Sonntag, 25. November 2018

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 40


Trích: Dãy Trư Sơn

Thanh long Bạch Hổ dãy Trư Sơn
Tiền thủy hậu cung núi trập trùng
Hoa SƠN kỳ VĨ màu NON nước
Phượng Hoàng bay lượn giữa không trung

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 39


Trích: Thần Cao Sơn

Oai linh thần núi Bái LĨNH Sơn
Trung TRINH non NƯỚC dạ chẳng sờn
Tâm LINH đắc ĐIẠ vùng đất thánh
Ngàn năm trấn trạch thần Cao Sơn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 38


Trích: Niên Hiệu Thái Bình

Bỏ luôn niên hiệu của BẮC phương
Trời NAM một CÕI đấng QUÂN vương
Thái BÌNH niên HIỆU vua ĐINH đặt
Phong kiến tập quyền mạnh hùng cường

Hiện Tuợng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 37


Trích: LÀNG CỔ

Mái nhà ẩn hiện dưới RẶNG cây
Nước TRONG núi BIẾC đá RÊU đầy
Làng QUÊ yên Ả trong THUNG núi
Kinh đô Việt cổ gió ngàn tây

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 36


 Trích: Cố Nhân

Cố nhân quay lại đã nghìn năm
Đô THÀNH ngày ẤY dưới TRĂNG rằm
Hoa TRÔI giếng NGỌC đâu CÒN nữa
Lư thành người cũ có viếng thăm

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 35


Trích:Yên Tử

Vòng cung uốn lượn tựa mình rồng
Vươn MÌNH thế NÚI hướng BIỂN Đông
ẩn SÂU khúc LƯỢN trong LÒNG đất
Đầu rồng ngoảnh lại hướng Thăng Long.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 34


Trích: Vua Phật

Nhớ vua Trần Nhân Tông
"Được làm vua chăn dân trăm họ
Được làm Phật cứu độ muôn loài"

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 33


trích: Vân Du Yên Tử
Kính tặng Thầy Ni sư trưởng Huệ Giác.

Núi lượn trong mây, mây VỜN núi
Vân du Yên Tử bước chân thầy
Trăm năm đâu dễ hồi du cảnh
Người cũ chùa xưa mé HIÊN tây.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 32


Trích: Trời Quang Yên Tử

Trên non Yên Tử ngày trời quang
Bức TRANH thủy MẶC dưới nắng vàng
Nhấp NHÔ như SÓNG triền ĐỒI núi
Xa xa một dải Bạch Đằng giang.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 31


Trích:Tổ Trúc Lâm

Minh quân Hoàng đế Trần Nhân Tông
Đức Vua hiển Phật đời nhà Trần
Thắng GIẶC Mông - NGUYÊN tu CÕI Phật
Lưu đời đệ nhất Tổ TRÚC Lâm.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 30


Trích:Thác Vàng

Ngọn nước như từ trời đổ xuống
Cây rừng khép tán nép bên khe
Mảnh trời ngọn tháp thiên thu thủy
Đâu biết nơi đây có nắng hè!

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 29


Trích: Tặng Sư Thầy

Một khắc mây tan giống ĐẦU rồng
Trập trùng uốn lượn giưã hư không
Bóng Thầy chống gậy trên sườn núi
Có phải người xưa cảnh cũ không?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 28


Trích: Sữa Mẹ

Ngách hang núi đá núm VÚ con
Sữa mẹ linh thiêng nhỏ giọt tròn
Nhỏ DẦN từng GIỌT đêm ĐẦY bát
Nước đầy chỉ một bát con con

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 27


Trích:Oan Tình

Đệ tam Tổ Trúc Lâm - Huyền Quang
Oan TÌNH Điểm BÍCH bởi dật vàng
Anh TÔNG sao NỠ gây PHIỀN lụy
Quốc sư khó tránh mối ngờ oan.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 26


Trích:Núi Phụ Tử

Phụ tử phải chăng núi Tử Yên
Phúc lai sinh được núi con hiền
Con cao, cha thấp tên Yên Tử
Phúc địa ngàn xưa gọi núi thiêng.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 25


Trích: Miếu Nhỏ

Miếu nhỏ thờ công chúa Nguyệt Nga
Linh thiêng phúc địa lập MIẾU bà
Trấn GIỮ cửa RỪNG Linh Sơn Tử
Bòng THƠM đại TRẮNG một ĐỜI hoa.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 24


Trích: Làng Cung Nữ

Làng Mụ, làng Nương đường NAM Mẫu
Xưa kia nước ngập trắng lòng hồ
Vua Trần thương xót đoàn cung nữ
Lòng TRUNG không TRỞ lại KINH đô.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 23


Trích: Khỉ Rừng Yên Linh Tử

Bên ngôi tháp đá chú KHỈ con
Mẹ BỒNG bắt RẬN cứ XOAY tròn
Mấy CON đùa BỠN kêu CHÍ chóe
Thấy người mất hút biến vào non.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 22


Trích: Hoa Sung

Điều Ngự hóa thân thành HOA sung
Đàn chim xanh đậu hát ca mừng
Phải chăng cung nữ về chung hội
Vua TRẦN xa GIÁ hậu HOA cung?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 21


Trích:Hồ Yên Trung

Yên Trung vắt vẻo ngang lưng núi
Bốn BỀ mây BIẾC sóng LÔ xô
Đôi BỒNG đảo BẬP bềnh TRÊN sóng
Cả rừng thông XAO động MẶT hồ.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 20


Trích: Hổ Thiêng

Hổ phục bên hang giếng nước thiêng
Sư chùa tụng Phật, hổ ngồi thiền
Chuyện CŨ ngàn XƯA lưu TÍCH lại
Soi MÌNH tượng HỔ nước NON tiên.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 19


Trích: Đường Vào Yên Tử

Đường vào Yên Tử có KHÁC xưa
Vẹt đá mòn chân lễ hội mùa
Trập TRÙNG núi BIẾC cây XANH lá
Đàn BƯỚM tung BAY trong NẮNG trưa.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 18


Trích: Động Chuà Rồng

Chuyện kể ngày xưa động CHÙA Rồng
Quả NÚI trông HÌNH giống Kỳ Lân
Đài sen hoa nở vua lên ngự
Toả sáng hào quang Bạch YÊN Vân

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 17


Trích: Dốc Đá Chuà Đồng

Triền đá dốc nghiêng về phiá Đông
Đằng tây vực thẳm cạnh chuà Đồng
Ngổn ngang đá xếp thiên đồ trận
Trời MÂY gió NÚI cõi HƯ không

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 16


Trích: Đêm Hồ Yên Tử

Cát vàng thoai thoải sóng lao xao
Cá TO phởn CHÍ nhảy LÊN cao
Le LE xanh BIẾC đuà TUNG cánh
Chim gù trên núi cảnh tiêu dao

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 15


Trích: Cổng Trời

Cổng trời đá núi xếp chênh vênh
Đường hẻm quanh co bước gập ghềnh
Linh SƠN Yên TỬ bao ĐỜI đó
Chuà Đồng sừng sững giưã non xanh

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 14


Trích: Chuà Yên Hoa

Xiêu xiêu cây đại trắng NỞ hoa
Đây đúng nơi xưa chuà YÊN Hoa
Trần NGẦN dạo BƯỚC vân PHONG vũ
Cảnh CŨ người XƯA có đây mà

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 13


Trích: Chuà Trình

Cây đa thuở trước gió sương gầy
Chuà TRÌNH dốc ĐÁ dưới VÒM cây
Trước cưả uốn cong dòng suối tắm
Sương mờ du khách bước trong mây

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 12


Trích: Chùa Lân

Xa xa rợp bóng ngõ chùa lân
Ngõ CHUÀ đá LÁT cuốn bụi trần
Thời GIAN dòng CHẢY người QUA lại
Có ĐƯỢC mấy NGƯỜI kẻ tri ân?

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 11


Trích: Chuà Đồng

Chuà Đồng toạ lạc đỉnh Yên Sơn
Lô XÔ sóng NÚI gió MÂY vờn
Tiên cảnh Bồng Lai nơi TRẦN thế
Rồng vàng ẩn hiện điạ linh sơn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 10

Trích: Chuà Bảo Sái

Mịt mù Bảo Sái quyện mây bay
Lâu RỒI thầy MỚi trở LẠi đây
Gặp THẦY gặp TỔ trong MÂY gió
Dừng BƯỚC chuà XƯA mây trong mây

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 9


Trích: Cảm Thán

Từ bỏ đài son điện ngọc ngà
Cung tần mỹ nữ chốn kiêu sa
Yên Sơn Linh Tử vua Trần đến
Kinh ĐÔ, thành CŨ mỗi bước xa.

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 8


Trích: Bạch Vân Sơn

Non cao mây trắng Bạch Vân Sơn
Kỳ SINH đắc PHÁP cõi TRƯỜNG tồn
Bia pháp trường quan Linh VÂN Tử
Giận mình hoá đá toạ Yên Sơn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 7


Trích: Am Xưa

Trúc lách qua kẽ đá nền am
Đọt măng mập mạp giưã đá vàng
Bạt ngàn trúc biếc chen hoa nở
Gió thổi lau thưa vọng tiếng đàn

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận phần 6


Trích: Đường Rừng

Cổ thụ vươn cao xoè tán rộng
Rừng già nắng lọt đốm hoa rơi
Dây leo chằng chịt vắt cành lá
Chim rừng líu lót với hương trời

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 5


Trích: Chuà Bà Ngô

Quạnh quẽ am xưa ánh dương tà
Phong quang thay đổi tiếng quạ xa
Ngọc am chuà báu mờ sương lạnh
Cây ổi trước chuà đã đơm hoa

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 4


Trích: Đền Phủ Khống

Tuẫn tiết theo vua bảy danh thần
Lòng trung vì nghiã tiếc gì thân
Khói hương nghi ngút đền Phủ Khống
Ngàn năm con cháu mãi tri ân

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 3


Trích:  Cố Đô Hoa Lư

Cố Đô Đại Việt thành Hoa Lư
Núi NON trùng ĐiỆP phủ MÂY mù
Kinh ĐÔ Việt CỔ nằm THUNG rộng
Đại THẮNG Minh HOÀNG mãi ngàn thu

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 2


Trích: Cung Điện Triều Đinh

Trường Xuân cung điện triều nhà Đinh
Phong LƯU cực LẠC cả CUNG đình
Hoang phế ngàn năm trong LÒNG đất
Dấu ẤN một THỜI thịnh HIỂN vinh

Hiện Tượng Thơ Rỏm Hoàng Quang Thuận Phần 1


Tôi rất bất bình trước việc ông Hoàng quang Thuận đạo thơ văn từ cuốn sách mua ở chùa Trúc Lâm Yên Tử. Nhưng Thuận lại biạ ra chuyện kim xà báo mộng. Theo lời Thuận kể như thể kim xà là thân mạng của đức vua Trần nhân Tông vì nhớ ơn cứu mạng của Thuận. Thuận kể lể là do nhân một buổi đi chuà cùng với một phái đoàn Phật Tử miền Nam ra Bắc có mua lại con rắn mào đỏ của anh chàng dân tộc cha ky chú kiết nào đó, sau đó Thuận làm việc rất nhân đức phóng sinh con rắn đó đi.

Đôi Điều Về Hiện Tượng Thơ Rỏm Của Hoàng Quang Thuận


Vô tình đọc trên mạng Facebook, tôi thấy có đăng về thơ Hoàng quang Thuận. Bình thường ra tôi rất ít khi lên tiếng hay viết bài bình thơ cuả ai đó mà tôi không có cảm tình, cảm xúc và ngưỡng mộ. Miễn rằng người đó không viết ra những câu thơ dớ dẩn tuyên truyền phản văn minh tiến bộ lưà bịp dân tộc như nền mạo hóa Marxít Lêninít Maoít  Cộng sảnít là được rồi. Nhưng lần này tôi buộc phải phá thông lệ quy tắc sống cuả riêng tôi.

Vô Tư Và Đau Khổ


Con người ta sinh ra là đau khổ. Tiếng khóc đầu đời là để báo trước bao nhiêu điều ta phải trải qua. Rồi đây cuộc đời sẽ đầy đau khổ, đắng cay, bất hạnh, tội ác và kẻ thù... Đạo Phật và đạo Công Giáo đã giải thoát chúng sinh thoát khỏi sự đau khổ bằng ánh hào quang cuả tấm áo cà sa hoặc cây thánh giá, theo bước chân đi của Đức Phật và Đức Chúa Jesus. Giáo lý, lời dạy cuả các Ngài đã theo sát chúng sinh trên con đường hành hương về Tây Trúc hay là hướng tới Thiên Đàng.

Vịt Nuôi Ống Tre Và Thảm Cảnh Xã Hội Loài Người


Cảm hứng thành thơ qua bài viết cuả ông Nguyễn Trung Lĩnh, phàn nàn về trí tuệ danh dự của người Việt Nam bị coi rẻ dưới chế độ độc tài mất nhân tính. Đồng Thời có ý kiến phản hồi cuả bạn đọc lấy tên là H

Tôi đặc biệt chú ý câu chuyện cuả ông H. Câu chuyện ông kể về nuôi vịt trong ống tre cuả  bạn ông từ hồi  còn trẻ còn miền Nam. Mục đích nuôi vịt để bán cho các nhà hàng, cho các chú  thương buôn ba Tàu.
Câu chuyện cuả ông mang một ý nghiã triết lý đạc biệt. Con vịt nuôi trong ống tre là nạn nhân vì lòng tham tiền cuả ông chủ.

Việt Nam Cộng Sản Suốt Đời Đánh Thuê Tôi Tớ Cho Ngoại Bang


Ngày nay sự việc đã ba năm rõ mười. Hoa Kỳ không hề có ý đồ xâm lược Việt Nam,  một giải đất hom hem co quắp như con tôm nướng như báo chí cộng sản vẫn lải nhải tuyên truyền hàng thập kỷ nay, mà Hoa Kỳ lại chính là người bạn duy nhất cuả quốc dân Việt Nam, đứng ra giúp đỡ chính phủ và quốc dân miền Nam cộng hoà bảo vệ lãnh thổ trước sự xâm lăng cuả cộng sản. Cộng sản đã đánh tráo khái niệm sự xâm lăng của đế quốc xã hội thành cuộc đấu tranh giải phóng. Trong khi đó các nước tư bản phương Tây không nước nào muốn mua dây buộc bụng. Pháp Anh thì sợ mang tiếng tiếng là thực dân kiểu mới, Đức Quốc thì ích kỷ v.v.... Trên thế giới hỏi còn ai nữa ngoài Hoa Kỳ ra ?. Cộng Sản không dấu ý đồ xâm lăng cuả họ dưới mỹ từ" Giải Phóng". Họ gọi những cuộc xăm lăng đó là phong trào giải phóng dân tộc, rồi lại trâng tráo phong trào cách mạng cộng sản nhuộm đỏ toàn cầu. Hồ Chí Minh là người vô học kém hiểu biết lại mắc bệnh sĩ diện tham lam được làm một ông vua kiểu tôi mọi thành quỷ Satan vô thần siêu nhiên bái vật. Ông Hồ và Mao Trạch đều đều mang nặng  cốt cách, bản chất, kiến thức trình độ cuả một nông dân, nhưng tham vọng quyền lực thì lại lớn vô cùng. Đó chính là động cơ dẫn  các ông tiếp thụ chủ nghiã Mác, Lê Nin, Stalin nhanh chóng.

Vào Đảng Hay Không?


Nhân đọc bài báo của cô Vũ Thị Phương Anh bàn về việc vào đảng hay không vào đảng. Đồng thời cô Anh cũng cho biết thêm: „ Chính nữ văn sĩ Võ Thị Hảo đã từ chối việc vào đảng khi được đề nghị bổ nhiệm vào chức vụ phó tổng biên tập cuả một tờ báo nào đó và nữ văn sĩ đã từ chối chuyện vào đảng gắn liền với chức vụ.“

Tôi xin tỏ lòng ngưỡng mộ cúi đầu khâm phục cả hai cô. Vì cả hai cô đều từ chối việc vào đảng là rất đúng, rất hợp với trình độ nhận thức, tài năng và trí thông minh cuả các cô.

Văn Thơ Và Sự Dấn Thân Của Kẻ Sĩ


Tạo hoá đã sinh ra loài người, cỏ cây muông thú, trái đất, bầu trời , trăng sao v.v…thứ gì cũng theo một cặp đực cái, âm dương, chuyển động tuần tự theo phong thủy ngũ hành. Văn và thơ còn gọi chung là văn chương là sản phẩm cuả trí tuệ, tinh thần cũng không phải là ngoại lệ. Văn là chồng, thơ là vợ, như dương với âm, có lúc như nước với lưả. Còn muốn cân bằng cả âm dương, đực cái thì tạo ra trung hoà , chắc chắn ta không còn khả năng phát triển nưã như ta gọi thường gọi là đồng cô, đồng bóng, hay là đồng tính luyến ái.

Văn Thơ Lề Trái Và Lề Phải


Ở các trang báo mạng điện tử hải ngoại chúng ta được tự do bàn nhiều về chuyện văn thơ, chính trị, thời sự, cổ kim, Âu - Á và cả những lời qua tiếng lại cuả các tác giả bất đồng chính kiến hay những tranh cãi cá nhân v.v.... Tôi cũng thường xuyên đàm đạo với các bạn đủ mọi chuyện lớn nhỏ từ giết trâu mổ bò đao to búa lớn cuả chữ nghĩa cho cái gọi là nhân quyền liêm sỉ và cả những chuyện đập mấy con ruồi nhặng vo ve hòng làm bẩn bầu, khí quyển chung cuả văn đàn

Văn Thi Sĩ Dưới Chế Độ Đồng Loại Ăn Thịt Người


Nếu muốn trở thành thi sĩ thực sự trong lòng nhân thế, thì hãy quên đi hai chữ danh vọng. Danh vọng tiếng tăm người đời thường ham muốn; nhưng cũng chính nó sẽ giết chết hồn thơ và cảm hứng sáng tác. Đỗ Phủ, Lý Bạch, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Trần Tế Xương, Tản Đà, Nguyễn Bính, Hàn Mạc Tử v.v đã để lại cho chúng ta những kiệt tác bất hủ lưu danh thiên sử ngàn thu. .Trong khi đó các vị đó lại có một cuộc sống nghèo xác xơ. Có những người làm thơ ra, thiên hạ còn coi thường không thèm đọc. Chỉ còn thời gian là sàng lọc, khi trí tuệ, cảm xúc cảm nhận cuả nhân thế nâng cao thì người ta mới nhớ tới các vị đó. Than ôi, các ông các bà đã là người thiên cổ từ lâu rồi. Nhưng không ai có thể sau một đêm ngủ dậy mà trở thành thi sĩ. Ngày xưa, thường phải học hành lấy sự nghiệp quan trường làm chính. Nhưng khi đã làm quan to thì các ông lại chẳng sáng tác ra được một bài thơ nào cho nên hồn. Chỉ khi đã bị thất sủng, bị đày đoạ ra biên cương, chỉ khi đã bị đẩy xuống tận cùng cuả đau khồ thì tâm hồn các ông mới trỗi dậy, khóc thương, lồng lộn đòi cuộc sống, đòi cơn về văn thơ.

Văn Hóa Và Đấu Tố


Chữ văn hoá người ta vẫn thường viết và nói với nhau hàng ngày. Chúng ta luôn nghe người ta khen chê nhau như người này sống có văn hoá, kẻ kia thiếu văn hoá. Nhưng văn hoá là gì? Nếu định nghiã một khái niệm có ý nghiã rộng và trìu tượng như thế này thì dài dòng và mênh mông vô cùng. Theo tôi chỉ cần nên hiểu một cách đơn giản là phương thức tạo ra vẻ đẹp tinh thần thể xác riêng cuả một người hay cuả cả một dân tộc, hay rộng hơn cả một loài người. Ta tạm chia ra ba thời kỳ : Cổ, trung, đại. Người nào thì văn hoá ấy, có vẻ đẹp riêng khi y ăn nói, đi đứng, viết văn hoặc làm thơ v. v... Mỗi người có một phong cách thể hiện riêng cái văn hoá cuả mình hay cuả cả cộng đồng dân tộc mà mình quen sống như vậy từ thuở nhỏ.

Tự Do Dân Chủ Tới Thế Giới Văn Minh Tiến Bộ Đại Đồng Vạn Nhất Thể


Thời đại đại đồng Nghiêu Thuấn chỉ có tâm yêu thương không có tâm riêng tư. Một mô hình xã hội chòm xóm hiền hoà, các thành viên, những phần tử trong gia đình biết tương trợ giúp đỡ nhau. Đến thời nhà Chu gọi là tiểu khang ngoài phát triển tâm thức tài năng vì chính mình và cũng vì nguời khác. Chữ hiếu cha mẹ ông bà tổ tiên làm nền tảng đạo đức như vậy là tốt kéo dài khoảng 2500 năm đến thời Mãn Thanh chủ nghiã tư bản manh nha, rồi cộng sản toàn trị là thời loạn lạc, bắn giết tàn sát diệt chủng.