó dài loằng ngoằng trích lời người này một chút, ý người kia một tẹo rồi trộn chung thành món tả pí lù rất khó nuốt. Nên viết cho ngắn gọn dễ hiểu thì người ta mới đọc và thấm được chứ, như tôi chậm tiêu hoá ráng đọc bài của ông đăng mà đầu óc nó lùng bùng chả hiểu gì cả đành bỏ dở xem bài khác thú hơn...."

Thi Nguyên Và Lu Hà Xướng Hoạ Một Thời


Bài xướng. Ngày Đông:

Tuyết đổ chiều nay có lạnh không..?
Căm căm gió rét cảnh sang đông...
Trước đây tổ mặc, quần xâu lá.
Nay lại con dùng, áo dệt lông.
Bếp lưả trong nhà, phơi áo gió
Lò ga ngoài ngõ, đắp chăn bông
Hỏi xem những kẻ cô đơn ấy...
Viễn xứ, xa người, có nhớ mong...?