Bài phản hồi này đã viết cho ông
Lê phan, nhưng khi đọc bài báo cuả ông Bùi Tín.Nên xét thấy Bùi Tín và Lê Phan
cùng chung một một nhận thức. Nên tôi đã kopien lại vào đây
Ông Lê Phan viết rất hay rất đúng.
Cuộc chiến tranh ở Việt Nam kết cục cũng có người thua kẻ thắng. Người thua rõ
ràng là đế quốc đỏ Nga Xô về cái mộng gọi là xâm lăng, làn sóng đỏ theo cái chủ
thuyềt điên cuồng mơ hồ cuả mình.Kẻ thắng triệt để là chủ nghiã bành trướng bá
quyền đại hán. Nhờ nó mà Tàu cộng đã khống chế Việt Nam thành nước nhược tiểu lệ
thuộc và thần phục mình. Việt Nam tự diễn biến mục nát thành một thuộc điạ cuả
Tàu.
Người thắng thứ hai , một chiến thắng
miễn cưỡng nưả vời là Hoa Kỳ. Hoa Kỳ bắt buộc phải đi đêm với Tàu Cộng và nhượng
bộ Tàu, có những hưá hẹn viễn cảnh tương lai kinh tế cho Tàu nhờ buôn bán hợp
tác với Mỹ. Mỹ đã nhìn thấy đại lục Trung Hoa mênh mông, hàng tỷ người là một
nguồn thị trường tiêu thụ khổng lồ. Ngoài ra Hoa Kỳ chỉ chiụ mất có một miền
Nam bé nhỏ loi choi, nhưng trên cân bằng lưc lượng, chiến lược toàn cầu cuả Hoa
Kỳ vẫn đứng vững ở đông nam Châu Á. Liên hiệp Asien vẫn vững như bàn thạch như
nhiều người nói là thế cờ Domino gì đó. Lấy hình ảnh các quân cờ hàng hàng lớp
lớp dưạ vào nhau theo một trật tự. Một quân đổ sẽ xô các quân khác đổ theo.
Hoa Kỳ nhờ chiến tranh kết thúc mà
tạm thời hoà hoãn với Tàu. Tàu chỉ chiếm trọn VN theo thoả thuận, thông qua ngụy
quân ngụy quyền Hà Nội. Nhưng Hoa Kỳ đã ép Nga ký kết giảm trừ vũ khí hạt nhân.
Cuộc chiến tranh giưã các vì sao đã chấm dứt. Đế quốc Nga Xô đã sụp đổ cùng với
cái chủ nghiã ba ba ruà ruà không tưởng cuả nó. Hoa Kỳ lại lấy được Đông Đức
cho Tây Đức và hàng chục quốc gia Châu Âu khác đã được giải phóng khỏi đế quốc
đỏ.
Xét toàn cục thì Hoa Kỳ vẫn là kẻ
chiến thắng. Hoa Kỳ coi Việt Nam như một con tốt đen, để mất con tốt đen VN thì
lại thu được mối lợi kinh khủng đó là giải thoát loài người khỏi cuộc chiến
trang tổng lực, hay chiến tranh nhiệt hạch với Nga Xô.
Kẻ thua thứ hai sau quan thày Nga
Xô cuả mình chính là cộng sản VN. Sự bỏ tù sát hại hàng triệu đồng bào cuả
mình, hay trở mặt với mặt trận dân tộc giải phóng miền Nam đâu phải là chiến thắng.
Đó chẳng qua là bần cùng bí lối đói quá mà con rắn tự cắn đuôi mình để nuôi
thân thôi.
Hợp tác xã kinh tế mới, đánh tư sản,
quốc hữu hoá v.v... là bản chất tự cắn đuôi nuôi thân cuả loài rắn độc. Để rồi
chỉ riêng mình nhóm lãnh đạo đầu sỏ giàu nứt đố đổ vách trở thành tư bản đỏ,
nhưng 85 triệu dân vẫn đói nghèo kiệt quệ.Cảng giàu có xa hoa cuả bọn chóp bu
này liệu có đáng không so với nghiệp chướng tội ác mà họ đã tạo ra?
Cộng Sản đã gom VN vào một mối mà
cả nước chỉ lớn bằng một tỉnh cuả Tàu. Một đất nước như cái đầu gà cs tưởng tượng
coi sự kiện 30 tháng 4 năm 1975 là một trang sử huy hoàng cuả dân tộc là bố
láo. Thực ra đã khắc dấu sau một ngìn năm bắc thuộc lịch sử xa xưa thì VN lại
tình nguyện bắc thuộc lần nưã cuối thế kỷ 20 và sang đầu thế kỷ 21. Sau này con
cháu ta nếu vẫn còn tồn tại là ngưòi VN sẽ ghi lại đây là một thời kỳ nhục nhã
kinh hoàng ô nhục nhất suốt trong 4 nghìn năm lịch sử dựng nước giữ nước cuả
dân tộc ta.
Chính họ cánh đội lốt cộng sản
ngay sau ngày 30 tháng 4 đã trắng trợn tuyên bố là người VN với nhau chẳng ai thắng
ai, mà chỉ có dân tộc ta thắng Mỹ . Sao họ không nới thêm: Thắng MỸ Nhưng Thua
Tàu, Và Vĩnh Viễn Đảng Ta Là Đảng Bộ Cuả Tàu.
Ông Lê Phan viết rất hay, cuộc chiến
tranh ở miền Nam thực là một cuộc nội chiến giưã hai người anh em nhà nọ. Một
cuộc nội xâm người Việt Nam trấn lột người Việt Nam. Thằng cả điên Bắc Cộng xâm
lăng vì ăn phải bả độc và thằng em mù miền Nam quá tin tưởng vào Mỹ và gưỉ gắm
cả vận mạng để bảo vệ tổ quốc. Yếu tố lãnh đạo chính quyền Sài Gòn bất tài và
tham nhũng nặng cũng là nguyên nhân làm cho người Mỹ chán nản?
Tóm lại theo tôi cũng có thể là một
nghiệp chướng mà dân tộc ta phải gánh chiụ . Cái nghiệp chướng đó chính là Hồ
Chí Minh gây ra. Hồ chết rồi nhưng chướng khí vẫn còn, bao trùm mờ mịt tối tăm
toàn giải đất hình chữ S. Nhưng xưa nay nhân định thắng thiên cũng nhiều, cái
đó còn tuỳ thuộc theo khả năng nhận thức tỉnh ngộ cuả hàng triệu người VN.
7.5.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen