Cho đến nay, rất nhiều
người từng trăn trở băn khoăn, về câu hỏi thực sự bản chất cuả nhà nước Việt
Nam là cái gì? Kể từ khi ông Hồ chiêu mộ, tập hợp được một số thanh niên Việt
Nam vào trong một băng đảng và lấy nhà nước khủng bố Lê Nin, Stalin làm kiểu
mẫu. Họ đã bày mưu tính kế và cướp được chính quyền từ trong tay các đảng phái
quốc gia yêu nước và lật đổ được chính phủ cuả Trần Trọng Kim, một chế độ quân
chủ nghị viện do Vua Bảo Đại làm quốc trưởng.
Năm 1945 nước Việt Nam
dân chủ cộng hoà đã ra đời do Hồ làm chủ tịch. Hồ đã mượn bàn tay quốc tế cộng
sản để hù doạ thế giới tư bản dân chủ tự do, để gây sức ép với quốc dân và tạo
thế lực hậu thuẫn cho mình.
Hồ biết chỉ có Nga và
Tàu mới đủ tiền bạc súng đạn bênh vực cho tập đoàn Mafia cuả Hồ. Bản chất vô
học, thiếu nhân cách,quen lối sống buông thả dâm đãng, vật chất, ích kỷ, đa
nghi và bần tiện. Hồ chỉ thích hợp với hình thái tổ chức nhà nước theo kiểu
Mafia hiện đại. Tập đoàn Mafia này khác hẳn với các tập đoàn Mafia Sizilien cuả
Ý vì Hồ coi toàn dân là tài sản cuả Hồ. Hồ coi mọi tầng lớp nhân dân Việt Nam
mà Hồ đã thuần phục là những Kapital hay gọi những tư bản để cho Hồ sở hữu. Hồ
theo Mao đặt cho họ những tên nô lệ là nhân dân, nghiã là sau Hồ và băng đảng
Mafia sau khi đã quét sạch 4 tầng lớp dân cư, trụ cột cuả xã hội hình thành từ
4 ngàn năm lịch sử thì bị Hồ coi là kẻ thù đối kháng: trí, phú, điạ, hào.
Hồ còn tuyên bố một
câu xanh rờn" Đào tận gốc trốc tận rễ". Từ đó chủ nghiã lý lịch đã ra
đời, dùng sổ hộ khẩu để kiểm soát từng tên nô lệ. Hồ coi những gen di truyền,
hệ thống dòng máu, huyết mạch cuả 4 tầng lớp trên là gốc rễ cũng phải bị tiễu
trừ. Hồ chỉ còn một đám nô lệ cuối cùng đã được thuần hoá gọi là những ông nhân
dân.Nhân dân thực sự là tài sản riêng cuả Hồ: nông dân cụ Hồ, công nhân cụ Hồ,
phụ lão cụ Hồ, thiếu niên cụ Hồ, thanh niên cụ Hồ, phụ nữ cụ Hồ, lính cụ Hồ
v.v.... Tóm lại cái gì chuyển động, hoặc đứng yên trên dải đất VN đều là cuả Hồ
hết. Hồ thực sự là một hoàng đế không ngai vàng. Cách hiểu, cách làm lưu manh
cuả Hồ là như vậy đó. Hồ đã có cả thiên hạ trong tay, Hồ không cần tốn công sức
đào tạo, bỏ vốn đầu tư, không cần lực lượng trí thức thực sự làm nòng cốt
v.v...Các triều đại xưa kia, các vua chuá phần lớn đều coi trọng lấy dân làm gốc,
những người có khoa bảng, học hành hẳn hoi để làm mưu sĩ giúp việc đắc lực cho
vua. Nhưng Hồ thì lại làm ngược lại, tiêu diệt họ là tiêu chỉ một sống một chết
cuả Hồ.
Hồ lấy công nông làm
nòng cốt, Hồ coi họ như những mỏ than thiên nhiên tha hồ mà khai thác, là nguồn
năng lượng tiêu thụ cho hết đời Hồ và con cháu trong phe đảng dùng mãi cũng
không hết. Từ quan niệm coi con nguời là tài sản để tiêu thụ, hay con người chỉ
là những con vật đi bằng hai chân, là nô lệ. Nếu nói toạc ra thì chính Hồ lại
là chủ nô và buộc phải hiểu về bản chất cuả nó là thời kỳ chiếm hữu nô lệ. Nếu
nói toạc móng heo treo móng chó trần trụi hụych toẹt như vậy, tất nhiên sẽ làm
Hồ mất uy tín, Hồ sẽ không đủ sức mạnh quân sự, an ninh để kìm kẹp chăn đắt bầy
đàn nô lệ nưã. Hồ buộc phải tìm cách ve vãn những tên nô lệ cuả mình và phong
họ lên là chủ nhân ông cuả đất nước và tự Hồ và phe đảng Mafia nhận là đầy tớ
cuả nhân dân.Xin nhớ từ nhân dân là cuả từ Mao Trạch Đông dịch ra: nghiã là nô
lệ đã được thuần hoá. Còn xưa nay ở ta vẫn quen gọi là đồng bào, dân chúng hay
cùng lắm là bá tánh như kiểu Tàu ngày xưa. Thủ đoạn bóp méo ngôn ngữ vẫn là kế
sách hữu hiệu nhất, miễn làm sao có lợi, đề cao cho vai vế cuả Hồ và phe đảng
Mafia. Ví dụ: Xâm lăng thì gọi là giải phóng, bóc lột thì gọi là thi đua hay
khai thác, nô lệ thì gọi là chủ nhân, trí thức thì gọi tiểu tư sản, tự thoái
hoá thì gọi là diễn biến hoà bình, đầu hàng bạc nhược hèn yếu thì lại gọi là
uyển chuyển, linh hoạt, tế nhị v.v... Tóm lại bất cứ từ ngữ nào dù khốn nạn, bỉ
ổi, bán nước buôn dân, tay sai việt gian đến đâu cũng được chuyển dịch sang
những mỹ từ nghe rất êm tai để che đậy cái bản chất ý nghiã thực sự cuả sự
việc, sự vật.
Khốn nỗi, con người
hiện diện thì vẫn là con người, biết yêu, biết ghét, biết sùng bái tôn thờ,
biết kính trọng ngưỡng mộ, tham lam, kèn cưạ, biết suy nghĩ, biết phát minh
sáng kiến v.v... đủ các tính tốt xấu: hỉ, nộ, tham, ái. Vì u mê Hồ đâu có thể
hiểu được chúng nó là cả đám dân đen nô lệ cuả Hồ, dù sao họ vẩn còn được kế
thưà cả một hệ thống văn hoá, thói quen truyền thống hàng nghìn năm để sinh tồn
v.v...Nếu Hồ thẳng thừng đối xử tàn bạo công khai như bạo chuá, ngất nghểu trên
ghế chủ tịch đảng, chủ tịch nước coi thần dân thiên hạ là những con vật, trong
khi đó những tên nô lệ này, nó lại thông minh hơn Hồ gấp trăm lần thì Hồ không
đủ sức để cai quản nó. Nên Hồ rất thích thú cái danh xưng tự nhận là bác hay
cha già dân tộc. Trò chơi đạo đức là một thủ đoạn thành công nhất cuả Hồ để thu
phục nô lệ. Phá huỷ con người Việt Nam nhân bản có 4 ngàn năm lịch sử là đối
sách chiến lược trường kỳ lâu dài cuả Hồ.
Ngoài đạo đức tiên
ông, thánh thần ra, Hồ phải có một cách nắm bắt được mọi suy nghĩ cuả đám nô
lệ. Có cách nào để thuần phục dễ dàng nhất mang lại hiệu quả cao? v.v... Hồ
không thể lợi dụng đạo Phật, Ki Tô, Tin Lành, Hoà Hảo, Hồi Giáo v.v...Dù sao
những đạo này cũng có thể kiểm tra được trí tuệ tâm hồn suy nghĩ cuả con người
nhưng mục đích cuối cùng cuả nó vẫn là hướng thiện. Mục đích cuả Hồ là thuần
phục nô lệ, chứ không phải dùng tôn giáo để cảm hoá lòng dân hướng tới những
căn bản cuả tâm linh chân thiện mỹ.
Hồ đã chọn chủ thuyết
Mác Lê Nin để trói buộc, kiểm soát hệ thần kinh cuả những tên nô lệ, theo Hồ
như thời trung cổ.Trình độ hiểu biết cuả Hồ thực ra cũng rất i tờ về cái chủ
thuyết ba xu không tưởng này. Nhưng Hồ biết chỉ có dưạ vào nó mới kiểm soát
được đám dân đen nô lệ cuả Hồ và củng cố tập đoàn Mafia lũng đoạn nhà nước. Hồ
Không thể lợi dụng đạo Kitô, hay đạo Phật, đạo Hồi v.v.. Cả ba đạo theo tôi vẩn
cùng một trụ cột cuả tuyết tam tài. Con người có ba phần xác, hồn và thần.
Những đạo này là ngược lại mục đích hưởng thụ vật chất, chiếm hữu nô lệ gian
manh cuả Hồ.
Bởi cớ sao? Bởi vì Hồ
không đủ tài năng trí tuệ và đủ tư cách làm những hoà thượng, cha đạo, hay như
các giáo sĩ. Hồ không thể khoác áo thày tu để đầy đoạ kiểm soát muôn dân như nô
lệ.Vì giaó lý cuả những đạo này là xây dựng con người, là đề cao nâng đỡ bảo vệ
con ngưòi, tôn vinh những giá trị tinh thần nhân bản. Nên suy đi tính lại chỉ
có cái lý luận ba ba ruà ruà cuả Mác Lê và Mao Trạch Đông là thích hợp nhất cho
cái tham vọng chủ nô cuả Hồ và Hồ trở thành giáo chủ cuả Vật Đạo ở Việt Nam.
Sự thật sau khi Hồ
chết đi, bọn đàn em trong băng đảng vẫn suy tôn Hồ và tạc tượng xây lăng cho Hồ
hẳn hoi. Nhờ Hồ mà họ đã trở thành giai cấp chủ nô. Hiện nay tại Việt Nam chỉ
còn hai giai cấp luôn đối kháng với nhau là giai cấp chủ nô, tư bản đỏ, hay
ngụy gian đội lốt là những đảng viên cộng sản. Giai cấp thứ hai là giai cấp nô
lệ. Bây giờ không ai còn gọi họ là nô lệ nưã họ gọi họ với cái tên sang trọng
sáng suả là nông dân, công nhân, xã viên hay trí thức XHCN.
Vụ công an xông thẳng
vào nhà đánh chết tươi một giáo dân hạ nhục thân thể một phụ nữ, làm một người
đàn ông bị ngất đi, cướp xác một bà già vì tranh dành đất đai với dân là một
bằng chứng nhà nước này là nhà nước cuả Mafia. Pháp luật là họ, họ là pháp
luật.
Tôi đã làm hai bài thơ
để chứng cho nhận định trên.Nhà nước mạo nhận cộng sản hiện nay chính là một
tập đoàn Mafia lũng đoạn nhà nước: quốc hội, quân đội, công an, toà án, giáo
dục, thông tin tuyên truyền v.v...
Xứ Đạo Tang Thương
thơ cảm tác theo bài
viết của Sơn Trà
Nỗi oan ức Cồn Dầu
chưả dứt
Trưa hôm nay thảm
thiết mẹ ơi !
Công an lại đánh chết
người
Mồng ba tháng bảy một
ngày tang thương
Hồn phiêu bạt lang
thang mất xác
Bà Hồ Nhu con khóc
cháu than
Giọt dầu loang lổ chưá
chan
Đầu trâu mặt ngưạ chó
săn mở màn
Chúng khủng bố tinh
thần giáo xứ
Bắt ba người tham dự
đám tang
Đất trời ảm đạm thê
lương
Áo quần tơi tả canh
trường khảo tra
Cơn sóng hận máu trào
lệ đổ
Xã hội đen đày đoạ
Nam- Đào
Trần truồng cơ thể xót
xa
Công an hạ nhục đàn bà
rên la
Lũ chúng nó côn đồ ăn
cướp
Mười một giờ bố ráp
bao vây
Ào ào đủ loại đười ươi
Anh Nam hoảng sợ đất
trời đảo điên
Mấy đưá nhỏ van xin
lạy lục
Cha bị còng đánh đập
hồi lâu
Chị Hồng qùy gối kêu
tha
Miệng chồng sủi bọt
hồn đà thăng thiên
Người em họ lập đàn
oan giải
Xin giáo dân cầu
nguyện cho anh
Một bầy bè lũ ruồi
xanh
Tấn công khủng bố nhân
danh chính quyền
Đào sợ quá ngã lăn
ngất xỉu
Phải đưa đi cấp cứu
đường xa
Sống chết chẳng biết ra
sao
Cồn Dầu xứ đạo mọi nhà
khói hương...
3.7.2010 Lu Hà
Đôi dòng tâm sự và hai
bài thơ nôm na gọi là cây nhà lá vườn muốn được chia sẻ với các bạn đọc.
Chúc các bạn một ngày
chủ nhật vui vẻ
Nhà Nước Mafia Sử Dụng
Chế Sổ Hộ Khấu Như Thế Nào?
Qua một bài viết cuả
tác giả Thấu Tâm Can phàn nàn về chế độ hộ khẩu cuả cộng sản. Vì vậy tôi muốn
bàn đôi dòng về chủ đề này.
Ở các nước văn minh
người ta đã coi cái sổ Gia Đình tương tự như Sổ Hộ Khẩu là để ghi lại thành
phần gia đình trong ba đời, ông bà, cha mẹ và con cái. Ngày kết hôn ngày sinh
tháng để để tiện việc cho cơ quan nhà nước hiểu về gia đình này, tạo cho mối
quan hệ giưã công dân và chính quyền dễ dàng thông cảm và hiểu nhau hơn. Cơ
quan nhà nước dễ dàng thực hiện chức năng cuả mình là bảo vệ quyền tự do, quyền
sống, quyền kêu oan khiếu nại cuả người dân.
Nhưng ở Việt Nam nhà
nước cộng sản lại biến cái sổ Gia Đình hay ta thường gọi là sổ Hộ khẩu là một
biện pháp hữu hiệu để công an dễ ràng nắm cổ kiểm soát người dân. Nếu mất sổ,
làm sổ mới sẽ rất khó khăn coi như toàn bộ tương lai, vận mệnh cuả gia đình bị
khai tử ngườì sống cũng coi như đã chết và họ không còn cái quyền lợi để được
làm ngườì nưã. Không được kết hôn, con cái không được đi học, không được sinh
đẻ…
Vô tình quyển sổ này
là một tội ác, một mảnh giấy oan khiên mà nhà nước cộng sản đã tròng lên cổ
người dân. Tại sao các nước cs lại lợi dụng cái sổ này quá đáng như vậy? Đơn
giản nó là hình thức dễ kiểm soát người dân thay cho công an. Bản chất cuả chế
độ cộng sản là chế độ trại lính, mọi người đều bị tước hết mọi quyền sống. Họ
trần trụi bình đẳng với nhau như con chó trong phòng thí nghiệm cuả ông Pavlov.
Nghiã là chỉ biết phản ứng theo những phản xạ có điều kiện. Nếu ai hô : yêu
nước thì lập tức đáp lại là chủ nghiã xã hội. Hồ Chí Minh thì đáp lại cha già
dân tộc. Cứu nước thì đáp lại thánh sống. Hồ Chí Minh bán nước, phản dân tộc
thì đáp lại tống giam bỏ tù. Các bạn thử nghĩ xem cộng sản coi dân như chó mà
có đén hàng triệu con chó chứ ít đâu.
Không ai mướn nhiều
công an, trả lương cho họ để kiểm soát hơn 85 triệu con chó cả. Nhà nước muốn
duy trì trật tự xã hội loài chó thì phải cần công an, mỗi khu phố đều có công
an khu vực. Mẹo hay nhất là người dân tự quản thúc lẫn nhau bằng cách chia
thành từng tổ, mỗi tổ bầu ra một ông tổ trưởng dân phố.
Thời nhà Tần cũng có
Thương Uyển bày ra cái trò thẻ môn bài kiểu này để kiểm soát từng cá nhân.
Được nhà vua đồng ý,
Vệ Ưởng bèn sai chia dân thành từng nhóm, năm hộ, mười hộ, phải kiểm soát nhau
và bị ràng buộc vào nhau, lại ra lệnh ai không tố cáo kẻ gian thì bị chém ngang
lưng; ai tố cáo kẻ gian thì cũng được thưởng ngang với người chém đầu quân
địch; người che giấu quân gian bị phạt ngang với người đầu hàng quân địch, gia
đình có hai người con trai trở lên mà không chia của ở riêng thì bắt đánh thuế
gấp đôi. Ai có quân công thì cứ theo thứ bậc mà được thưởng, ai đánh nhau vì
việc riêng thì đều bị hình phạt lớn hay nhỏ, tùy theo nặng hay nhẹ mà trị. Ai
ra sức vào nghề nghiệp gốc, cày cấy, dệt vải, cung cấp nhiều lúa thì được tha
khỏi sưu dịch; trái lại ai theo cái lợi trên ngọn cùng những người lười mà
nghèo thì đều bắt cùng với vợ con làm nô; người tôn thất mà không có quân công,
thì không được ghi vào sổ sách họ nhà vua định cấp bật tước trật cao thấp rõ
ràng; ghi tên các ruộng vườn, thần thiếp, áo quần theo số hiệu từng nhà. Ai có
công thì hiển vinh, ai không có công thì tuy giàu có cũng không được vinh hoa.
Sau khi có pháp chế,
Vệ Ưởng vẫn chưa ban bố vì sợ dân không theo. Vì vậy, ông dựng một cây gỗ dài
ba trượng ở phía nam chợ của kinh đô, nói rằng ai có thể mang nó đến cái cửa
phía bắc thì có mười lạng vàng. Dân lấy làm lạ, không ai dám mang đi. Ông lại
tăng lên năm mươi lạng thì có một người mang. Vệ Ưởng bèn cho người đó năm mươi
lạng để chứng tỏ mình không lừa dối. Sau đó ông mới ban bố pháp lệnh. Sau này
có Hàn Phi Tử, Lý Tư Tần Thủy Hoàng áp dụng triệt để tàn khốc hơn gọi là bá đạo
pháp trị.
Ai quên hay bỏ mất
thẻ, có thể bị đánh chết vô tội vạ. Thời đó họ coi người không có thẻ như con
chó hoang vậy. Chính y sau này cũng bị chết vì cái tư tưởng pháp trị độc đoán
tàn bạo như vậy. Sổ hộ khẩu hay thẻ môn bài hoàn toàn có ý nghiả khác với tấm
hộ chiếu, giấy chứng minh thư hay sổ gia đình ở các nước văn minh dân chủ
phương Tây.
Cái chế độ nhiêu khê
Cộng sản phiền phức này ngay từ thời Platon các triết gia Hylạp cũng từng nghĩ
tới họ đã từng thử nghiệm và họ đã run sợ khi biết rõ mô hình nhà nước này sẽ
đấy xã hội đi đến diệt vong. Trong thế kỷ văn minh hoàn cầu đang aò aò tiến lên
như vũ bão để đạt được những thành tựu kinh tế cao nhờ vào tài năng, trí tuệ và
sáng tạo cuả công dân đất nước mình sẵn có. Nhưng cộng sản Viẹt nam vẫn khăng
khăng bám theo đuôi Tàu, Bắc Triều Tiên, duy trì chế độ Cộng sản bởi vì nhờ nó
mà họ sống thoải mái đầy đủ giàu sang và hạnh phúc hơn. Trước hết là cho vợ chồng
con cái các vị trong bộ chính trị, ủy viên trung ương và sau đó là cuộc sống
cuả 3 triệu đảng viên. Cái số 3 triệu này so với 85 triệu dân quốc nội và 5
triệu đồng bào hải ngoại là tỷ lệ chênh lệnh quá cao. Nhưng trong 3 triệu đảng
viên này họ đã phải mua bằng máu và tài sản cuả mình để có tấm thẻ đảng. Thực
ra họ cũng chỉ là con chó giống được nhai những khúc xương thưà cuả nhóm thiểu
số thống trị mà thôi. Thấu Tâm Can cũng đã làm bài thơ để lên án kết tội chế độ
công an hộ khẩu là bất công vô đạo .Ngày xưa Tần Thủy Hoàng là một tên hôn quân
rất lo sợ giới trí thức học giả, y đã ra lệnh đốt sách chôn học trò nhưng áp
dụng lối trị dân theo tư tưởng cuả Hàn Phi Tử. Tôi gọi là chế độ quân chủ pháp
trị tuơng tự như cộng sản hiện nay.
Bắt Người Vô Cớ
Thơ dưạ theo Nguyễn
Thu Trâm qua vụ bị bắt cóc
Chuyện chế độ công
khai đàn áp
Đảng độc tài đè bẹp
nhân tâm
Mấy ngày ấm ức Thu
Trâm
Cam lai khổ tận tím
bầm ruột gan
Ngày mười bốn mây đen
chiều tối
Hạt mưa rơi tê tái
không gian
Bảy giờ tháng sáu xoay
vần
Đất trời buồn thảm
Bích Vân quán sầu
Mưa nặng hạt mãi sao
trần ải
Gió heo may lạnh lẽo
người ơi!
Đấu tranh dân chủ chơi
vơi
Hải Trâm Khương Thắng
nghẹn lời thở than
Trải gió bụi điêu tàn
hưng phế
Nỗi oán hờn thân thể tâm hồn
Mục sư hai vị Thạch
Tôn
Chó săn rình rập du
côn bọ giòi
Mười giờ tối sáu người
tạm biệt
Vài bước chân Nam Hải
tới nhà
Ngọc Thạch lên xe
Honda
Taxi chờ sẵn mã tà buả
vây
Chúng lao đến một bầy
lang sói
Ép chúng tôi cưỡng chế
bầy đàn
Giao thông trụ sở công
an
Đầu trâu mặt ngưạ dữ
dằn như sôi
Cùng cầu nguyện sầu bi
thánh Chuá
Tên học trò nổi máu
điên say
Chúng mày câm miệng
lại ngay
Cụ Liêm gọi điện tức
thời hỏi thăm...
Thằng lớn tuổi điên
khùng xông tới
Tát chị Khương xiả xói
giật ngay
Điện thoại cướp trắng
trong tay:
Chúng mày còn dám gọi
người báo tin ?
Mục sư Tôn phòng bên
la hét
Tiếng kêu rên thảm
thiết người ơi
Tại sao các ông đánh
tôi?
Giấy tờ lục lọi đất
trời đảo điên
Chúng hoạch hoẹ ngang
nhiên thẩm vấn
Bàn những gì trong
quán Bích Vân?
Nam Hải là cuả công an
Trước sau khởi tố chính
quyền nhân dân
Đỗ Nam Hải dối gian
cộng sản
Đã khai ra đồng bọn
các người
Còn tin vào hắn làm
gì?
Đấu tranh dân chủ kiểu
này nát tan....
Tôi chưa biết ai hèn
ai đảm
Cái đảng hèn thê thảm
là ai
Những trang hồi ký
viết gì ?
Đời ông Tô Hải đắng
cay muôn phần...
Điều thứ nhất dân oan
đàn áp
Hèn thứ hai chó má ẩn
danh
Bon chen thần tượng
Chí Minh
Cha già dân tộc trời
xanh thảm sầu
Chúng lồng lộn đêm
khuya tra vấn
Chị Bích Khương khát
nước khóc than
Toàn thân rã rượi trên
sàn
Thu Trâm nhào đến một
đòn trúng lưng
Chuyện tôi kể chính
quyền hung bạo
Chúng bắt người vô cớ
bấy nay
Đàn bà con gái mảnh
mai
Dập vùi nhân phẩm đoạ
đày mãi sao?
Đời vẫn thế tự do
chẳng có
Chẳng có gì cũng cứ đa
nghi
Chó săn trọn kiếp tôi
đòi
Sao lon thành tích bắt
người kiếm cơm
24.6.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen