Con người ta sinh ra
là đau khổ. Tiếng khóc đầu đời là để báo trước bao nhiêu điều ta phải trải qua.
Rồi đây cuộc đời sẽ đầy đau khổ, đắng cay, bất hạnh, tội ác và kẻ thù... Đạo Phật
và đạo Công Giáo đã giải thoát chúng sinh thoát khỏi sự đau khổ bằng ánh hào
quang cuả tấm áo cà sa hoặc cây thánh giá, theo bước chân đi của Đức Phật và Đức
Chúa Jesus. Giáo lý, lời dạy cuả các Ngài đã theo sát chúng sinh trên con đường
hành hương về Tây Trúc hay là hướng tới Thiên Đàng.
Niềm tin siêu nhân,
không vật chất trong trường sắc sắc không không mà ngày nay Albert Einstein đã
giải thích bằng tuyết lượng tử theo công thức toán học E = mc² . Đã cho chúng
ta biết có những hạt ánh sáng tồn tại, chuyển động tương đối trong trường phi vật
chất. Cho nên không sinh ra có, và có sinh ra không là một sự hiển nhiên cuả tạo
hoá mà ta gọi là đấng toàn năng hay thiên chuá, ông trời cũng được.Tôn giáo là
khoa học cuả tâm linh dẫn dắt linh hồn chúng sinh như quy y tam bảo hay sưng tội,
sám hối v.v... Đưa chúng sinh đi chuà, đi nhà thờ để nghe giảng và đọc kinh
pháp.
Người Cộng Sản giải
thoát sự đau khổ bằng miếng ăn và bằng sự kiểm soát cái dạ dày hoặc giải phóng
thân xác tuỳ theo từng thời kỳ hoặc từng khả năng mỵ dân cuả họ. Kiểm tra nhân
khẩu, dân số là kiểu giải phóng những con thú vật từ chuồng này sang chuồng
khác làm sao cho kiên cố hơn. Đối với người cộng sản, tôn giáo là thuốc phiện,
là thuốc độc đối nghịch với chủ nghiã ba xu tà giáo Mác Lê cuả họ. Tâm linh tư
tưởng là thứ vô hình phải được tiêu diệt hoặc sàng lọc. Để có miếng ăn bắt buộc
họ phải trấn áp, cưỡng bức, cướp đoạt, ám sát hoặc làm vô hiệu hoá những vị tu
hành linh mục bằng mọi cách bí mật, công khai, súng đạn, dao buá, đầu độc hay
vu khống để đưa họ vào bệnh viện tâm thần.
Quan niệm về đau khổ
giưã những người duy vật vô thần và những người duy tâm thần thánh cũng khác
nhau. Người cộng sản kém cỏi, khuyết tật về tâm hồn trí tuệ nên họ không có sự
đau khổ dằn vặt về lương tâm, tội ác mà họ tạo ra. Họ chỉ thấy khổ sở vì thiếu
ăn, thiếu mặc, thiếu đàn bà, thiếu quyền lực, họ lồng lộn vì không được thoả
mãn thú hưởng thụ dục vọng và vật chất. Họ không bao giờ có thể là người vô tư.
Sự giành giật bon chen đã hủy hoại thần sắc, nhìn bộ mặt đểu giả bị thịt cuả họ
là ta biết ngay. Loại người này tâm trạng luôn bất an, luôn lo sợ hay tìm cách
bắt người khác phải sợ sệt lo âu. Họ là những kẻ căm ghét dị ứng với tình người
và lòng vị tha. Những kẻ sát nhân vô thần, như phát xít cộng sản luôn muốn
chúng ta người dân lương thiện phải đau khổ, chúng ta không được quyền vô tư.
Vô tư là liều thuốc bổ,
là sâm nhung sa sỉ cuả cuộc đời. Chúng ta không được đọc kinh, không được an
nhiên tự tại. Chúng muốn chúng ta luôn rối trí, lo âu, hoảng hốt và sợ hãi. Cảnh
tượng giưã ban ngày ban mặt, một nhóm công an giả danh lưu manh côn đồ xông vào
học đường cuả học viện tài chính để bắt đi anh Vũ Hoàng Quang trước mặt các
sinh viên nam nữ và các giáo sư là một trò trơ tráo bỉ ổi không thể tưởng tương
nổi cuả nhà cầm quyền Hà Nội. Chỉ vì anh là một người công giáo? Nhà nước cộng
sản luôn tạo ra mối đe doạ thường trực, khinh hãi, sợ hãi cho dân chúng. Họ tạo
cho chúng ta bao thứ luật lệ vớ vẩn, cấm đoán đủ điều. Mục đích chỉ để cho
chúng ta luôn tự cảm thấy mình đau khổ, tội lỗi, sai lầm và chán đời. Chúng rất
vui mừng khi thấy chúng ta rượu chè bê tha, thuốc lắc tìm thú vui để giải thoát
dục tính thay cho giải thoát tâm linh. Chúng ép anh Vũ Hoàng Quang phải ký tên
vào khẩu cung tự phỉ nhổ vu cáo tôn giáo mình là phản động, là ru ngủ, mê hoặc
là thuốc phiện cuả tâm linh.... Rồi đánh anh mê man ngất sỉu quảng xác ra giưã
cánh đồng.
Đây là một tổ chức tội
phạm do nhà nước bảo trợ chứ công an công án gì ? Tôi đã từng đau khổ, đã từng
cảm thấy chán đời, đã từng có ý nghĩ thà chết quách đi cho rảnh. Nhưng tôi lại
tự hỏi : Ai sẽ lợi lạc vui mừng khi tôi tự cảm thấy đau khổ ? Chính là bọn tiểu
nhân vô đức kém tài, chính là bọn ma đạo tà giáo như phát xít, cộng sản sẽ vui
mừng. Mình vô tư được là mình đã thắng đời rồi các bạn ạ. Sự đau khổ, suy tư, dằn
vặt lo âu sẽ luôn luôn quấy phá ta, làm cho ta luôn cảm thấy bất an, như tâm
viên ý mã. Tình trạng luôn đau khổ thiếu vô tư, tự nhiên sẽ làm cho ta bị gày
mòn tâm lực, đầu óc căng thẳng vô cùng.
Người có đạo sẽ cảm thấy
bớt đau khổ và vô tư hơn người không có đạo là bới tâm linh đã đưọc giải phóng.
Tâm linh là chủ nhân cuả đau khổ chứ không phải là thân xác.Tâm làm chủ cuả thần
linh, tâm suy thì thần nhược. Nhìn một người thần xác kém tươi tỉnh hoặc viết
lách ăn nói tào lao, ba que sỏ lá chứng tỏ người này không vô tư hoặc đã mất vô
tư. Cho nên tôi rất cám ơn Thiên Chuá và Đức Phật đã dạy cho con người xoá bỏ tạp
niệm, trần căn, tham sân si, thất tình lục dục. Là người chăm làm thơ hay đọc
thơ, chắc chắn các bạn đã đang trên con đường hành hương để tìm thấy sự vô tư.
Vô tư là quý giá vô cùng là bảo vật cuả cuả linh hồn để giúp ta có nhiều hứng cảm
khi làm thơ, đọc thơ. Có vô tư ta mới biết quý trọng thời gian mà ta còn đang sống
trên cõi đời này các bạn ạ.
Anh Vũ Hoàng Quang đã
tìm lại sự bình thản bên Đức Cha khi Ngài đã hỏi chuyện anh, mặc dù chúng đánh
anh còn tụ máu trong đầu. Nhưng tâm hồn anh sẽ lấy lại sự bình thản. Lũ công an
hay du côn dù có tàn nhẫn vô tri vô giác lãnh cảm đến đâu ? Rồi cũng một lúc nào
đó cũng không tránh khỏi sự dày vò cuả não trạng, bọn chúng không còn thể thờ ơ
mãi được, thản nhiên nói với vợ con cha mẹ rằng : Tôi là nguời chồng tốt, người
cha tốt và có hiếu với cha mẹ.Tôi chỉ có tí chút nhược điểm là tàn bạo bất
nhân. Vì tôi là một chiến sĩ công an nhân dân, tôi thi thi hành nhiệm vụ như
cái máy không đầu, tôi là công cụ cuả đảng là con dao sắc bén để cắt tiết những
ai chống lại đảng, tôi phải ngoan ngoãn nghe lời đảng dạy. Đảng bỏ tiền cuả ra
để nuôi tôi, làm cho tôi sáng mắt sáng lòng, đảng trả lương cho tôi để nuôi sống
cha mẹ vợ con yêu quý cuả tôi hàng ngày.... Tôi có nghiã vụ nhắm mắt thi hành lệnh
cuả đảng và cấp trên giao phó. Tôi chỉ là công cụ thôi. Nếu là công cụ thì tôi
không phải là giống người nưã là vật vô tri vô giác, mong nhân dân đừng oán
trách tôi.
Để kết thúc bài tâm sự
nay : Chúc anh Vũ Hoàng Chương sớm điều trị các vết thương, chóng bình phục.
Chúc các bạn bớt đi đau khổ, nhiều vô tư, bình an hơn nưã, an nhiên , tư tại. Nếu
có thể ngồi thiền, đọc kinh đẻ xoá bớt đau khổ và tạp niệm trần căn. Xin có bài
thơ gọi là cây nhà lá vườn mấy muốn được chia sẻ với các bạn trên con đường
hành hương đi tìm chữ TÂM.
Nhưng cũng đừng vì chữ
tâm mà ta là kẻ ba phải an phận hủ thường, mũ ni che tai cam chịu nhẫn nhục để
mặc cho nòi giống cuả ta suy tàn dần mòn. Phải đứng dậy chống lại cường quyền để
bảo vệ Phật pháp, giáo lý. Tôn giáo có còn thì chữ Tâm mới còn có chỗ để mà duy
trì mà hành thiền, cũng như cầu kinh. Chữ tâm chỉ có ý nghiã kìm hãm manh động
vô ý thức và ngăn cản những dã tâm xảo trá má thôi.
Chữ tâm là cái gốc cuả
sự trong sáng thanh bạch.
Viết ngày 28.3.2012 Lu
Hà
Chúng Nó Đánh Anh
tặng sinh viên công
giáo Vũ Hoàng Quang
Chúng lồng lộn một bầy
sói dữ
Là công an giả mạo côn
đồ
Ban ngày ở giưã thủ đô
Xông vào lớp học cướp
trò mang đi
Nạn nhân khảng định bầy
quỷ đỏ
Đi ô tô biển số màu
xanh
Trói tay bịt cả mắt
anh
Đến nơi hoang vắng cỏ
xanh thảm hình
Chúng tra tấn đánh anh
đẫm máu
Máu toé loe khắp cả mặt
lưng
Sinh viên là Vũ Hoàng
Quang
Ma thia tên thánh giáo
đường rưng rưng
Ở học viện trung ương
tài chính
Một nhân tài chân
chính quốc gia
Cớ sao chúng lại thâm
thù
Lũ này quái vật yêu ma
vô thần ?...
Ôi thê thảm bàn dân
thiên hạ
Mở mắt coi thế giới đại
đồng
Thật là thảm hoạ thê
lương
Tuyên truyền láo khoét
thiên đường cuả ai ?...
Ngót thế kỷ dập vùi
điên đảo
Nghe lời ai máu đổ non
sông
Bạc màu tang tóc khói
sương
Theo gương đạo đức chó
hoang lụi tàn...
Hỡi chế độ bạo cuồng
man dại
Luyến tiếc chi bại hoại
thuần phong
Thật là thảm cảnh thê
lương
Lương tâm nhân loại
đau lòng hay không?
16.3.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen