Nếu muốn trở thành thi sĩ thực sự
trong lòng nhân thế, thì hãy quên đi hai chữ danh vọng. Danh vọng tiếng tăm người
đời thường ham muốn; nhưng cũng chính nó sẽ giết chết hồn thơ và cảm hứng sáng
tác. Đỗ Phủ, Lý Bạch, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Trần Tế Xương, Tản Đà, Nguyễn
Bính, Hàn Mạc Tử v.v đã để lại cho chúng ta những kiệt tác bất hủ lưu danh
thiên sử ngàn thu. .Trong khi đó các vị đó lại có một cuộc sống nghèo xác xơ.
Có những người làm thơ ra, thiên hạ còn coi thường không thèm đọc. Chỉ còn thời
gian là sàng lọc, khi trí tuệ, cảm xúc cảm nhận cuả nhân thế nâng cao thì người
ta mới nhớ tới các vị đó. Than ôi, các ông các bà đã là người thiên cổ từ lâu rồi.
Nhưng không ai có thể sau một đêm ngủ dậy mà trở thành thi sĩ. Ngày xưa, thường
phải học hành lấy sự nghiệp quan trường làm chính. Nhưng khi đã làm quan to thì
các ông lại chẳng sáng tác ra được một bài thơ nào cho nên hồn. Chỉ khi đã bị
thất sủng, bị đày đoạ ra biên cương, chỉ khi đã bị đẩy xuống tận cùng cuả đau
khồ thì tâm hồn các ông mới trỗi dậy, khóc thương, lồng lộn đòi cuộc sống, đòi
cơn về văn thơ.