Thời đại đại đồng Nghiêu Thuấn chỉ có tâm yêu thương không có tâm riêng tư. Một
mô hình xã hội chòm xóm hiền hoà, các thành viên, những phần tử trong gia đình
biết tương trợ giúp đỡ nhau. Đến thời nhà Chu gọi là tiểu khang ngoài phát triển
tâm thức tài năng vì chính mình và cũng vì nguời khác. Chữ hiếu cha mẹ ông bà tổ
tiên làm nền tảng đạo đức như vậy là tốt kéo dài khoảng 2500 năm đến thời Mãn
Thanh chủ nghiã tư bản manh nha, rồi cộng sản toàn trị là thời loạn lạc, bắn giết
tàn sát diệt chủng.
Theo tôi: “Nhân chi sơ dĩ dị ư cầm thú “. Con người khác cầm thú có thể tiếp nhận giáo dục, cầm thú thì không. Con người học lịch sử và tự hoàn thiện tâm thức trờ lại thời Nghiêu Thuấn bằng con đuờng dân chủ tự do.
Theo tôi nghĩ loài người
chúng ta trước sau cũng phải cùng nhau tiến lên thế giới đại đồng vạn nhất thể.
Thế giới đại đồng mà tôi hiểu là thế giới đại đồng cuả tiến bộ văn minh dân chủ
tự do. Chứ không phải thế giới đại đồng kiểu chủ nghiã cộng sản phi nhà nước,
phi giai cấp, phi tiền tệ, phi gia đinh. Sống theo kiểu bầy đàn cuả Các Mác, Lê
Nin, Hitler, Mao Trạch Đông , Hồ Chí Mít v.v....
Con đường đấu tranh
giai cấp sắt máu tiến lên thế giới đại đồng, theo kiểu chủ nghĩa rừng rú, thú vật
mà Darwin đã mô tả trong tiến trình phát triển sinh vật học và được Mác xây dựng
thành chủ nghiã cộng sản là phi nhân tính, phản khoa học và cực kỳ phản động.
Hình ảnh thế giới đại
đồng mà tôi mong muốn ước mơ đã manh nha từ Liên bang hợp chủng quốc hoa kỳ, kế
tiếp ngày nay là Liên minh liên hiệp các nước Châu Âu.
Để ngăn chặn làn sóng
đỏ ( cộng sản), sóng đen ( phát xít ). Trung tâm quyền lực dân chủ Hoa Kỳ đã phải
tốn kém biết bao tiền cuả xương máu cuả con em mình trên bước đường ngăn chặn
chủ nghiã thực dân, chủ nghiã phát xít và nạn cộng sản xâm lăng bành trướng.
Tôi rất vui mừng cái
thế giới đại đồng là khát vọng ước mơ cuả loài ngưòi đã được Hoa Kỳ và Liên hiệp
Âu Châu từng bước truyền bá và dần dần trở thành hiện thực.
Loài người văn minh
ngày nay không cần phải xâm chiếm lãnh thổ đất đai tài nguyên cuả nhau nưã. Bằng
những thủ đoạn thuận ta thì sống, trái ta thì chết như kiểu Tàu Cộng đang bắt
bí cưỡng chế đàn em cuả mình là cộng sản Việt Nam. Sự ra đời cuả Liên hiệp Âu
Châu tiến tới cùng chung một đồng tiền thống nhất quả là giấc mơ hoàn hảo tiến
dần lên thiên đàng cuả xã hội loài người, đang dần dần hoàn thiện và trở thành
một thực tế.
Sự sụp đổ tan tành mây
khói cuả chủ nghiã Mác Lê cũng như đế quốc Nga Xã Nghiã tưởng như là cơ hội
ngàn năm có một, để Việt Nam thoát khỏi nanh vuốt cuả Tàu Cộng. Là cơ hội để
xoá bỏ ân oán nợ nần cuả quá khứ sai lầm .Nhưng Việt Nam cộng sản với những
thành phần lãnh đạo như nghe nhiều người nói là: ăn mày ăn xin, du thủ, du thực,
bần cố nông, lính tránh thua bạc phá sản, hoạn lợn, hoạn gà gì đó thì đúng là một
thảm họa nghiệp chướng cuả dân tộc. Người Việt Nam đã bỏ lỡ cơ hội tự giải
phóng mình mà càng lún sâu vào vũng lầy không lối thoát.
Thực tế họ đang bối rối
giãy duạ trước sự biến đổi cuả thế giới. Họ muốn theo Mỹ để phồn vinh, muốn
theo Châu Âu để kiến quốc. Nhưng thực tế cái đầu lại quá mít đặc về độc tài, độc
quyền, vô thần chủ nghiã, gia đình bản vị thì lại quá to quá nặng quá cồng kềnh
treo lên cái cổ quyền lợi đảng. Còn đảng thì họ còn tất cả, mất đảng thì họ phá
sản trắng tay nên họ nhắm mắt theo ba Tàu đại Hán nằn nỉ họ vẫn cứ vờ vịt
giương cao ngọn cờ Xã hội xã hội chủ nghiã để có cớ chính danh thâu tóm quyền lực
Cái trò hề định hướng
xã hội chủ nghiã, tư tưởng Hồ Chí Minh vẫn hy vọng còn kiếm chác được ở quốc nội.
Đối ngoại thì lấn sâu lệ thuộc hẳn vào Tàu cộng. Không đời thuở nào vì hai chữ
cộng sản, vì đảng mình là đảng cộng sản, và thằng Tàu cũng là đảng cộng sản nên
năn nỉ nó cứ theo con đường cũ Mác Lê, Mao Trạch Đông, Stalin, Polpot, Kim Nhật
Thành, Hồ Chí Minh đã chọn. Trung Hoa sẽ trở thành trung tâm quê hương mới cuả
chủ nghiã xã hội. Chuyện này tưởng như tiếu lâm tân thời nhưng mà lại có thực.
Bố Tàu rất ngạc nhiên
trước sự ngớ ngẩn, trây lỳ, cố bám cuả cộng sản Việt Nam, nên cũng ậm ờ đóng
vai trò trung tâm để bịp mấy anh chàng da đen và Việt Nam da vàng. Một mặt Tàu
ngấm ngầm đi đêm với Mỹ và Liên minh Âu Châu. Đến khi nào Tàu khựạ chiếm được
hoàn toàn Việt Nam , lúc đó sẽ thanh toán sạch ban lãnh đạo cộng sản và đưa người
Tàu vào các thành phần lãnh đạo. Và tuyên bố từ bỏ chủ nghiã cộng sản và thay
vào đó chủ nghiã quân phiệt, chủ nghiã quốc gia gì đó v.v...Có thể cộng sản Việt
Nam đã đánh hơi thấy sự nguy hiểm này mà chuẩn bị sẵn tương lại cho gia đinh vợ
con mình ở nước ngoài như Đài loan, Argentinen, Mỹ, Nhật, Pháp v.v...?
Còn lại trơ ra vẫn là
90 triệu dân Việt Nam và hàng triệu đảng viên,chiến sĩ công an nhân dân và quân
dội nhân dân Việt Nam.
Tương Lai nô lệ, nô dịch
hoá rất có thể xảy ra và cũng có thể bị chặn đứng trên toàn cõi Việt Nam. Phong
trào đấu tranh dân chủ bất bạo động vẫn là biện pháp duy nhất.
Đôi Dòng Về Đấu Tranh
Dân Chủ
Đấu tranh dân chủ thực
ra là một cuộc đấu tranh vì lương tâm và lẽ phải. Nó là nghiã vụ trách nhiệm cuả
toàn dân đối với cuộc sống cuả hàng triệu con người. Cái nhà nước mà chúng ta
hiện nay đang sống là một nhà nước kỳ cục, lố bịch, lạ lùng với nền văn minh thế
giới. Nếu so với cả hoàn cầu thì nó chỉ là một nhúm nhỏ cuả mấy nước cộng sản cực
kỳ phản động nhất cuả loài người còn xót lại. Hoa Kỳ là một quốc gia dân chủ
mênh mông là trụ cột cuả an ninh hoà bình thế giới. Bên cạnh Hoa Kỳ ngày nay lại
xuất thêm liên hiệp Âu Châu gồm nhiều quốc gia Tây Âu liên minh lại và họ đã trở
thành một đại liên bang Âu Châu như Hoa Kỳ. Thật là một điều tưởng như không tưởng,
thần thoại nhưng nó đã trở thành sự thật. Từ nay Châu Âu sẽ dứt điểm cái chuyện
tranh chấp biên giới, các nước trong liên hiệp sẽ chung sống hoà bình tự nguyện
tự giác với nhau, không ai ép buộc ai, không ai cưỡng chế ai. Cái danh từ đế quốc
tư bản phương Tây sẽ vĩnh vìễn xoá bỏ, ai còn gọi nưã có lẽ kẻ đó đầu óc không
còn được bình thường.
Thật đáng tiếc đế quốc
xã hội hiện nay vẫn còn, mặc dù Nga Xô đã sụp đổ về hình thức để trở thành một
nước dân chủ côn đồ. Trung tâm đế quốc xã hội hiện nay lại là Tàu Cộng. Tàu cộng
là mối đe doạ an ninh thưòng trực cuả các nước đông nam châu Á. Nhưng Việt Nam
thì ngược lại thì vẫn coi Tàu Cộng là đồng chí anh em, là bạn bè thâm giao.
Rõ ràng nhà nước cộng
sản VN vì quyền lợi vất chất mà họ đã lú lấp mất trí hoàn toàn trước hiểm hoạ
xâm lăng nô dịch hoá cuả Tàu.
Bọn lính tráng ma cô,
anh chị xã hội đen, bồi bút, văn nô, công an thì lại yêu mến cái nhà nước độc
tài Mafia này da diết. Có thể trái tim thú vật, và vầng trán cạn hẹp cuả mình.
Họ cảm thấy nhà nước ba lăng nhăng nhí nhố này lại phù hợp với họ. Họ không cần
phải suy tư, lo âu, trăn trở nhiều, họ luôn có việc làm và có đồng lương bảo đảm
?
Bởi vì cộng sản đã tốn
công dạy dỗ giáo dục để trở thành thú tính. Con người có ông tổ là cụ Khỉ Độc.Tại
làm sao bọn lính tráng ma cô , công an tỏ ra rất thích thú với quyền hành.
Chúng tỏ ra rất hãnh diện với những cái tên như Phan Đăng Lưu, Hoả Lò, Ngầm Đá,
Chuồng Cọp, K 3, k 4, Cục 5, cục 6 , phòng 7, phòng 8 v.v...
Đe doạ, khủng bố, cưỡng
bức, hiếp dâm hình như trong bộ não cuả họ đã trở thành niềm vui, hạnh phúc và
khát vọng là niềm mơ ước cuả tuổi trẻ.
Thật đáng buồn và đau
xót khi tôi phải viết như vậy. Nhưng đó là một sự thật phũ phàng không thể chối
cãi được. Cái này theo tôi nó là nghiệp chướng cuả dân tộc Việt Nam.
Qua đọc báo tổ quốc thấy
nhiều người viết ra những lời tử tế có nghiã khí, trí tuệ cuả một con người
bình thường. Nhưng vẫn có những người viết ra những lời ba lăng nhăng, nhí nhố,
đe doạ, chụp mũ, vu cáo hằn học ti tiện đểu cáng dưới nấc thang giá trị cuả một
con người. Bạ ai cũng vu là cộng sản, chống phá tinh thần đoàn kết cuả phong
trào dân chủ. Họ cứ liên thuyên như cơn lên đồng mê sản, lập luận như trẻ con viết
lấy đưọc chiếm chỗ trên mạng thông tin. Ta có thể đánh giá chỉ số IQ cuả họ dưới
mức trung bình, dễ dàng so sánh trí tuệ lương tâm, tâm hồn tương đương với cầm
thú. Tôi nghe người ta gọi họ là những chàng những nàng viết tắt là "
CAM" có nghiã là công an mạng. Chao ôi, họ là công an ư?
Công an cuả nhà nước
Việt Nam dân chủ cộng hoà, độc lập tự do hạnh phúc.
Đọc những dòng chữ
trên sao mà miả mai, chua chát vô cùng.
Cũng là công an sao mà
công an cuả những nước dân chủ phương Tây đáng yêu, đáng quý, đáng trân trọng
vô cùng. Họ là những ngưòi bạn cuả dân. Tôi chưa bao giờ thấy họ đánh dân, quát
nạt. Phố xá rất ít công an, thỉnh thoảng hiếm hoi mới có một xe công an chạy
qua. Sao mà Việt Nam cuả chúng ta lắm công an vậy? Công an và tội phạm cái biên
giới này lẫn lộn vô cùng.
Dân chủ là nghiã vụ
quyền lợi trách nhiệm cuả mỗi con người đã được sinh ra. Thật đáng thương và bất
hạnh cho những linh hồn lạc đường đầu thai nhầm ở Việt Nam, Trung Hoa và Bắc
Triều Tiên. Dân chủ không thể nằm chờ há miệng chờ sung mà có được. Không thể
chờ người khác đấu tranh mang lại cho mình. Không thể hy vọng vào cái gọi nội
công ngoại kích như các cam vẫn già mồm. Đồng bào hải ngoại chẳng có quyền lợi
hạnh phúc tương lai quái gì ở Việt Nam mà họ chỉ có tình yêu thương tổ quốc giống
nòi máu mủ ruột thịt mà thôi. Gọi đồng bào ở hải ngoại hay các nước dân chủ tự
do là thế địch thù địch là giọng lưỡi bố láo theo kiểu lý sự cùn cuả anh Phèo
cô Nở. Ích kỷ, hèn nhát, cơ hội đã trở thành tính nết rất khó sưả đổi cuả con
cháu ông Hồ và cái loại dân Mackenô ( mặc kệ nó). Loại người này chỉ chờ kiếp
sau may ra mới thay đổi được tâm tính, vì kiếp này đã bị đảng rưả não nhồi sọ
mà lú lẫn ươn hèn mất rồi ? Đời chán thật! Nếu toàn dân cùng thức tỉnh cả may
ra vẫn còn hy vọng cải thiện đời sống cuả chúng ta, có hạnh phúc thực sự và vui
lên chăng?
Tại sao đồng bào hải
ngoại trừ số ít những chính khách Sa lông, bọn máu đầu đục nước béo cò, cơ hội
ra còn số đông đồng bào tỵ nạn luôn khao khát muốn trở về tổ quốc Việt Nam để
sinh sống hoặc nghĩ hưu dưỡng lão? Họ không thể quên được bát canh rau muống quả
cà dầm tương, cây đa giếng nước đầu làng.
Tổ Quốc Là Gì?
Tổ Quốc dần dần chỉ
còn được hiểu là một biểu tượng lờ mờ một lá cờ, một quốc huy và một khoảnh to
bằng hai ngón tay hay cả một bàn tay trên tấm bản đồ thế giới. Tổ Quốc là
thiêng liêng là gần gũi mến yêu thiết tha, là cội nguồn nhớ nhung. Khi đưá con
đi xa lâu ngày muốn trở về, để được nhận một sự đùm bọc, yêu thương, một sự động
viên khích lệ và bảovệ vẫn còn hay không còn nưã?
Chạy trốn tổ quốc,
không phải vì căm ghét tổ quốc mà vì sợ hãi một nhóm người , một đảng đại diện
cho quốc gia đó .Sợ những con người bằng xương bằng thịt gian ngoan xảo trá đại
diện cho cả một dân tộc trên trường quốc tế: nó là con hổ đói, nó là độc tài,
nó là tàn bạo, nó bỏ tù ta, nó đang muốn ăn thịt, lột da ta… Tổ Quốc là mảnh đất
hàng nghìn năm mà dân tộc, nòi giống ta, đã sinh sôi nảy nở và phát triển ở đó.
Làm một người bình thường,
khoẻ mạnh không bị dị tật bẩm sinh trong đầu thì chả có ai nỡ căm thù dân tộc,
căm thù tổ quốc mình cả. Hoạ chăng chỉ có một người căm thù dân tộc, căm thù
nòi giống cuả mình là Adolf Hitler. Ông ta đã từng làm quốc trưởng, đã từng làm
lãnh tụ và ông ta cũng là người duy nhất ở vai trò thủ lãnh chính trị căm thù
nòi giống cuả người mẹ, đã sinh ra chính mình là bà Clara, một người đàn bà Do
Thái. Ông ta là một con người không hoàn hảo, được bà già khốn khổ khốn nạn đó
sinh ra sau một vụ hiếp dâm cuả một ngã đàn ông người Áo.
Hitler cô đơn đáng
thương, không có đưá trẻ con nào bình thưòng muốn chơi với ông ta từ nhỏ.Hitler
mắt lồi vì căn bệnh thiên đầu thống, lại thiếu hẳn đi một hột dái, nhưng nghiệp
chướng thì lại nặng nề vô cùng. Người Do Thái bỏ chạy tổ quốc cách đây 2 nghìn
năm, không phải vì căm ghét, chê bai tổ quốc cuả tổ phụ Abraham và bà Sahra. Tổ
quốc đã lọt vào tay ngoại bang, có ở lại thì cũng chỉ là thứ dân hạng bét làm
nô lệ cho người La Mã mà thôi. Họ muốn sống và không muốn chết dần chết mòn, để
rồi đi đến chỗ tuyệt chủng. Hình ảnh tổ quốc thật yêu thương tha thiết, thiêng
liêng bao nhiêu trong mỗi gia đình Do Thái. Dù tha hương nơi đất khách quê người,
nhưng người do thái đều tìm đến nhau, dạy con cái thế hệ này đến thế hệ khác,
hàng nghìn năm đừng quên đi nhục mất nước. Họ xây nhà thờ (Sinagoge) ,dạy con
em đọc kinh thora và học viết và nói tiếng hebrisch. Mỗi buổi tối ngồi vào bàn
ăn , ngày nối ngày, hơn 2 nghìn năm vẫn bài hát: Muà này sang năm ta lại về
Jerusalem. Các bạn thử tưởng tưởng xem hai nghìn năm dài đằng đẵng mà tối nào
trước bưã ăn họ cứ hát như vậy đấy. Cho nên sau đại chiến thế giới lần thứ hai,
thoát khỏi nạn diệt chủng , họ trở về Israel lập quốc. Vẫn trên mảnh đất xưa cuả
cha ông tổ tiên để lại. Abraham, Isaak, Giacop, David… đã ở trong trái tim họ.
Họ không mất tiếng nói riêng. Tổ Quốc không còn là biểu tượng, không chỉ là một
lá cờ, một chấm đen trên tấm bản đồ nưã. Tổ quốc được hiểu theo nghiã thiêng
liêng, bất khả xâm phạm, là tương lại, tiền đồ, là máu thịt và sự sống còn.
Người do thái bỏ chạy
tổ quốc vì sự độc tài tàn bạo cuả đế quốc La Mã, hay Babylon. Ngày nay hàng triệu
người Việt Nam chạy trốn tổ quốc không phải vì sự độc tài, tàn bạo cuả người
Tàu, người Pháp, người Nhật, hay người Mỹ. Họ chạy trốn, sợ hãi khủng khiếp những
người mà họ gọi là đồng chí, là anh Hai, bác Ba, chú Sáu, bà Năm…Những người đó
học vấn tài năng còn kém họ rất xa. Khối kẻ đọc một lá đơn kiếu kiện cuả công
dân còn phải đánh vần, trình độ chỉ có lớp 3, lớp 4 thôi, hoặc có 3, 4 bằng đại
học nhưng toàn là bằng giả. Nhưng họ có quyền lực, có súng đạn, có quân đội,
công an trong tay.Họ có thể giết người bịt miệng bất cứ lúc nào. Vu cho một cái
tội gì đó không nhận cũng phải nhận, công khai bỏ tù, hoặc bí mật thủ tiêu lúc
nưả đêm gà gáy ngay taị căn nhà cuả mình.
Bỏ tổ quốc ra đi, sợ tổ
quốc như sợ cọp thì chỉ có người Việt Nam. Nhưng cọp cũng không đáng sợ, một
con cọp thì cũng chỉ cần 5 đến 10 thanh niên lực lưỡng là có thể đoàn kết lại
dùng dao hoặc gậỵ gộc đập chết tươi ngay. Nhưng đập chết được những con cọp đi
bằng hai chân, biết nói, biết hát, biết cười và biết ngâm cả thơ nưã thì thật
khó vô cùng.
Tổ Quốc giang sơn đang
chìm đắm dần dần trước sự kinh ngạc cuả thế giới văn minh. Người Việt Nam bản
tính lương thiện và đa cảm. Tuy ở nước ngoài hàng năm vào những này giỗ tết họ
vẫn ùn ùn về thăm tổ quốc. Họ vẫn gửi tiền về giúp đỡ thân nhân, họ thưà biết
làm như vậy cũng chỉ để nuôi béo những con hổ độc tài chuyên chính xưa kia ,
lúc nào cũng muốn phanh thây xé xác họ. Nhưng họ vẫn không nỡ nhìn thân nhân chết
đói dần mòn.
Ý nghiã về hai chữ Tổ
Quốc, cái khái niệm thiêng liêng, tồn sinh sẽ dần dần lu mờ trong con cháu người
Việt ty nạn. Con cháu họ không nói được tiếng Việt, họ không cần hát: muà này
sang năm ta lại về Sài Gòn, Hà nội, Huế , Đà Nẵng nưã. Họ không trồi trổ , tha
thiết muốn trở lại quê hương cuả cha mẹ, ông bà tổ tiên họ. Tổ Quốc chỉ còn là
một biểu tượng, một một danh từ trong bộ từ điển tiếng Việt. Nguy cơ mất nước cũng
rất có thể sảy ra lắm đối với người Việt Nam. Tiếng Việt có thể chỉ còn dùng
trong gia đình. Ngoài xã hội, cơ quan nhà nước sẽ dùng tiếng Tàu, chữ Tàu là
văn bản quốc gia, cũng như những thủ tục đơn từ kiện cáo cuả công dân. Cái điều
tưởng như không tưởng này ai mà biết trước được sau 30 hoặc 50 năm năm sau.?...
16.6.2012 Lu Hà
Giang Sơn Chìm Đắm
Cảm hứng chuyển thể từ thơ Chu Vương Miện
Chuyện dân Việt kể sao
cho xiết
Nước chảy mòn đầu vịt
lá khoai
Mặn nồng máu chảy bèo
trôi
Ruột mềm quằn quại tả
tơi bằng mồm…
Thế chiến quốc nỗi niềm
tê tái
Sáng biểu tình chiều tối
rượu vang
Quốc kỳ quân phục biẻu
dương
Cộng hoà nam Việt vinh
quang thuở nào.
Ngậm ngùi xót máu trào
lệ đổ
Bắc Trung Nam đô hộ
nhà Hồ
Nam Quan mở cưả đón
Tàu
Cao Nguyên bô xít ngả
màu thương đau
Dân thấp cổ mù loà tăm
tối
Sặc mùi hôi lính kín
khu đen
Ái nam ái nữ thở than
Giống nòi suy kiệt nước
non tiêu điều
Rặt một lũ chó dê chăn
dắt
Mẹo anh hùng tha thiết
chín năm
Trường kỳ bán đất âm
thầm
Xuất dương con gái Việt
Nam buôn hồng
Xứ sở lạ lấy chồng ngoại
quốc
Phận cu ly từng bước
giảm nghèo
Độc thân Trung Quốc
xông vào
Tràn qua Nước Việt má
đào nỉ non
Thân vạn dặm Vân Nam
Miến Điện
Qua ngả Lào hiện diện
Thái Lan
Côn Minh lạc bước Nam
Hàn
Bán chôn nuôi miệng phấn
son nhạt nhoà
Rồng chín khúc mây mờ
sương khói
Miền thượng du đau
nhói xiết bao
Lan man thủy điện sông
lô
Miền Nam nước chảy phù
sa cạn giòng ?
Bể chưá nước cửu long
sóng tận
Nước mặn vào chiếm lấn
người ơi!
Quê hương chìm đắm biển
khơi
Sài Gòn Chợ Lớn đi đời
nhà ma
Kẻ ngoác miệng kêu la
chửi bới
Đưá cầm quyền lo túi đầy
vơi
Vét vơ cho thật đã đời
Bịt tai thin thít mũ
ni điếc rồi
Gây oán hận dầu sôi lưả
bỏng
Hạt châu rơi thầm lặng
thương đau
Việt Nam quận huyện
Trung Hoa
Ngàn năm nguyền ruả biển
sâu ngậm ngùi
Nưả thế kỷ chửi hoài
chửi mãi
Mặt trai lỳ ngu tối
mãi sao?
Tiền đồ tổ quốc phân
chia
Sơn hà xã tắc uế xù đảng
ta
Mạ non dở la đà chế độ
Mòn mỏi chờ cổ độ
trăng soi
Nưả đêm rượu ngũ gia
bì
Chén anh chén chú nhâm
nhi đoạn trường
Thuyền đời dạt tầm
dương Lý Bạch
Bích la thôn oán trách
người xưa
Thông reo ngô xá đạo đầu
Xàng xê xang xí bạc
màu lầm than
3.6.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen