Hồ Chí Minh là vết nhơ
của lịch sử, một nghiệp chướng mà dân tộc Việt Nam phải gánh chịu. Cũng giống
như Hitler là thành phần vô sản. Hitler còn nghèo hơn cả ông Nguyển Tất Thành
từ thuở hàn vi.
Hitler coi như là
người Áo, cha là ông Aloi Hitler thường xỉ mắng, đánh đập Hitler đần độn tăm
tối. Chỉ vì sau một vụ hiếp dâm mà sinh ra ngã quái nhân này. Bà Clara là một
người đàn bà Do thái, nếu theo luật hiện hành cuả nhà nưóc Israel thì Hitler
được gọi là người Do thái. Theo định nghiã cuả hiến pháp Israel về người Do
thái: Ai có người mẹ là người Do thái thì được công nhận là Do thái toàn phần.
Còn ai chỉ có ngưòi cha thì chỉ được coi là Do thái một nưả. Do thái là quốc
gia duy nhất trên thế giới, con cái theo nòi giống cuả người mẹ. Hitler là kẻ
diệt chủng cũng vì lý do cá nhân, từ thuở thiếu thời ông ta căm thù các bác sĩ
Do thái và các giáo sĩ Do thái. Vì họ hay khuyên bà mẹ giáo dục dạy dỗ đưá con
bệnh hoạn này theo truyền thống Do Thái. Hitler oán hận mẹ mình đã già rồi con
sinh ra ông ta, thiếu đi một hột dái…. Ông ta mang bệnh khùng từ nhỏ.
Ông Hồ cũng vậy chẳng
quý hoá gì với chị gái và anh trai cuả mình. Ông ta vu cho anh chị mình mắc
bệnh điên để khỏi phải gặp mặt. Cả đời ông ta chỉ về thăm quê có một lần, không
phải vì bận, mà ông tránh gặp mặt hay sợ bị lộ tẩy mình là Hồ giả do đảng cộng
sản Tàu đánh tráo mượn xác thay hồn như kiểu con ve sầu? Còn ông Nguyễn tất Thành
đã chết rồi? Ông ta đi thăm lang thang các tỉnh nhưng Nghệ An thì xin miễn. Lúc
sắp chết lại muốn người ta hát cho nghe một bài tiếng Tàu. Có phải gốc gác tổ
tiên ông ta là ngưòi Tàu? Hay chỉ vì sở thích nhớ nước Tàu?
Ông ta thật ra cũng có
thể là một anh hùng. Nếu là, tôi nói nếu là: Sau năm 1945, tuy rằng có cướp
công cuả Quốc Dân Đảng, và các Đảng yêu nước khác như Đại Việt, Tân Việt hay
các giáo phái Cao Đài, Hoà Hảo, Tin Lành … để thành lập chính phủ liên hiệp
nhiều thành phần, tuy rằng có phế truất quốc trưởng Bảo Đại và chính phủ Trần
Trọng Kim, tuy rằng có xoá bỏ nền độc lập dân tộc để dụ Pháp quay trở lại Đông
Dương. Nếu Hồ Chí Minh không gấy chiến với Pháp để làm món quà dâng tặng Stalin
trong cái gọi là nhuộm đỏ toàn cầu mà đưa nước ta thành một nước dân chủ trung
lập. Thì tôi tin chắc dân tộc ta sẵng sàng bỏ qua chuyện ám sát giết hại các
đối thủ chính trị như cụ Phan Bội Châu, Huỳnh Phú Sổ, Phạm Quỳnh …và chuyện biạ
đặt ra vụ án Ôn Như Hầu …Không có cải cách ruộng đất, không có Điện biên phủ
theo chỉ đạo cuả các tướng Tàu, không có chuyện diệt nhân văn giai phẩm và các
tầng lớp trụ cột cuả xã hội: trí, phú, điạ, hào.Theo tôi hiểu : Trí là trí
thức, những người có học. Phú là người giàu, thương gia, chủ xưởng, tiểu thủ
công...Điạ là những người giàu có nhiều ruộng đất ở nông thôn. Hào là những
thân hào nhân sĩ, những công chức chính quyền, hay các hội đồng hương cống điạ
phương....
Dù sao thì Pháp đã hưá
trao trả nền độc lập cho ta theo trào lưu thế giới. Không có những thảm hoạ đó
sảy ra thì Hồ Chí Minh mới xứng đáng là cha già dân tộc. Không có chuyện xâm
lấn Miền Nam, cải tạo tư sản v.v.. Không có chuyện vì ông ta mà hàng triệu
ngưòi bỏ mạng thì bà Dương Thu Hương viết cuốn" Đỉnh Cao Chói Lọi "
mới có giá trị. Nhưng sự thật vẫn là sự thật. Thật ra Hồ Chí Minh chả có công
cán gì hết. Ông ta là nghiệp chướng cuả dân tộc, đơn giản là ta phải gánh chiụ,
vì ông ta đã được sinh ra ở Việt Nam, dù cho gốc gác lai lịch có thể nghi vấn
là người Tàu? Hay do bị mê hoặc tiêm nhiễm nọc độc cuả chủ nghiã Mác mà sinh ra
đổ đốn như vậy?
Đồng bào trong nước có
thể nhiều người đã biết sự thật về ông Hồ và đảng CS, Nhưng với kiểu khủng bố,
bắt bớ, cùm kẹp như vậy cũng đành phải cam chiụ mà thôi, hoạ chăng hiếm hoi mới
có những kẻ sĩ như: LM Nguyễn văn Lý, LS Nguyễn Thị Công Nhân , LS Nguyễn Văn
Đài v.v…
Dù cho có đến hàng
nghìn người dân chủ vẫn chỉ là dúm muối trong biển cả mà thôi. Tất nhiên có còn
hơn không. Nhưng thời thế là do ý trời ai mà đoán biết được, như cốc nước tràn
ly trào ra lúc nào không biết. Dân trí cuả người Việt cũng rất cao nhưng tại
sao họ vẫn im hơi lặng tiếng, hay báo chí cố tình ỉm đi?
Tôi viết như vậy sẽ
khối kẻ vờ vĩnh săn câu chẻ chữ để bắt bẻ. Nhưng đây là mạng Internet. Thủ đoạn
quen dùng vẫn lấy lòng số đông, niềm tự hào dân tộc.Vẫn lải nhải như đọc thuộc
lòng: Người Việt Nam chúng ta rất anh hùng, thông minh quả cảm, có bốn nghìn
năm văn hiến, đánh thắng các cường quốc to mà lờ đi chuyện đánh thuê cho Nga và
Tàu. Dân ta thông minh, trí lược như vậy phải có đảng tiên phong cuả giai cấp
công nhân lãnh đạo thì mới xứng đáng. Họ đang tâng bốc nịnh nhau cầm tay nhau,
ôm hôn nhau trong ngày vui đại thắng. Ngưòi Việt Nam muôn năm, người Việt Nam
siêu đẳng nhất thế giới. Đảng cs việt Nam với chủ nghiã Mác Lê bách chiến bách
thắng. Tư tưởng HCM vĩ đại... Nhiều người đã từng mơ sau khi ngủ dậy thành
người việt nam đó sao các bạn ơi!...các bạn ơi!
Nhưng sự thật vẫn là
sự thật.Hồ Chí Minh là một hiện tượng đen tối cuả lịch sử, một thảm hoạ cuả dân
tộc. Tiếng gọi bác là một phản sạ có điều kiện như con chó cuả ông Pavlov mà
người ta đã tạo ra thành thói quen đáng sợ, khó mà bỏ đi được. Vì nó đã thấm
vào tim não, nó trở thành tính nết mất rồi.
Hồ Chí Minh Có Được
UNESCO Công Nhận Danh Nhân Văn Hoá Thế Giới?
Tôi vô tình đọc trên
mạng facebook có thấy tấm biển sơn son thiếp vàng cắm bên lề đường với dòng
chữ:
"Chủ tịch Hồ Chí
Minh - anh hùng giải phóng dân tộc doanh nhân văn hoá thế giới"
Đến bây giờ họ vẫn còn
lải nhải Hồ Chí Minh là danh nhân văn hoá cuả thế giới. Đảng cộng sản Việt Nam
cậy mình đứng đầu quốc gia có đề nghị thôi nhưng UNESCO nó chùi đít từ đời tám
hoánh nào rồi. Cả thế giới nguời ta bịt mũi cười một anh chàng Hồ Chí Mít dốt
đặc chẳng có tác phẩm văn chương nào ,nhưng con cháu Hồ cứ lăn xả vào gọi là
danh nhân văn hoá, nhưng lại đề nhầm là doanh nhân. Rõ đồ khỉ.
Trên thế giới này giỏi
lưà đảo là đảng cs Việt Nam. Dân dễ lưà là dân Việt Nam, tất nhiên dân miền Nam
khó lưà hơn.
Trần Truồng Hở Cu
Hồ Chí Minh gọi doanh
nhân?
Thạo nghề bán nước
buôn dân kiếm lời
Danh nhân khét tiếng
đười ươi
Ngục trung nhật ký trò
cười thế nhân
Hồ Chí Minh gọi việt
gian?
Mác Lê đạo tặc lường
gàn dân đen
Thật ra văn hoá loại
quèn
Dở ngô dở ngọng bao
phen lèng phèng
Đại đồng thế giới chập
cheng
Râu xanh quỷ đỏ lèng
tèng kiếm ăn
Đảng ta tâng bốc cù
lần
Chí Phèo thị Nở tâm
thần ngẩn ngơ
Vịt gà ngan ngỗng kêu
to
Bác Hồ vĩ đại mèo nào
dám chơi
Ngát Trưng Xuân Tuyết
cả cười
Ới a cục ấy thối hôi
vô cùng
Hồ Chí Minh kẻ bất
lương?
Gây bao chết chóc tang
thương giống nòi
Cuối đời cáo cũng thòi
đuôi
Xàng xê xang xí là
nguời Tàu ô
Hồ Chí Minh thật giống
bò
Vợ con chẳng nhận chơi
trò tiên ông
Loăng quăng thì vẫn số
không
Xác xơ vô sản trần
truồng hở cu.
Hồ Chí Minh bị cầm tù
Bởi thằng ba Duẩn đè
đầu véo tai
Trâu già thất thế hãm
tài
Một liều độc dược trần
ai phũ phàng
Mậu xuân sáu tám còn
hăng
Sang năm sáu chín lật
ngang thế cờ
Miền Nam quân lực cộng
hoà
Vững như bàn thạch nên
Hồ thành ma
Hồ Chí Minh bỗng hoá
thưà
Duẩn Mười Thọ mới phất
cờ nổi lên
Hồ Chí Minh bỗng hoá
điên
Chết không kịp ngáp
dân đen sững sờ.
5.5.2012 Lu Hà
Hồ Chí Minh hoàn toàn
không có tác phẩm văn chương nào là đúng sự thật. Nhật Trung Nhật Ký ư? Đâu
phải cuả Hồ là tác phẩm Hồ cầm nhầm cuả ông Hồ Chí Minh nào đó người Tàu. Vưà
Đi Đường Vưà Kể Chuyện đâu xứng đáng là tác phẩm văn chương, mà là cuả ông nhà
báo nào đó tên là Trần Dân Tiên chứ có phải cuả Hồ đâu?
Tóm lại Hồ chỉ có
những tuyển tập về những thông tri, chỉ thị, những bài nói chuyện trong các hội
nghị đảng. Hồ dốt đặc không biết làm thơ và viết văn. Hồ chỉ giỏi môn nói phét
và xui thằng Trần Dân Tiên nào đó biạ chuyện tâng bốc về mình thôi
Chí Minh Ăn Vụng
Bác Hồ là cái thứ chi
Mà bầy khỉ đột xầm xì
nhỏ to
Chuột chù chuột cống
nhào vô
Ba Tàu Nga đỏ hang nào
vưà hơn
Bác mê nhất cái lỗ nồn
Râu xanh ngây ngất bồn
chồn ngẩn ngơ
Rỉ tai mã tấu phất cờ
Râu xồm ngạ quỷ dư đồ
ngả nghiêng
Cuối đời vẫn cái xu
chiêng
Mắm tôm thịt chó củ
riềng Tuyết Minh
Tanh tao mật mỡ ruồi
xanh
Tôn vinh đạo tặc Chí
Minh lạc loài
Thằng Ba Duẩn nó cấm
hoài
Trâu còm da cóc giống
nòi thiết tha
Tấm gương tiết dục cha
già
Xuân Trưng Ngát Nở mặn
mà cưả sau...
Bác quen ăn vụng liếm
mau
Nhà sàn ao cá gốc dưà
vườn rau
Chỗ nào bác cũng dò la
Các cô kinh nguyệt
điều hoà hay không ?
3.5.2012 Lu Hà
Ngất Ngưởng Trong Chuà
cảm tác từ thơ Đinh
Viết Tứ: Nhớ Bác Hồ
Miền Nam tưởng sau này
mò đến
Hỡi lão già trơ trẽn
dâm ô
Cô hồn về cõi âm u
Lê Nin Các Mác đầu
trâu mặt bò
Đâu chỉ có dân ta ảo
não
Cả Miên Lào cùng vạ
hoạ lây
Buá liềm cờ đỏ đoạ đầy
Đầu rơi máu chảy tháng
ngày khổ đau
Trò giải phóng lọc lưà
xảo trá
Uốn cong lưng nô lệ
Nga Tàu
Buôn xương uống máu
đồng bào
Tham quyền cố vị lão
già bạc râu
Thân cóc nhái bôn ba
hải ngoại
Cũng xuyên rừng leo
núi đại dương
Rủ rê lôi kéo khuyển
nhung
Giết người yêu nước
thiên đàng dựng xây
Hợp tác xã từng bầy
lông lá
Dép cao xu kêu hú khắp
rừng
Ba miền máu chảy thành
sông
Còn đòi ngất ngưởng
khói hương trong chuà...
15.1.2012 Lu Hà
Thiên Đàng Ấu Dâm
cảm tác qua bài báo
cuả Mẹ Nấm
Tuyên truyền độc chiếm
đảng ta
Cha con nhà nó trong
nhà dạy nhau
Đời nào cũng có bố già
Nết nhà quen thói con
hồ ly tinh
Quái thai đầu chế Ba
Đình
Noi gương tuyên huấn
Chí Minh lạc loài
Bích chương khẩu hiệu
khắp nơi
Bảy trăm mặt báo chuột
dơi cú diều
Thông tin xã hội một
chiều
Sao vàng cờ đỏ liêu
xiêu vật vờ
Quê hương chìm đắm mơ
hồ
Nhà tan cưả nát mây mù
sương rơi
Bầy cừu đói khát than
ôi!
Tám mươi lăm triệu tả
tơi não nùng
Mon men lề phải phũ
phàng
Đòn doi chuyên chính
thê lương hãi hùng
Mác Lê truyền bá chủ
trương
Trăm năm nhồi sọ thiên
đàng ấu dâm!
25.5.2011 Lu Hà
Có một nữ quái Cam tên
nặc danh là Sanna Jo gì đó cứ lăn sả vào tranh cãi với mọi người trong mạng
facebook Hồ là danh nhân thế giới. Thị ra sức xỉ vả tôi, cố tình lôi kéo tôi
tranh cãi với thị. Nhưng tôi coi thị như liệt sĩ không thèm đả động gì về những
lời thô tục cuả thị. Tôi chỉ chăm chút làm thơ phản bác lại Hồ là danh nhân văn
hoá thế giới. Đã có rất nhiều người và khác vặt lông thị rồi. Tất nhiên thị
cũng có các đồng chí Cam khác bệnh vực một cách bệnh hoạn thiếu lý trí, ngôn
ngữ cầu cống rác rưởi.
Nam Hiep Linh gửi nick
ma Sanna Jo
“Noting that the year
1990 will mark the centenary of the birth of President Ho Chi Minh, Vietnamese
hero of national liberation and great man of culture,
Considering that
President Ho Chi Minh, an outstanding symbol of national affirmation, devoted
his whole life to the national liberation of the Vietnamese people,
contributing to the common struggle of peoples for peace, national
independence, democracy and social progress,
Considering that the
important and many-sided contribution of President Ho Chi Minh in the fields of
culture, education and the arts crystal–lizes the cultural tradition of the
Vietnamese people which stretches back several thousand years, and that his
ideals embody the aspirations of peoples in the affirmation of their cultural
identity and the promotion of mutual understanding,”
“GHI NHẬN: năm 1990 sẽ
đánh dấu kỉ niệm 1 thế kỷ ngày sinh của chủ tịch HCM, anh hùng giài phóng dân
tộc và nhà văn hóa lớn CỦA VIỆT NAM
Cân nhắc rằng chủ tịch
HCM, một biểu tượng tuyệt vời của sự đồng thuận quốc gia, đã cống hiến cả cuộc
đời vào sự nghiệp giải phóng đất nước của người dân VN, đóng góp vào cuộc đấu
tranh chung của nhân dân vì hòa bình, độc lập dân tộc, dân chủ và tiến bộ XH
Cân nhắc sự đóng góp
quan trọng và nhiều mặt của chủ tịch HCM trên lĩnh vực văn hóa, giáo dục và sự
chắt lọc truyền thống văn hóa của người VN từ hàng nghìn năm qua; và rằng các
lý tưởng của ông đã biểu hiện cho mong muốn của nhân dân khẳng định bản sắc văn
hóa của mình và cổ vũ cho sự hiểu biết chung ”
Còn đây là đoạn về
Nehru, nếu chị ko phiền thì hếch cái mắt nhìn xuống 1 tí, ở ngay đoạn dưới
trong cái nghị quyết ấy đấy:
“Recognizing that the
scholarly writings of Jawaharlal Nehru constitute an integral part of the
cultural heritage of the world,
Emphasizing the
special relevance to our times of Jawaharlal Nehru’s vision of world peace, of
understanding and friendship between peoples and nations, and of a world order
in which different national cultures are appreciated by humanity as a whole,
Considering that
Jawaharlal Nehru has been widely acclaimed as a man of universal culture and
that the international celebration of anni–versaries of leading figures in
science and culture constitutes an important contribution to the attainment of
Unesco’s aims in regard to the promotion of international understanding and
co–operation,”
“CÔNG NHẬN rằng các
bài viết học thuật của J.Nehru đã góp nên một phần trọn vẹn trong DI SẢN VĂN
HÓA CỦA THẾ GIỚI,
NHẤN MẠNH sự liên hệ
đặc biệt của thời đại chúng ta với tầm nhìn của Nehru về hòa bình thế giới, về
sự thấu hiểu và hữu nghị giữa các con người và các quốc gia, và về một trật tự
thế giới ở đó các nền văn hóa quốc gia khác nhau sẽ cùng được trân trọng bởi
tinh thần nhân văn phổ quát
Cân nhắc rằng J.Nehru
đã được ca ngợi rộng rãi là 1 NHÀ VĂN HÓA TOÀN CẦU, và rằng sự kỉ niệm QUỐC TẾ
với các nhân vật hàng đầu về khoa học và văn hóa đã góp phần quan trọng vào các
thành tựu của UNESCO nhằm nhân rộng sự hiểu biết & hợp tác quốc tế”
Lu Hà: Người ta viết
như vậy là quá rõ ràng rồi. Bởi vì đảng cộng sản con cháu ông Hồ cứ nằng nặc
nài nỉ đòi suy tôn ông Hồ cuả họ là danh nhân văn hoá cuả thế giới. Không lẽ
một quốc gia đã gửi đơn đề nghị UNESCO mà người ta khinh bỉ ném vào sọt rác
không thèm trả lời?
Tất nhiên vì quan hệ
ngoại giao, vì danh dự quốc thể cho Việt Nam. Người ta viết như vậy để an ủi
động viên bọn cộng sản ngu tối cóc hôi đỡ tủi thân đỡ ngượng phần nào. Thôi Hồ
Chí Mít không được là danh nhân văn hoá cuả thế giới như ông Nehru vì Hồ chẳng
có đóng góp quái gì. Vậy Hồ là nhà văn hoá lớn cuả đàn cóc ghẻ Việt Nam được
chưa? Còn cả dân tộc Việt Nam ai dám khảng định: Cả dân tộc Việt Nam coi Hồ là
nhà văn hoá lớn với hai tác phẩm văn học.
1 . Ngục Trung Nhật Ký
cầm nhầm
2. Vưà đi đường vưà kể
chuyện là cuả Trần Dân Tiên chứ ông Hồ có thưà nhận chính mình viết ra đâu.
Thật là càng bới ra để
khoe khoang Hồ thì càng nhục nhã cho Hồ mà thôi. Cứ im mẹ nó đi thì người ta
còn thông cảm phần nào cho tội ác tày trời cuả Hồ. Càng bốc thơm Hồ lên, vô
tình làm Hồ không ngóc đầu lên nổi, càng đẩy Hồ xuống vũng bùn ô nhục ngàn năm.
Nhục nhã lắm, không biết còn cái lỗ nẻ mà chui xuống đất cụ Hồ ơi!
Chó Chê Mèo Cười
Bác cú cáo, già hung
ác
Rất lưu manh hiểm độc
vô cùng
Chết đi hồn lạc âm
cung
Làm sao rưả hết tội
vương thế trần
Bác nổi tiếng, con chó
săn
Nhẫn tâm bán nước,
buôn dân hại nòi
Tôn thờ khỉ tổ đười
ươi
Mác Lê Mao tặc thối
hôi sặc mùi
Vì ai dân tộc chôn vùi
Triệu người bỏ mạng
ngậm ngùi thảm thê
Danh nhân văn hoá ê
chề
Đơn xin nài nỉ lợn chê
mèo cười
Bây giờ chúng vẫn ca
hoài
Doanh nhân thế giới
lạc loài việt gian
Dở ngô dở ngọng lường
gàn
Ễnh ương gân cổ bầy
đàn kêu to
Thành ma bác chẳng có
mồ
Xây hầm triển lãm đủ
trò lố lăng
Ép dân lũ lượt xếp
hàng
Đi xem cái xác một
thằng lưu manh
Vì quyền lợi, bác xú
danh
Tanh tao mật mỡ ruồi
xanh bám đầy
Đảng còn trơ tráo mặt
dày
Anh hùng dân tộc đoạ
đầy dân đen
Chú thích: Thơ cảm tác
từ tấm biển quảng cáo.
Hồ Chí Minh anh hùng
giải phóng dân tộc, doanh nhân văn hoá.
6.5.2012 Lu Hà
Ngạ Quỷ Thế Giới
cảm tác về tấm biển:
Hồ Chí Minh Doanh Nhân Văn Hoá
Hồ trí mít doanh nhân
thế giới
Nghề tay sai quốc tế
lường gàn
Nhẫn tâm bán nước buôn
dân
Ngờ đâu phát đạt việt
gian cướp quyền
Học lớp bốn bon chen
kèn cưạ
Vì miếng ăn cam chịu
cu li
Bồi bàn rưả bát bí xì
Kiêm thêm phụ ảnh má
mì lon ton
Hồ lão tặc danh nhân
văn hoá
Vội Chí Phèo thị Nở
hoan ca
Đệ đơn cộng sản trò ma
Đồng bào phỉ nhổ mã tà
đắng cay
Chúng lén lút mừng
ngày sinh nhật
Thuê phòng riêng khóc
thét bác ơi
Xuất thân giòng giõi
đười ươi
Mọc sừng biếu cổ thối
hôi vô cùng
Hồ chí Minh là thằng
vô học
Khinh gia đình thất
đức ma cô
Râu xanh trụy lạc dâm
ô
Cưỡng dâm trẻ nhỏ má
đào ngẩn ngơ
Con ngạ quỷ đủ trò
lươn lẹo
Đổi trắng đen mưu mẹo
gian ngoan
Giết đi hàng vạn người
dân
Tội nhân thiên cổ máu
tràn biển Đông
5.5.2012 Lu Hà
Vô Văn Hoá
Vô văn hoá nhất Hồ lão
tặc
Mới qua bằng sơ lược
năm nao
Tương đương lớp bốn
bây giờ
Việt gian phản động
mập mờ lưà dân
Ai công nhận danh nhân
thế giới
Mới đệ đơn quốc tế gạt
đi
Miả mai cho cái trò hề
Chào cờ nhảy nhót ê
chề cùng nhau
Mừng sinh nhật ma tà
yêu quái
Thuê phòng riêng hoan
hỉ hò reo
Hoá văn văn hoá đá bèo
Mẹ cha nhà nó chó mèo
đụ nhau
Hồ tăm tối thờ Mao chủ
ịt
Bậc đàn anh mõ đít nhà
quê
Giáo làng trình độ ngô
nghê
Độc tài đảng trị dâm
dê phũ phàng
Bọn trí thức không
bằng cục cứt
Bần cố nông ngu dốt
làm quan
Đứng trên dân tộc quốc
dân
Chí Phèo thị Nở văn
nhân nước nhà
Ngu như lợn uế xù nhân
cách
Còn học đòi so sánh
với ai
Bác tôi với bậc thiên
tài
Bên đền Kiếp Bạc lạc
loài đười ươi
Trần Quốc Tuấn cười
nơi chín suối
Trên dương trần ngạ
quỷ quái thai
Chí Minh đạo tặc hại
nòi
Tội nhân thiên cổ ngàn
đời chẳng dung.
5.5.2012 Lu Hà
Tấm Gương Bác Hồ
chuyển thể từ bài thơ
Nguyễn Sinh Hồ
Ngẫm nghĩ lại sử xanh
Lạc Việt
Mấy nghìn năm thống
thiết ai hay
Phế hưng non nước tô
bồi
Sông hồng máu chảy
ngậm ngùi quân dân
Luật trời định giang
sơn gấm vóc
Trăm họ đều tiến bước
đi lên
Bỗng đâu có kẻ làng
Sen
Dành quyền quốc trị
bán buôn linh hồn
Nguyễn Ái Quốc chung
thân mãi quốc
Nguyễn Tất Thành lầm
lạc Chí Minh
Oán hờn sầu thảm trời
xanh
Khói hương nghi ngút
Ba Đình tôn vinh
Vẫn xác ướp ba sinh
cừu hận
Thảm cô hồn táng tận
lương nhân
Đầu thai chuyển kiếp
vô luân
Gây bao nghiệp chướng
dương trần kêu than
Lúc sắp chết ruột gan
bối rối
Muốn được nghe tiếng
nói ba Tàu
Nỉ non xàng xế trăng
hoa
Dối gian dân nước ta
bà khổ đau
Lũ chúng nó sương sa
gió thổi
Tổ quốc này đâu phải
cuả ta
Nga Xô Hồ đã tôn thờ
Đại đồng thế giới giấc
mơ Mao thày
Có người bảo con hoang
phế thải
Thù họ hàng anh chị
quê hương
Vận may là đấng quân
vương
Nghệ An khúc ruột thê
lương đói nghèo
Lắm thủ đoạn mưu mô
quỷ kế
Bậc hiền lương giản dị
ai bằng
Nhà sàn gỗ quý trầm
hương
Hồ sen ao cá ung dung
hưởng nhàn
Rêu xanh mọc cháu Xuân
trắng nõn
Thân ngọc ngà tận hiến
xin dâng
Cha già dân tộc vinh
quang
Theo đòi đạo đức tấm
gương bác Hồ?...
18.3.2010 Lu Hà
Xin Chị Đừng Viết Nưã
Nghe chị Thu Hương
cũng viết văn
Cái tài ngoáy đít kiếm
cơm ăn
Sáu mươi năm lẻ xuân
vừa tái
Theo đóm ăn sương buổi
xế tàn…
Giả đò chống cộng cũng
như ai
Vưà chống vưà che rõ
mặt này
Quốc ngoại đồng bào ve
vãn khách
Luồn trôn bôi nhớt đã
quen tay
Cuộc thế bây giờ có
đổi thay
Nào ai ngái ngủ giưã
ban ngày
Đỉnh cao chói lọi văn
bồi bút
Chồn cáo già nua đã
lỗi thời…
Kẻ ấy Hồ Ly lỡ khắc
tinh
Tội nhân thiên cổ hận
trời xanh
Ngàn thu u ám sầu
xương tủy
Cố đấm ăn xôi đánh
bóng hình
Viết sách mua vui để
gạt đời
Khóc thương chế độ đám
ma chơi
Bao năm theo đảng cho
tàn phế
Pháo mã tượng xe đã
mất rồi…
Thí tốt non sông giữ
tướng bà
Bàn cờ canh bạc với ma
Hồ
Công an việt cộng trò
ma quái
Gửi chị Thu Hương khéo
nõn nà…
Tớ cũng chân thành
nhắn mấy câu
Gửi người cuồng tín
nuối trăng hoa
Văn chương lèo lái cho
ai thế
Hải ngoại dân mình đâu
dễ ngu?...
3.8.2008 Lu Hà
Kiểu Này Nguy To
Dương Thu Hương là
người chống cộng
Điều đáng mừng rất
đáng hoan nghênh
Lại thêm có bạn Trần
Thanh
Công an quốc nội vinh
danh vịt giời
Giá không có tuyệt vời
chói lọi
Đỉnh núi cao ròi rọi
tôi đòi
Nhấn chìm tổ quốc
giống nòi
Tinh thần chống cộng
kiểu này xin thua
Ai có đọc đỉnh cao vời
vợi
Một món quà hải ngoại
ta ơi
Hối kiều ngoại tệ mồ
hôi
Nưả dân nưả chủ chảy
về quê hương
Những chiến sĩ đấu
tranh dân chủ
Chắc hẳn gì thấm thiá
Thu Hương
Bớt thù thêm bạn chung
lưng
Mong rằng tỉnh táo
tránh vòng trầm luân
Con tắc kè biến thiên
vạn đại
Sắc đổi màu lưà dối
làm chi
Mập mù chữ nghiã xa
xôi
Bơm vào não trạng hình
hài Chí Minh
Tôn vẻ đẹp xưng danh
chống cộng
Đường dấn thân phấn
rụng má hồng
Cong queo nước chảy
xuôi dòng
Đôi bờ giun dế nạ đòng
ngược xuôi
Sao không thể thế thời
tiết tháo
Giưã ban ngày chèo néo
văn chương
Tinh thần ca tụng phô
trương
Đỉnh cao trái núi cản
đường tự do…
Văn với bút quanh co
trần thế
Phải thực lòng tâm dạ
thẳng ngay
Động cơ thúc đẩy là
gì?
Nưả dơi nưả chuột kiểu
này nguy to…
18.3.2010 Lu Hà
Đỉnh Cao Tăm Tối
Cậy có tí văn chương
bồi bút
Trường Nguyễn Du chăm
chút tôi đòi
Sông pha giưã chốn bụi
đời
Kiếp thân nô bộc lạc
loài biết chưa?
Nơi hải ngoại bôn ba
kiếm chác
Giọng cuả ai cục tác
đong đưa
Gà già ăn quẩn cối ma
Bôi tro trát phấn mặt
thoa da mồi
Thân xác đó một thời
dê cáo
Tiếc làm chi thảm hoạ
lầm than
Lão già hãm dục cô
thân
Hư danh đạo đức rũ tàn
đầu xanh....
Nay có kẻ răng nanh mỏ
đỏ
Lưỡi cú diều tráo trở
nịnh khen
Cả đời yêu nước rỉ rên
Tội nhân thiên cổ đàn
em gánh dùm
Khéo đun đẩy giật giàm
bấu víu
Vững lòng tin phe lũ
lọc lưà
Theo đòi chủ nghiã ba
xu
Cúc cung tận tụy ngọn
cờ đảng treo
Cơn sóng hận vụng chèo
khéo chống
Nhiệm vụ trao chiêng
trống ly khai
Mưu toan kế sách con
bài
Nưả trong thì đỏ nưả
ngoài thì xanh
Chửi mấy đưá tội danh
sẵn có
Lũ đàn em chó má côn
đồ
Thông tin dư luận mơ
hồ
Không che được nưã thì
ta thẳng thừng
Thà thí tốt qua sông
cứu chuá
Vẫn mẹo xưa tà đạo
gian ngoan
Đỉnh cao chói lọi cò
văn
Văn chương hiện thực
điếm đàn nhục thay!
3.8.2009 Lu Hà
Tôi hoàn toàn không có
ý định bài xích nữ văn sĩ Dương Thu Hương, nhưng tôi thấy đáng tiếc là chị đã
vận dụng tài năng và trí tưởng tượng cuả mình ra để viết một cuốn sách ca ngợi
ông Hồ là một việc làm thiếu trách nhiệm với lương tâm và dân tộc. Một
công việc thừa thãi đối với người đấu tranh cho dân chủ, liêm sỉ và nhân quyền.
6.5.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen