Cảm hứng thành thơ qua bài viết cuả
ông Nguyễn Trung Lĩnh, phàn nàn về trí tuệ danh dự của người Việt Nam bị coi rẻ
dưới chế độ độc tài mất nhân tính. Đồng Thời có ý kiến phản hồi cuả bạn đọc lấy
tên là H
Tôi đặc biệt chú ý câu chuyện cuả
ông H. Câu chuyện ông kể về nuôi vịt trong ống tre cuả bạn ông từ hồi còn trẻ còn miền Nam. Mục đích nuôi vịt để
bán cho các nhà hàng, cho các chú thương
buôn ba Tàu.
Câu chuyện cuả ông mang một ý
nghiã triết lý đạc biệt. Con vịt nuôi trong ống tre là nạn nhân vì lòng tham tiền
cuả ông chủ.
Ông Nguyễn Trung Lĩnh đã viết bài
rất hay, thiết tưởng mọi người có tấm lòng ưu ái với tổ quốc nên đọc và suy ngẫm.
Trí tuệ, danh dự, nhân phẩm cuả người Việt Nam giảm sút xuống giá rất nhiều từ
khi có đảng cộng sản và theo phương trâm giáo dục đào tạo, vô thần, vô cảm, cạn
tàu ráo máng cuả cụ Hồ Chí Minh. Ông Nguyễn Trung Lĩnh chắc tuổi đã cao và hiện
còn sống ở Hà Nội. Chắc cũng đã nếm trải đủ mùi đày đoạ. Bản thân là người trí
thức có tầm nhìn xa mà viết ra bài này có ý nhắn nhủ đồng bào cùng khổ và các
cháu thanh thiếu niên Việt Nam. Nhưng bài viết cũng có điểm hạn chế là phàn nàn
về đồng bào hải ngoại bàng quan ích kỷ, chỉ lo cho sự no ấm cuả bản thân mà
quên đi tổ quốc. Ông Lĩnh nói vậy cũng không nên, đồng bào hải ngoại đã phải trả
giá cho tự do bằng thân mạng cuả mình điều
đó cả thế giới đều biết và họ đã dựng đài để tưởng niệm. Gần một triệu xác người, hoặc nhiều hơn nưã bồng bềnh
trôi nổi ngoài biển khơi làm mồi cho cá mập. Nay còn có những ai thắp nén hương
lòng nhớ tới họ?
Ở nước ngoài đồng bào tỵ nạn đã định
cư ổn định, họ phải có nghiã vụ công dân. Họ phải đóng thuế lương, con trai họ
phải tham gia nghiã vụ quân sự khoảng 6 tháng, nếu họ gia nhập quốc tịch. Họ
không bàng quan vô cảm, họ vẫn gửi tiền về giúp đỡ thân nhân. Những trang web hải
ngoại biết bao các văn thi sĩ, các tác giả đã tốn công sức miệt mài bàn luận
công khai về các vấn đề nóng hổi cuả dân tộc.
Trang báo tổ quốc mà anh Lĩnh gưỉ
bài vào đây là một ví dụ. Ông H là một bạn đọc đã gửi bài phản hồi cũng rất
thâm thuý bằng câu truyện vịt nuôi ống tre. Thiết nghĩ câu truyện này cũng đáng
để cho ta khổ sở mà suy nghĩ. Còn câu chuyện các nhà hoá chất Tàu - Việt nuôi tôm, nuôi lợn, hoa quả v.v... vì lợi nhuận
mà gây độc hại cho người tiêu dùng cũng là một tội ác dã man chống nhân loại và
sự sống.Thiết tưỏng cũng đáng để cho ta phải bận tâm.
Sự nhiệp giải phóng mình khỏi độc
tài nô lệ là công việc cần làm cuả 85 triệu đồng bào quốc nội. Còn đồng bào hải
ngoại vì tình thương máu mủ nòi giống họ chỉ là lực lựợng hỗ trợ ủng hộ thôi về
tinh thần vật chất hay tiền bạc cho phong trào dân chủ đều đáng
quý cả. 85 triệu ngưòi phải tự lo cho cuộc sống, thân mạng cuả mình chứ không
thể chờ những người như cô Nhân, cô Khương, cô Trâm, cha Lý, bác Giang, anh
Đài, anh Sơn, anh Toàn, v.v... lo cả cho hết cả. Công việc tự cứu mình là bổn
phận cuả 85 triệu người. Mà chắc gì trong số họ những người đấu tranh cho dân
chủ ở quốc nội hay hải ngoại lại chả có mật vụ công an cài vào vờ vĩnh dân chủ
cuội để moi tiền đồng bào? Để nuôi béo củng cố thêm chế độ công an trị thêm mạnh,
thêm tàn bạo hơn nưã? Họ những người công an mật vụ, thực ra cũng chỉ vì miếng
ăn, và bản thân họ đã được nuôi dạy sinh ra
chỉ để làm nhiệm vụ đàn áp dân.
Ngoài dân ra còn ai nưã mà cần nhiều
công an vậy? Họ cũng có khó khăn trong
cuộc sống, với gia đình vợ con và cũng không thể làm khác hơn được để thuận với
lòng người, thuận nhân tâm. Thực ra họ cần nhân tâm để làm cái quái gì, theo họ
Hồ Chí Minh là con người đáng kính yêu và nhân tâm hiền từ nhất, là tấm gương
chói lọi phải noi theo như bà Dương Thu Hương đã nghĩ ra tưởng tượng viết ra
thành tiểu tuyết văn học hẳn hoi.
Câu chuyện vịt nuôi ống tre theo
tôi có một ý nghiã đặc biệt, giống như loại chuyện ngụ ngôn mà La Fontaine đã viết thành thơ, thành vè.Tôi cũng
đọc từ bản tiếng Đức nhưng tôi cũng không hiểu lắm, cho nên không cảm thấy được
cái hay cuả nó. Nghe nói ở Việt Nam đã có người dịch ra từ tiếng Pháp?
VỊT NUÔI ỐNG TRE
Tứ thơ theo truyện kể cuả ông H
Nhìn đàn vịt chạy le te
Ở ngoài hải ngoại mà mê mà thèm
Hơn ba triệu con âm thầm
Sinh sôi nảy nở gieo mầm tương lai
Cháu con đông đúc lạc loài
Cử nhân tiến sĩ thài lài trổ bông
Thảm thương đàn vịt quê hương
Nuôi trong tre nưá thê lương giống nòi
Thò đầu mớm tí cơm hôi
Mác Lê chủ nghiã lòi đuôi dãi dầm
Ống dài khoét lỗ đít thâm
Thị trường kinh tế tím bầm ruột
gan
Sài Gòn Chợ Lớn xa gần
Ba Tàu chai mặt vịt tần Việt Nam
Tám lăm triệu chú ninh hầm
Chủ nhân gian ác nhẫn tâm lâu rồi
Hoàng Trường hai đảo xa xôi
Bắc Nam liền giải trại nuôi giống
nòi
Xót xa quốc nội cọc còi
Than thân trách phận con đòi ngo ngoe
Gông cùm trong cái ống tre
Một khi ống vỡ thảm thê não nùng
Trần truồng run rẩy rợn rùng
Trày da tróc vảy hãi hùng không lông
Ước mơ thuyền thúng tiên rồng
Vượt biên hải ngoại biển đông máu hồng
Vạn ngàn thân xác mênh mông
Tự do hay chết tiếng lòng ngân
vang.
2.4.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen