Tình cờ tôi có đọc bài
thơ theo thể tự do về cái gọi là 16 chữ bôi vàng cuả cô Lê thị Công Nhân mà Tàu
cộng đã dạy cho Việt Nam và bắt họ phải học thuộc lòng. Tôi cũng dưạ theo ý cuả
cô Lê Thị Công Nhân, chuyển thể thành thơ lục bát.
Thật miả mai cho những
người cộng sản Việt Nam, họ lại ngô nghê đến mức trở thành đần độn, như những
con chim chưa vỡ bọng cứt, họ cũng là hết cách nên cứ tuyên truyền bưà đi cho
dân cái 16 chữ vàng cuả tàu cộng để hợp pháp hoá cho hành động bán rừng nhượng
biển cuả họ. Họ, những người cộng sản quá ngu xuẩn cho tương lai cuả dân tộc,
nhưng lại quá ranh mãnh lưu manh cho tương lai cuả đảng và vợ chồng con cái họ.
Thật là một sự tham
lam ích kỷ chết người, trên thế giới chưa có một nhà nước nào, một đảng nào lại
sa đoạ, tham lam để làm giàu sang cho cá nhân mình, cho vợ con mình, cho đảng
cuả mình đến mức mất hết lý trí như vậy? Dù cho họ có là đại gia tiền cuả như
nước, nhưng cũng bấp bênh lắm. Vì sự giàu sang này hoàn toàn không dưạ trên một cơ sở, một nền
móng xã hội, tâm linh, pháp luật và tài năng lành mạnh nào cả, nó hoàn toàn xa
lạ với thế giới văn minh. Cái mà họ cho là tương lai với tàu cộng, và cũng là
tương lai cho gia đình họ là một sự ngu xuẩn quá mức.
Lịch sử đã có rất nhiều
những câu truyện, những kết cục bi thảm cuả những tên Việt gian cho ngoại bang.
Hồ Chí Minh cũng không phải là ngoại lệ, đang phởn phơ hơn hớn, bỗng lăn đùng
ra chết như một con chó. Rồi cái kết cục cuả Duẩn, Chinh, Thọ, Đồng v.v... cũng
chẳng hay ho gì. Họ những việt gian hiện đại, đã gắn liền đảng quyền, lợi quyền,
gia đình phú quý làm một. Họ muốn sống thưà thãi trên nỗi đau khổ bi thương cuả
88 triệu đồng bào cuả họ là một sự phiêu liêu mạo hiểm vô cùng. Tình trạng bất
công xã hội đã lên đến cực điểm. Liệu 16 chữ vàng này có khoá trái được quả bom
bất mãn, thối nát, sa đoạ trong đảng Mafia, trong lòng xã hội, còn bao lâu quả
bom giờ nưã sẽ bùng nổ?. Cái gì đến rồi cũng sẽ phải đến. Phương thức tuyên
truyền nhồi sọ chữ nghiã hay bạo lực công an đàn áp đã quá cổ lỗ sĩ rồi. Điều
đáng lo ngại cho tình trạng quan trí quá thấp ở Việt Nam. Còn dân trí ta cứ tưởng
là ù lì, nhưng thực tế rất cao nhưng có điều thiếu những nhân sĩ đứng ra động viên
khích lệ họ mà thôi
Người cộng sản Việt
Nam họ cứ khơi khơi nhận bưà họ là cộng sản, theo chủ nghiã mác Lê Nin nhưng thực
ra họ không hiểu bản chất cuả cái chủ thuyết ma quái không tưởng do hai anh
chàng thanh niên râu xồm Các Mác và Ăng Ghen viết ra.
Họ ra công lập viện,
phong hàm tiến sĩ, đúng ra là các giáo sĩ cho một tà thuyết. Trên thế giới hiện
nay có rất nhiều giáo phái bàng môn tả đạo. Các Mác, Ăng Ghen chỉ là hai con
giòi lóp ngóp bơi trong cái biển mênh mông cuả hàng triệu những con giòi mà thôi.
Hiện nay lãnh đạo cộng
sản Việt Nam rất say sưa với các đồ án, công trình như bôxít, mở đường sắt cao
tốc, năng lượng điện tử, sân chơi, khu du lịch sinh thái để thưà cơ tham nhũng
đục khoét chia quả thực cho nhau, gánh nặng nợ nần thì để lại con cháu 88 triệu
người Việt Nam phải gánh chịu.
Dù cho chế độ công sản có sụp đổ thì họ đã cao
chạy xa bay, vợ chồng con cái hú hí ở nước ngoài và để lại một gia tài tang
thương đổ nát cho 88 triệu người Việt Nam. Một đất nước Việt Nam chó ăn đá, gà
ăn sỏi, tài nguyên kiệt quệ và một môi trường ô nhiễm bị hủy hoại. Sông hồ cạn,
nguồn nước khan hiếm là hiểm hoạ phơi bày trước mắt v. v...
Tôi cảm nhận thấy nỗi lòng cuả cô Lê Thị Công
Nhân, tuổi trẻ, đã biết lo xa cho tương lai vận mệnh cuả hàng triệu người qua bài
thơ theo thể tự do và tôi xin phép được chuyển thể sang lục bát, muốn được chia
sẻ tâm tư với các bạn đọc.
Trụ Đồng Rỉ Hoen?
thơ chuyển thể từ Lê
Thị Công Nhân: 16 chữ vàng vọt
Bố Tàu trao tặng đàn
con
Việt Nam cộng sản ngu
đần bài thơ
Xàng xê xang xí mập mờ
Bá quyền đại hán mặn
mà xưa nay
Tỉ tê mười sáu chữ
thôi
Láng giềng hữu nghị
đuà chơi dập dìu
Ngang nhiên xâm chiếm
Hoàng Sa
Trường Sa liền giải bắc
triều hiến dâng
Lâm râm tụng niệm chữ
vàng
Xem kià thằng nhỏ biển
đông co vòi
Độc tài đảng trị thói
đời
Mác Lê chủ thuyết một
bầy yêu ma
Tuyên truyền báo chí một
chiều
Chia nhau đàn áp đôi bờ
thủy chung
Việc nhà đóng cưả
khoanh vùng
Bán rừng nhượng biển
giàu sang tột cùng
Bố con thắm thiết vẻ
vang
Giả vờ cộng sản thiên
đàng mị dân
Thị Ninh đuôi vẫy chó
săn
Lu loa thế giới chủ
quyền quốc gia
Việc riêng hai nước Việt
Tàu
Anh em đồng chí Mao Hồ
gửi trao
Tài nguyên vơ vét chia
nhau
Buôn dân bán nước bạc
màu trần gian
Cỏ cây sinh thái khô cằn
Quái thai dị dạng nỗi
oan tủi sầu
Cầm đầu mấy đưá chóp
bu
Trung ương tỉnh bộ má
đào ngẩn ngơ
Lẫy lừng khét tiếng đaị
gia
Tiền tiêu như rác nhà
lầu xe hơi
Trụ đồng hoen rỉ mất rồi
Lâu dài ổn định tương
lai huy hoàng
Than ôi mười sáu chữ
vàng
Oán hờn tủi nhục bi
thương não nùng
Giang sơn chìm đắm hãi
hùng
Giống nòi suy kiệt bất
lương hoành hành
Ba Đình canh xác Chí
Minh
Sặc mùi trướng khí trời
xanh thảm sầu
Bao giờ tan đám mây mờ
Việt Nam hết khổ dân
nghèo hết than
Đấu tranh chống lại bạo
quyền
Hay là cam chiụ phận
hèn trăm năm ?
22.6.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen