Trích: Đền Phủ Khống
Tuẫn tiết theo vua bảy
danh thần
Lòng trung vì nghiã tiếc
gì thân
Khói hương nghi ngút đền
Phủ Khống
Ngàn năm con cháu mãi
tri ân
Hoàng quang Thuận
Bốn câu này nên gọi là
thơ tự do, không phải tứ tuyệt hay đường luật cái quái gì hết, thơ mới cũng
không được vì nó ngô nghê chỉ có một mẩu có
4 câu vô nghĩa. Sơ lược qua: Tuẫn tiễn là vần trắc, bảy danh vần bằng là
sau, nhưng lòng trung là vần bằng là được, nhưng khói hương lại bằng là được,
nhưng đền Phủ vần trắc là sai, kế tiếp
nghìn năm đúng ra là trắc nhưng vẫn bằng lại càng sai bét nhè, lại còn con cháu
nưã cũng sai vần.... Đấy là tôi không có thời gian kể tiếp. Thơ này mà gán cho
vua Trần thì không ai có thể ngửi được đâu ông Thuận ạ. Vây tạm gọi nó là loại
thơ nhảm nhí vô thưởng vô phạt, thơ tự do nhé. Tại sao tôi gọi thơ nhảm nhí?
Nghe đây:
Tuẫn tiết theo vua bảy
danh thần nghiã là Vua Trần chết rồi thì bảy vị danh thần này đập đầu vào đá
hay bệ rồng chết tươi theo nhà vua luôn? Nghe nói vua Trần Nhân Tông đi tu mà,
Ngài đâu cần các danh thần tự tử theo vua hay được chôn sống như thời xuân thu
chiến quốc bên Tàu?
Cái chết vô lý như vậy
con cháu phải chi ân? Ý ông muốn nói chết vì trận mạc đánh quân nhà Nguyên?
Nhưng ngày nay Đảng sợ mất lòng ba Tàu nên ông viết đại ra là 7 danh thần tự tử
theo vua? Cho nên tôi nói là thơ nhảm nhí có sai không? Thôi sơ qua vài nét thế
thôi, tự hỏi lòng mình tại sao bổng dưng hới mưng mà viết bậy bạ như vậy?
Tôi cũng xin có thơ
sau:
Chói Lọi Bảng Vàng
Lấp lánh bảng vàng bảy
đại thần
Hoàng ân báo quốc đã
quên thân
Hương khói thiên thu đền
Phủ Khống
Thập phương nườm nợp cố
tri tân
Bia đá khắc ghi mãi
báo ơn
Anh hùng muôn thuở tấm
lòng son
Giang sơn tuẫn tiết mờ
sương khói
Vằng vặc trăng sao những
mảnh hồn
Du khách xa gần câu tưởng
niệm
Lạc Hồng con cháu chẳng
hề quên
Thuận thiên ân đức
nhoà năm tháng
Mưa móc thần linh cõi
tịnh thiền
Nâu sồng áo vải đời
thanh thản
Cưả Phật uy nghi rạng
bến bờ
Sân si xoá bỏ từ đây
nhé
Thoát tục giai không vọng
ý thơ
Thánh thót hàng thông
giọt sương rơi
Đào mai thu cúc đẹp
cho đời
Tiếng mõ thinh không
lòng thanh thản
A Di Đà Phật mãi không
thôi!
Thơ làm nhân đọc từ 4
câu thơ tự do cuả Hoàng Quang Thuận: Đền Phủ Khống
16.8.2012 Lu Hà
Trích: Lòng Dân
Dùng tâm quy tụ được
nhân tâm
Hưng thịnh triều Trần
được lòng dân
Trọng người nhân hiếu
tôn hiền sĩ
Đạo Phật thịnh hưng nhất
đời Trần
Hoàng quang Thuận
Bốn câu naỳ cũng vẫn
sai phạm quá nhiều lỗi và không thể xếp vào thơ tứ tuyệt hay thơ mới được đành
tạm xếp vào thơ tự do. Xin miễn phân tích cụ thể về niêm luật, vì người đọc bây
giờ trình độ họ cao hơn ông nhiều lắm hàng triệu người chứ có ít đâu, nhất là ở
hải ngoại.
Tôi xin nói về phần lời:
Một bài thơ vô bổ vô hồn
nghêu ngao giống như trẻ con các lớp tiểu học đọc mấy câu tóm tắt khi học về lịch
sử nhà nhà Trần. Để cho học sinh có khái niệm sơ qua nhà Trần mạnh bởi theo Phật.
Còn thơ thì tôi không coi đó là thơ, tất nhiên ông vẫn có lắm Fun Chí Phèo thị
Nở vậy chúc mừng nhé. Riêng tôi thì đây không phải là thơ.
Nhân tiện cũng có thơ
sau:
Lạc Hồng Sầu Tủi
Nhất thống sơn hà hỡi
trí nhân
Quang vinh phục quốc bởi
lòng dân
Lãnh thổ quê hương về
một cõi
Nâu sồng thanh thản cố
tri tân
Bình Than bến nước
ngày xưa đó
Rượu đổ ba quân uống
ngọt ngào
Sát thát cánh tay cùng
tướng sĩ
Vua Trần vằng vặc ánh
trăng sao
Con cháu bây giờ tủi
xót đau
Đói nghèo bệnh tật bởi
vì đâu?
Mác Lê tà giáo đem
truyền bá
Chết chóc điêu tàn
bóng ác ma
Cũng bởi lầm đường
theo đạo tặc
Tự do độc lập miếng mồi
thơm
Thanh niên nam nữ phơi
thân xác
Cho bầy ngạ quỷ cưỡi
chồm hôm
Phè phỡn ăn chơi thơ với
phú
Dở ngô dở ngọng để lưà
nhau
Hội thảo miên man moi
bạc tỷ
Đua chen cóc nhái bạc
đầu râu
Thơ làm nhân đọc 4 câu
thơ tự do cuả Hoàng quang Thuận: Lòng Dân
16.8.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen