Đời người nhanh thật.
Thoáng một cái đã hết vèo. Nhớ ngày nào tôi còn lẫm chẫm biết đi, cổ chân cổ
tay còn đeo vòng bạc loảng xoảng. Thế mà nay đầu tôi đã bạc rồi. Chỉ còn vài
năm nưã là tôi sẽ 60 tuổi, rồi 70, rồi…rồi... Chắc chắn tôi sẽ phải từ biệt cái
thế giới này. Bao giờ đầu thai trở lại có lẽ sẽ không có còn cái diễn đàn tự do
dân chủ văn chương thi phú ở hải ngoại này nưã. Chúng ta đều là người thiên cổ
cả rồi. Thôi thì tôi cũng yên tâm bằng lòng với mình. Sống bình thường chẳng có
bằng cấp chức vị gì, hưởng theo lương lao động chính đáng hoặc trợ cấp xã hội,
nhưng tôi lại thấy rất vui. Chỉ làm thơ để tặng cho đời, luôn cùng với bạn năm
châu tứ hải hàn huyên dốc bầu tâm sự trên mạng, làm tôi thấy cuộc đời này còn
vui và có ý nghiã lắm.
Nếu ai hỏi tôi: Có muốn
làm một ông Hồ Chí Minh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Dương Văn Minh không?
Tôi sẽ thẳng thắn trả lời với các bạn rằng: Có các vàng, có người hàng ngày rưả
chân rưả bọng cho tôi, tôi cũng không thèm cái nghề lãnh tụ rỏm bất
tài bạc nhược ấy. Riêng nếu trở thành một người
như ông Ngô Đình Diệm chỉ là niềm mơ ước tìm thấy trong giấc mộng
mà thôi.
Xin lỗi các bạn nói năng như vậy có phải là thô tục quá không? Vậy các bạn cho tôi xin lỗi nhé, dù có viết toạc ra hay viết tắt rồi mấy cái dấu chấm lửng thì trong đầu các bạn cũng hiểu ra thì cũng thế thôi. Cái nưả kín nưả hở thật ra cũng chẳng hay ho gì. Tôi thấy ông Hồ, ông Đồng, ông Giáp hay bao nhiêu ông nưã cũng chỉ là những con người khốn khổ khốn nạn đáng thương thôi. Họ là những kẻ bất tài tham lam biển lận ngoài mục đích danh vọng quyền lực, tiền bạc, mị dân, cuộc sống cuả họ luôn luôn nơm nớp lo sợ và đầy tội ác.
Xin lỗi các bạn nói năng như vậy có phải là thô tục quá không? Vậy các bạn cho tôi xin lỗi nhé, dù có viết toạc ra hay viết tắt rồi mấy cái dấu chấm lửng thì trong đầu các bạn cũng hiểu ra thì cũng thế thôi. Cái nưả kín nưả hở thật ra cũng chẳng hay ho gì. Tôi thấy ông Hồ, ông Đồng, ông Giáp hay bao nhiêu ông nưã cũng chỉ là những con người khốn khổ khốn nạn đáng thương thôi. Họ là những kẻ bất tài tham lam biển lận ngoài mục đích danh vọng quyền lực, tiền bạc, mị dân, cuộc sống cuả họ luôn luôn nơm nớp lo sợ và đầy tội ác.
Cho nên tôi nói thẳng
tôi không muốn làm ông Hồ. Tôi sẽ chẳng được cái quái gì, cả một đời chui rúc,
sống chui sống nhủi mặt lúc nào cũng như con chuột. Năm 1945 về làm chủ tịch nước,
phạm bao nhiêu tội ác để dân oán hận căm hờn nhưng lúc nào cũng phải diễn trò đạo
đức giả. Có vợ không được nhận vợ, có con không được nhận con, anh em họ mạc đều
ghẻ lạnh xa lánh. Bản thân thường danh nghiã chủ tịch, lãnh tụ hay ký lệnh sát
nhân hay sai tay chân ám
sát thủ tiêu hàng nghìn, hàng vạn người vô tội, nên lúc nào cũng nơm nớp lo sợ sẽ
có kẻ khác ám toán giết hại lại mình. Cũng giống như Hitler chỉ là cái bung
xung, cái bùi nhùi, con ngáo ộp mà phe cánh tay chân lợi dụng mà thôi. Tôi thấy
cái tham vọng quyền bính , hư danh cuả ông Hồ cũng đáng thương lắm
tội nghiệp, nghiệp
qủa nặng nề lắm. Những năm hải ngoại
trâu chó, bôn ba làm tay sai gián điệp cho Nga- Tàu v.v.. Thật ra cũng là một đời
căng thẳng vô nghiã . Rồi từ năm 1945 đến 1969 nghiã là chỉ có 25 năm ngắn ngủi.
Ông ta sống trong Bắc bộ phủ như một tên tù cao cấp, là một con tin cao cấp
vưà hô hào bá đạo vưà là nạn nhân cuả chính mình. Sống như vậy thật sự là mất tự
do, luôn bị đảng giám sát cai quản đánh bóng nâng lên thành một biểu tượng, một
ông thánh giả giữ đền cho nhà thờ Mác Mao Lê Nin. Hồ có khác chi như con chó nằm gậm
trạn, luôn lo sợ đàn em cuả mình, vì lũ chúng trẻ khoẻ ác ôn hơn, lưu manh tàn
bạo hơn. Chúng lợi dụng mình, xui bọn văn thi sĩ bồi bút ca ngợi kính yêu mình
để mị dân thủ lợi. Vì cái trò sùng bái cá nhân, nhưng bản thân mình chỉ có cái
danh hão thôi. Nhiều lúc cơn dục tính nổi lên cũng phải nén chiụ, giơ đầu chiụ
báng vì cái tiếng cha già dân tộc. Có vợ có con cũng phải dã man thủ tiêu đi để
giữ tiếng.
Sống như vậy tâm điạ bất
an thì làm sao tránh khỏi bệnh tật kia chứ? Cho nên tôi hiểu ra cái đời khổ nạn
đáng thương hại cuả ông Hồ nên tôi mới bảo chỉ cần làm cái thằng tôi thực tại
như bây giờ là sung sướng, thực tế gấp trăm ngàn lần đời ông Hồ. Sống như ông Hồ
là ngu chứ có hay ho gì đâu, dù cả đời có lắm mưu mẹo thủ đoạn, lường gạt sát hại
đưa hàng nghìn người vào chỗ chết vào cạm bẫy và cuối cùng để làm gì?
Cuộc đời mà tự Hồ cho
là vinh quang với cái tên gọi là lãnh tụ tối cao. nhưng thực tế ông ta được cái
gì? Những nhu cầu bình thường cuả một con ngươì, một mái nhà, một tổ ấm gia
đình cũng không có. Áp bức muôn dân và chính mình cũng tự để đàn em áp bức mình luôn, cũng tự mất
luôn quyền tự do quyền làm người , chỉ vì một cái danh hão huyền mà thôi. Bài
thơ lục bát tôi mới làm mô tả phàn nào những gì tôi tâm sự với các bạn ngày hôm
nay. Thôi nhé hẹn lúc khác, bây giờ tôi phải đi mua gạo. Một niềm vui nhân sinh
bình thường còn thú vị hơn ông Hồ có lính canh hầu hạ. Năm thì mười hoạ mới có
đưá ma cô nào đó dẫn gái đến. Cũng phải lén lút nhìn trước nhìn sau như kiểu
đánh du kích, thật khổ nhục và tội nghiệp lắm. Đời người như vậy xét cho cùng cũng
là vô nghiã. Các bạn thấy tôi nói có phải không?
Vậy ta nên sống như thế
nào cho có ý nghiã?
Mới đây tôi có đọc một
hai bài báo liên tiếp cuả hai tác giả Thiên Đức Và Thanh Thanh. Tôi rất ngưỡng
mộ và hoan nghênh hai vị. Tôi thấy hai bài báo liên tiếp cuả Thiên Đức và Thanh
Thanh , cả hai vị viết đều hay cả. Thanh Thanh có câu mở đề:" Lịch sử có
thể biên tập, cắt xén, nhưng không thể phủ nhận". Đúng quá rồi còn gì, người
ta có thể vì quyền lợi cá nhân, quyền lợi gia đình, phe nhóm thiểu số độc tài
thống trị hay quyền lợi cuả cả một đảng mà cố tình biên tập, cắt xén thậm chí
bóp méo bôi nhọ, nhưng không thể phủ nhận. Không thể phủ nhận cái gì?
Cái sự thật lịch sử cuả
nó. Người Việt Nam là người Việt Nam. Người Tàu là người Tàu. Cái
đó là một sự thật lịch sử, người ta không thể lấy tên một vài ông vua có họ
hàng xa, họ hàng gần với người Tàu mà dám xằng bậy người Việt Nam là ngưòi Tàu.
Mấy ông vua như Triệu Đà, hay An Dương Vương, Kinh Dương Vương v.v... Truyền thuyết
hay sách vở chỉ có tính chất ước lệ mà thôi thật ra chả là cái quái gì cả. Họ
chỉ là những nhân vật cuả lịch sử, chứ không thể từ họ mà truy ra nguồn gốc cuả
hàng triệu người Việt Nam có họ hàng hang hốc, cha chú từ bên Tàu mà viết xằng
viết bậy theo kiểu cô Ngọc Bích gì đó được. Tóm lại cái tên ông vua Triệu Đà là
Triệu Đà. Người Việt Nam là người Việt Nam. Triệu Đà có thể là ông một ông vua
cuả người Việt Nam nhưng chưa chắc Triệu Đà đã là ngưòi Việt Nam. Triệu Đà chết
đi là hết đời người chỉ sồng 50 hay 70 năm là đủ rồi và chẳng còn ảnh hưởng gì với người Việt
Nam. Còn người Việt Nam sẽ có một ông vua khac mới toanh lên làm vua chẳng có
máu mủ ruột già cha chú với ai ở bên Tàu thế là được rồi.
Tóm lại dân tộc Việt
Nam hàng nghìn năm vẫn trưòng tồn, họ khác hẳn người Tàu về dòng máu, gen di
truyền, ngôn ngữ, phong tục, tập quán, tâm hồn, tính nhân bản thuần Việt v.v...
Cho nên cái cô Ngọc Bích gì đó đừng có bố láo, bố lếu, viết xằng viết bậy
với con mắt nhìn nhận laị lịch sử để cố tình ngụy tạo nhằm bao che cho hành động
bán rừng, nhượng biển cuả cộng sản Viẹt Nam. Kể cả phải theo chủ nghiã cộng sản
vì người Tàu đang có chế độ cộng sản, và người Việt Nam cũng vì lý do dính dáng
với máu mủ họ hàng cha chú như cái mồm cô Bích tuyên truyền và cũng là cộng sản
luôn.
Cái cô Bích này đúng
đã tuyên truyền chống lại nhân dân, chống lại dân tộc. Cớ sao cộng đảng không bắt
giải cô ta về nước truy tố trưóc pháp luật? Họ đã từng bắt giam những nhà dân
chủ như cô Khương, cô Trâm, cô Nhân, cô Nhiên, Cha Lý, anh Đài, anh Bắc, anh Hải
v.v... Những người thực sự bảo vệ nhân dân, bảo vệ dân tộc thì bắt giam họ. Còn
kẻ công khai chống lại nhân dân, chống lại dân tộc thì cố tình bao che. Vậy có
phải có đảng chủ chương bán nước, chống lại nhân dân, chống lại dân tộc không?
Một đảng như vậy đâu xứng đáng lập ra để bảo vệ quyền lợi cho dân tộc, tổ quốc?
Vậy hơn 3 hay 4 triệu
đảng viên hiện nay mà cả cuộc đời cuả họ là một cuộc đời vô nghiã. Họ đã mù
quáng theo một tổ chức ăn cướp Mafia hiện đại được nguy trang dưới lớp vỏ bọc
hào nhoáng Đảng Cộng Sản.
Còn những người là con
cháu họ được ra nước ngoài ăn học trở thành giáo sư, tiến sĩ, thạc sĩ cũng chỉ
là những con sâu được ngụy trang một mớ chữ nghiã ngoại quốc thưà thãi vô bổ
khi bản chất cuả họ, tâm điạ cuả họ là những con sâu mọt ích kỷ tham lam, vụ lợi,
tráo trở và hại dân hại nước. Sự học hành này có phải là vô nghiã thưà thãi
không? Có bài thơ làm cách đây 2 năm xin được bổ xung thêm cho ý nghiã bài viết.
28.6.2012 Lu Hà
Đời Vô Nghiã
Đời là cơn gió thoảng
qua
Sương tan đầu ngõ cánh
hoa cuối muà
Bóng qua cưả sổ ác tà
Đè lên giấc mộng ta bà
mà thôi
Tranh nhau tiền bạc
tanh hôi
Ngược xuôi trăm nẻo kiếp
đời phù du
Nực cười hai chữ tự do
Mua quan bán tước bày
trò háo danh
Cho dù có đến Chí Minh
Bôn ba hải ngoại quên mình
hại dân
Nam mô đạo đức vô thần
Đấu tranh giai cấp bầy
đàn hờn căm
Một bồ vô sản dao găm
Nồi da xáo thịt nhẫn
tâm đồng bào
Bắc Nam một dải thương
sầu
Non sông gấm vóc nhạt
nhoà tàn canh
Trải bao thập kỷ đao
binh
Vành tang chế độ đầu
xanh trắng mờ
Chết đi sống lai không
mồ
Một đời là mấy muà thu
lá vàng
Trình ình thân xác thối
trương
Tự hào dân Việt con rồng
cháu tiên
U mê thờ cúng triền
miên
Tốn bao công sức bạc
tiền thuế dân
Sống thì hung ác bạo
tàn
Chết đi chưa hết nợ nần
oan khiên
Một đời thưà thãi ai
khen
Ngu dân trị nước cưả
quyền bon chen.
6.6.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen