Trăm hoa đua nở thực
ra là một thủ đoạn ngu dân, rất tinh vi sảo quyệt của hai đảng cộng sản Trung -
Việt. Ở đâu có nhiều bình đẳng thì ở đó mất dần tự do và ngược lại ở đâu nhiều
tự do thì ở đó vẫn có bình đẳng. Nghiã là bình đẳng và tự do khó tồn tại song
song với nhau ở ngoài đời. Tiến trình bình đẳng tuyệt đối sẽ thủ tiêu tự do
.Nhưng ngược lại tiến trình tự do không thủ tiêu bình đẳng. Trong hai cái bạn sẽ
chọn cái nào, bình đẳng hay là tự do? Bạn muốn cả hai cả hai ư? Thật chẳng hợp
lý chút nào cả với quy luật cuả tự nhiên và tư duy triết học. Bình đẳng và tự
do không thể tồn tại cùng một lúc, song song ngang hàng với nhau trong một xã hội
tiến bộ và văn minh. Mà chỉ là một sự không tưởng. Thực tế ta chỉ cần tự do
thôi trong đó đã hàm chưá yếu tố bình đẳng rồi. Nói toạc móng heo ra : Một xã
hôi dân chủ tự do sẽ tự nó sinh ra bình đẳng, tuy rằng chia ra không đồng đều.
Nhưng một xã hội ,bình đẳng tuyệt đối sẽ thủ tiêu giết chết dân chủ tự do và cướp
đi cả quyền con người, biến con người thành thú vật.
Đấu tranh giai cấp là
con đường đi đến sự bình đẳng tuyệt đối đối. Mác đã đề ra một mô hình, xã hội
tương lai không tưởng bình đẳng tuyệt đối là xã hội xã hội cộng sản, phi nhà nước
phi giai cấp.Sự thật xã hội tư bản chả là xã hội tư do đấy sao nhưng cũng rất
tôn trông sự bình đắng. Ít ra là quyền ứng cử, bầu cử, phổ thông đầu phiếu, quyền
bình đẳng trước pháp luật. Quyền con người giưã các thành phần xã hội cùng tồn
tại chung sống hoà bình như trong khu vườn có hoa thơm và cỏ dại…. Xã hội cộng
sản ngược lại thủ tiêu mọi quyền tự do cuả người dân và đề cao bình đẳng tuyệt
đối trở thành quốc sách và máu thịt sống còn. Vì bình đẳng mà cộng sản đòi hỏi
cuộc cách mạng vô sản thế giới, đòi nhuộm đỏ toàn cầu để mọi người đều được trần
trụi bình đẳng với nhau, như những con thú nhốt trong chuồng thú.
Chỉ trừ có một nhóm chủ
nô là những tên tự coi mình là siêu nhân, chúng tập hợp nhau lại lập thành một
đảng và có một tên bạo chuá là đại vương hay gọi chủ tịch đảng dưới y thập ngũ
tiểu bá vương gọi là bộ chính trị. Chúng luôn thống nhất lời thề sát máu nhân
loài bằng các nghị quyết do giơ tay biểu quyết theo nguyên tắc tập trung dân chủ,
tập thể lãnh đạo cá nhân phụ trách, thiểu số phải phục tùng đa số
Vậy thà rằng ta chọn
xã hội tự do nhưng vẫn bảo đảm cho ta nhiều quyền bình đẳng hơn là chọn một xã
hội bình đẳng tuyệt đối để mất hết tất cả quyền tự do. Cái quyền cơ bản chính
đáng nhất cuả con người là quyền được được sống và quyền được suy tư. Thật sự cộng
sản đã cướp đi quyền được sống và quyền được suy tư cuả cuả chúng ta . Điều này
là sự thật rõ như ban ngày ai cũng biết cả rồi, khổ lắm không nên nói dai nói
dài mãi. Nhưng cũng cứ phải nói chừng nào đám trí thức nưả muà chưa có gan đứng
thẳng vẫn còng lưng, số đông dân chúng vẫn u mê hèn nhát vì những nỗi sợ vô cớ.
Cộng sản luôn bắn tin rêu rao tạo ra những mối lo sợ thường trực trong đầu người
dân và chúng cũng cố tạo ra vài vụ khủng bố đánh chết người vô cớ trong đồn
công an để tạo ra tâm lý hoang mang sợ bóng sợ gió cuả những người dân thấp cổ
bé họng, tâm lý miễn nói chuyện hay bàn về chính trị. Những cái quyền sống cơ bản
cuả mình là chính trị đấy thì lại miễn bàn hay là tạo ra phản ứng sợ hãi giống
như những con thú nuôi trong chuồng.
Thủ tiêu trí thức bày
ra trò trăm hoa đua nở thực ra là một thủ đoạn ngu dân tinh vi sảo quyệt cuả cộng
sản. Nhà nhà viết văn, người người làm thơ. Để nâng bi nịnh đầm dân chúng, cho
dân chúng được mê man ngây ngất sướng lên vì mình vưà mới thoát nạn i tờ mà cũng
được gọi là nhà văn, nhà thơ nông dân, trên cái thảm văn chương thơ phú tâm hồn
tộc Việt.
Đảng điên cuồng trong
vụ án nhân văn giai phẩm nhằm tiêu diệt tận gốc mầm văn chương tinh hoa cuả dân
tộc. Không có lưả tự dưng có khói, phải biạ ra một lý do nào đó hợp lý chứ. Như
phản văn hoá, phi dân tộc, liếm cái váng cuả giai cấp tư sản, làm tay sai cho đế
quốc tư bản nước ngoài, là việt gian bán nước, là gián điệp nhận nhiệm vụ cuả
các tổ chức tình báo nước ngoài viết văn làm thơ mê hoặc tuyên truyền chống đảng,
chống nhân dân, nói xấu chế độ xã hội chủ nghiã ưu việt …
Những tác phẩm văn
chương đích thực sáng giá bị đạp xuống bùn đen, ngược lại những thứ văn chương
ba láp, cà chớn, cóc nhái thì lại được tôn vinh đề cao. Đảng rất căm ghét tính
nghệ thuật trong văn chương, và đòi hỏi phải thủ tiêu nghệ thuật. Đảng bày ra
cái trò tranh luận nghệ thuật vị nghệ thuật hay là nghệ thuật vị nhân sinh. Những
thứ văn chương, thơ phú lá cải, chổi cùn rế rách được đề cao là nghệ thuật vị
nhân sinh. Xuân Diệu là một ví dụ điển hình tự thủ tiêu chính mình. Những bài
thơ ông ta làm ra trước năm 1945 tuy rằng chỉ là loại thơ vô cảm cuả anh chàng
đồng tính luyến ái. Nhưng đọc kỹ rất có tính nghệ thuật trong cách gieo vần và
nhạc điệu đã được nhièu người sủng ái và tôn trọng mà ta thường gặp trong thơ bảy
chữ và tám chữ cuả ông ta.
Sau năm1945 Xuân Diệu
trở thành cai thơ cùng ê kíp với Tố Hữu, Chế Lan Viên và Hoài Thanh.
Rồi Xuân Diệu trở thành đỉnh cao cuả sự tăm tối, chuyên làm thơ cóc nhái cùng với
Tố Hữu, Chế Lan Viên, Hoàng trung Thông ...Nhất là sau chiến thắng Điện biên phủ
đánh Pháp cho Tàu, đảng càng điên cuồng trong chính sách ngu dân. Đảng rất căm
thù các thể loại thơ có tính nghệ thuật cao như thơ đường luật, tứ tuyệt, lục
bát, song thất lục bát, ca dao v.v... là thể loại độc đáo tinh hoa nhất cuả dân
tộc. Ngay từ những năm 1930 đến 1945 đã có phong trào thơ mới lại có thêm loại
thơ 8 chữ theo nguyên tắc đổi thanh, hay thơ 5 chữ theo lối mới …nhờ một số
chàng tú tài hâm mộ thơ Pháp theo lối tượng hình, tượng thanh, lãng mạn mà cải
biến ra
Tại sao Đảng lại căm
thù các thể thơ này một cách man dại như vậy? Vì làm được loại thơ này thì trí
thức hay dân chúng phải luôn chau dồi cho cảm xúc và bộ não cuả mình. Nhờ vậy
mà tinh thần trí tuệ được nâng cao. Như vậy vô tình lại là mũi dao hai lưỡi thọc
sâu vào chính sách ngu dân cuả Đảng. Đảng muốn dân ngu để trị mà, chúng nó thơ
phú văn chương hay hơn mình, trí tuệ bộ óc chúng nó cao hơn mình thì trị thế
quái nào được. Để mưu kế cuả mình được đắc dụng, đảng chỉ còn hy vọng và nhằm
vào đám dân đen ít học và hối thúc chúng nó phải làm thơ viết văn.
Chọn trong số chúng nó
vài con ễnh ương, cóc nhái thật to tôn sùng lên là những đại văn hào thi ca cuả
dân tộc. Những văn thơ, tối nghiã miên man, chữ mẹ chửi cha chữ kia , không mạch
lạc, rệu rã , khó hiểu thì được bốc thơm vì cao siêu quá nên nó khó hiểu. Tuyệt
đaị các thi sĩ nhân dân, từ lâu được đảng tuyển chọn, được làm lông sạch sẽ, rưả
não bằng chủ thuyết Mác Lê Mác, Mao Trạch Đông. Họ sẽ làm bồi bút trung thành
phục vụ theo cái gậy chỉ huy cuả đảng. Lấy học thuyết Mác Lê Nin, Mao Trạch
Đông là kim chỉ nam cho mọi sáng tác, thơ văn để phục vụ đảng, phục vụ chính
sách ngu dân cuả đảng cho tuyệt đại đại đa nhân dân lao động được hưởng thụ.
Nhìn chung vì sợ hãi,
mê muội, hiểu lầm nên đa số dân chúng lao động và công nhân thợ thuyền đã tán
thành chính sách bình đẳng trong sự phát triển trí tuệ loài chó trong phòng thí
nhiệm cuả giáo sư sinh vật học Pavlov. Chỉ trừ đồng bào công giáo đã biết rõ bộ
mặt thật cuả ác quỷ nên có phong trào theo chân chuá vào Nam
Hữu Loan thồ gạch, Trần
Dần cưá cổ … là những tấn tuồng bi thương trong lịch sử văn chương cuả dân tộc
ta. Mấy thập kỷ nay chúng ta đã đọc hàng trăm bài bình luận cuả các văn thi sĩ
quốc nội, cũng lác đác rải rác ở hải ngoại. Họ hô hào đổi mới văn chương cho
phù hợp với sự tiến bộ chung hội nhập toàn cầu. Kể cả thơ là nước mắt cuả linh
hồn cũng được dần dần coi là một dịch vụ giải trí theo nhu cầu độc giả, thương
mại. Họ vô tình đã quên người Việt Nam và người Trung Hoa đều là mũi tẹt da
vàng, chỉ biết nói tiếng Việt, tiếng Hán .
Trong tiếng Việt đã lẫn
gần một nưả là tiếng Tàu rồi. Hai dân tộc đều có cảm thụ ngôn ngữ và văn chương
tương đối giống nhau. Vì nền văn minh cơ khí đã làm hô hào mù quáng mà đòi thủ
tiêu nền văn hoá Á Đông. Xoá bỏ các lề lối sáng tác nghệ thuật tinh xảo cổ truyền
dễ thuyết phục dễ đi vào lòng ngươì để chạy theo cái bóng cuả mấy ông tây râu xồm
mũi lõ, lắm tiền, lắm Dollar.Theo tôi trong thơ phú phải quay trở lại cái hồn
muôn thuở tinh hoa trí tuệ đài các cuả dân tộc. Thơ đường luật phải được hồi
sinh, các cháu học sinh sinh viên phải học tập cách suy tư logich, tính khoa học
, tính nguyên tắc, tính công thức như toán học cuả thơ đường, tính nghệ thuật
cao trong sử dụng bằng trắc, nhạc tính cuả thơ đường, ý nghiã cao thâm cuả nó
trong cách đối cuả từng chữ từng câu.
Thơ đường vưà dễ nhớ,
ngắn gọn, tinh xảo và là con dao sắc bén để phê phán xã hội, đòi quyền làm người
chính đáng. Hãy trở lại với tính can trường ngang bướng kiêu hãnh cuả cụ Trần Tế
xương và bà Hồ Xuân Hương. Thơ đường phải được giảng dạy trong các trường học,
ngoài ra khuyến khích cái vốn tinh thần văn phong có sẵn như lục bát, tứ tuyệt
v.v…Kiên quyết không nghe theo đảng, không nghe theo bọn bồi bút cò mồi cứ tán
hưu tán vượn mãi cho lối làm thơ tắc tỵ cóc nhái, thiếu suy tư, vô cảm như hiện
nay. Có được như vậy may ra bộ óc thẩm mỹ trí tuệ mới được nâng cao và phát triển,
mới hiểu rõ cái ngu cuả mình sinh ra chỉ để làm cái máy học chữ, học toán lý
hoá, học tư tưởng Mac để làm công cụ rẻ tiền cho Đảng. Hy vọng các bạn chỉ coi
đây là bài tâm sự cuả tôi muốn gửi gắm cho thế hệ trẻ, ngoài ra tôi chẳng có ý
đồ tham vọng cao siêu gì. Tôi không viết bình luận văn học gì đâu, đao to buá lớn
cho nó ghê gớm, mà chỉ có những lời tâm sự gọi là cây nhà lá vườn thôi.
Bạn nào thông cảm, còn chê bai miên man khó hiểu thì cũng chẳng sao. Để thêm cho có tí chút vui vẻ, tôi xin có vài bài thơ chuyển thể cảm hứng từ thơ tự do sang song thất lục bát. Nay muốn được chia sẻ với các bạn Việt Nam xa gần cuả tôi.
Trường
Tình Ca Cây Tre Việt Nam
cảm hứng chuyển thể từ thơ Ngã Du Tử
Trải
gió bụi bao mùa hưng phế
Chiếc
nôi tre vẫn thế tình người
Võng
đưa kĩu kịt à ơi
Mẹ
ru con ngủ cho đời nở hoa
Tre
bát ngát hiền hòa nhân hậu
Cuộc
bể dâu lam lũ miền quê
Nắng
mưa rầu rĩ ê chề
Bưã
no bưã đói mọi bề gian lao
Tre
nhẫn nại ngọt ngào gió thổi
Ru
hồn người đắm đuối vấn vương
Thiết
tha rủ bóng bên đường
L
á xanh chung thủy cánh đồng làng quê
Khắp
muôn chốn phu thê phụ tử
Là
tâm tình gắn bó Việt Nam
Mẹ
già đòn gánh âm thầm
Tổ
tiên con cháu tình thâm giống loài
Đòn
gánh vẹt mòn vai thế hệ
Quẩy
lúa vàng nhân thế nuôi nhau
Nong
nia thúng mủng bao mùa
Củi
rơm tre nưá nắng mưa chẳng sờn
Muà
gặt đến tâm hồn dân Việt
Khắp
muôn nơi tha thiết hân hoan
Thuyền
quyên yểu điệu hồng nhan
Kẹp
tre đập luá trăng ngàn ngẩn ngơ
Trai
với gái nở hoa đơm trái
Cặp
uyên ương trống mái trăng tròn
Yêu
nhau vàng đá nước non
Thề
sông hẹn biển môi son má hồng
Những
hạt ngọc luá vàng sóng sánh
Thóc
đầy bồ nâng cánh chim ca
Bàng
hoàng tre trúc la đà
Canh
khuya thoang thoảng ngọc ngà giấc mơ
Niềm
cảm xúc dạt dào mơn mởn
Mẹ
cha vui con lớn xuân cười
Hưá
hôn gả cưới đúng nơi
Dâu
hiền rể thảo đẹp đời khôn ngoan
Đêm
thanh vắng bình an hạnh phúc
Dạ
thẳng ngay thuần thục lòng quê
Bôn
ba khắp chốn sơn khê
Tới
muà nghỉ phép anh về với em
Hương
đồng nội từng đêm thắm thiết
Tết
đầu năm da diết cây nêu
Bờ
tre thấp thoáng lụa điều
Khăn
the áo gấm yêu chiều hoàng hôn
Tre
trúc lay điệu đờn khúc nhạc
Cõi
mộng mơ huyền hoặc người ơi!
Bồi
hồi sóng nước thuyền trôi
Trời
xanh nước biếc làn môi dịu dàng
Trái
tim đập nhịp nhàng theo cánh
Bướm
ong vờn trên nhánh đào xuân
Khải
hoàn khúc nhạc hành quân
Bà
Trưng Bà Triệu Vua Trần năm xưa
Rộng
tầm mắt hay chưa hậu duệ
Giải
giang sơn ân huệ tang bồng
Thương
yêu trìu mến non sông
Bờ
tre giếng nước chiêng cồng chứa chan
Gió
hiu hắt trở trăn năm tháng
Tấm
phên tre cay đắng sầu thu
Cột
kèo mái lá vi vu
Con
thơ hỏi mẹ sớm chiều đợi cha
Người
đi vắng bôn ba khói lưả
Lính
cộng hòa chiến điạ say xưa
Bao
muà trăng đợi hàng dừa
Ba
vùng chiến thuật nắng mưa dãi dề
Thân
chinh phụ quản chi sống chết
Gậy
tầm vông chiến tích vẻ vang
Hoà
bình vui xóm yên làng
Nát
thân gửi bóng trăng vàng toả hương
Đành
gói trọn tình thương vọng gác
Bức
thư em đại bác nhập nhoà
Chớp
soi chữ tỏ chữ mờ
Bình
minh vẫy gọi anh mơ ngày về
Chốn
quan ải sơn khê gió lạ
Tiếng
ai hò biển lá mênh mông
Giường
tre nâng trọn giấc nồng
Hầm
chông cản bước xung phong diệt thù
Cột
cờ vững cơ đồ sông núi
Lính
Trường Sa môi tái da thâm
Bạch
Đằng chiến cuộc vang âm
Cọc
tre phun máu lương tâm hào hùng
Đất
nước lại mọc vầng trăng sáng
Cho
muôn đời con cháu vẻ vang
Tâm
hồn ai cũng lâng lâng
Thanh
mai trúc mã hiến dâng yêu chiều
Giang
tay đón bao nhiêu chiến sĩ
Cuộc
tử sinh chống gậy trở về
Bước
đi oằn cả khúc tre
Tinh
cầu kinh ngạc phu thê dạt dào
Lòng
chung thuỷ mưa gào nắng gắt
Lưả
thử vàng sóng dạt thuyền trôi
Mối
tình đẹp mãi không thôi
Rì
rào tre trúc bồi hồi ngợi ca
Kỳ
diệu quá bướm hoa khoe sắc
Tuổi
thanh niên rạo rực trái tim
Từ
trong đau khổ đi tìm
Lòng
người dân Việt cánh chim hải hồ
Bước
tê tái cơ đồ sầu hận
Năm
tháng qua lận đận trèo non
Biển
xanh thuyền lộng sóng cồn
Quê
hương tắm máu tâm hồn Bắc Nam
Dầu
kẻ ác môi thâm mũ cối
Lòng
hiểm sâu thơm thối đủ trò
Lưu
manh đảng phái rình mò
Ba
miền Nam Việt nỗi lo giống nòi
Cơn
ác mộng đất trời thê thảm
Mái
nhà tranh ảm đạm thương đau
Cội
nguồn tiên tổ tìm đâu ?
Biển
đông sủi bọt máu ngầu thân phơi...
Chiếc
thuyền thúng nổi trôi sóng vỗ
Giưã
đại dương cổ độ trăng sao
Thuơng
người tỵ nạn gian lao
Sức
cùng lực tận lệ trào tang thương
Mấy
thập kỷ quê hương nghèo đói
Lưả
bập bùng tim nhói chiều đông
Còn
đâu trên những cánh đồng
Diều
tre em thả má hồng môi son
Nghe
réo rắt nỉ non than thở
Sáo
trúc tre khổ sở trăm điều
Ngược
xuôi tất bật sớm chiều
Nhà
tù cải tạo cú diều nhỏ nhoi
Còn
đâu nưã trăng soi bóng nhủ
Bên
dòng sông ủ rũ trời ơi
Hàng
tre xoã tóc chơi vơi
Mặn
mà tha thiết nhớ người em yêu
Trời
xanh ngát cô liêu xào xạc
Tiễn
em đi từng bước trăng chơi
Bát
cơm tủi hận cho đời
Làm
dâu xứ lạ tơi bời tuổi xuân
Đời
tan nát lần khân đói khổ
Lũy
tre xanh thổ lộ tâm thành
Oán
hờn thấu tận trời xanh
Lưà
em vào bẫy mộng thành vẩn vơ
Mẹ
già nhớ xác xơ cha đứng
Bước
chân đi chân cứng đá mềm
Trúc
tre nhỏ giọt thương thêm
Chim
kêu đầu ngõ nỗi niềm ly tao
Thuyền
lộng gió biển trào sóng dạt
Bọt
bèo trôi san sát bao la
Bồng
bềnh rên rỉ kêu la
Mịt
mù sương ảo biết đâu là nhà...
Chiều
viễn xứ nhẩn nha tre trúc
Nhớ
quê hương thôi thúc tình ca
Nhạc
vàng văng vẳng lan xa
Ngàn
năm dân Việt mái nhà của ta !
12.3.2010
Lu Hà
Một người hình như là
cán bộ cuả ban tuyên huấn có ý kiến phản hồi đăng trên mạng và tôi buộc phải trả
lời như sau:
Theo triết học Hegel bàn về sự thống
nhất và đấu tranh cuả hai mặt đối lập theo quan điểm duy tâm thần học thì bị
Các Mác đổi thành quy luật biện chứng mâu thuẫn và ông ta phiạ ra mâu thuẩn
giưã tư bản và công nhân phải có đấu tranh giai cấp một mất một còn. Giai cấp
công nhân phải thủ tiêu giai cấp tư sản lấy nông dân làm đồng minh. Lấy bình đẳng
tuyệt đối làm mục đích cuối cùng cuả một xã hội cộng sản phi giai cấp, phi nhà
nước v.v... Mác còn bảo lúc đó cả đồng tiền cũng không cần thiết. Thực tế tiến
trình tiến tới bình đẳng tuyệt đối không tưởng như Mác đề ra là để thủ tiêu tự
do.
Người công giáo hay nói đến tự do
bình đẳng bác ái là tốt nhưng quá trình thực hiện vẫn sảy ra bất công mà sinh
ra đạo tin lành cuả ông Luther Martin rút ra khỏi giáo hội La Mã là một sự thật lich sử. Toà thánh đã rút
phép thông công và không chấp nhận đạo tinh lành, nhưng đạo tin lành vẫn tồn tại
cho đến ngày nay. Bởi vì Tự do và bình đẳng không thể tồn tại song song ngang
hàng được. Mà chỉ cần đề cao ngọn cờ dân chủ tự do là có bình đẳng rồi. Tại sao
Hoa Kỳ và các nước dân chủ tự do phương Tây không gọi là nhà nước tự do dân chủ
bình đẳng? Họ thấy khái niệm bình đẳng là thưà, mang nhiều tính chất mỵ dân. Chỉ
cần dương cao ngọn cờ dân chủ tự do là ta tức khắc có cả bình đẳng luôn ở trong
đó rồi
Người Phật tử thì xoá bỏ tham sân
si, đề cao từ bi hỉ sả nhưng Tây Tạng vẫn bị sự xâm lăng cuả Trung Cộng.
Người cộng sản hay rêu rao bình đẳng
tự do, nhưng thực ra họ coi bình đẳng là khái niệm ưu tiên, cái bình đẳng cuả họ
là bình đẳng cuả những con thú sống trong chuồng. Vì bình đẳng mà họ chỉ còn
hai giai cấp công nhân và nông dân. Lấy công nhân làm tiên phong lãnh đạo cách
mạng, vì bình đẳng mà họ bắt thanh niên phải vào đoàn, thiếu niên vào đội, hội
phụ nữ, hội nông dân, mặt trận tổ quốc, tồ chức dân phố, dân phòng, v.
v... chỉ là những hình thức với chiêu
bài bình đẳng để kiểm soát lẫn nhau.
Đây là phạm trù triết học không thể hiểu chung chung cứ nói bình đẳng bác ái tình thương yêu giai cấp mà bày ra những trò đấu tố, để cướp đi quyền sống quyền tự do cuả con người.
Đây là phạm trù triết học không thể hiểu chung chung cứ nói bình đẳng bác ái tình thương yêu giai cấp mà bày ra những trò đấu tố, để cướp đi quyền sống quyền tự do cuả con người.
Nên tôi mới nói ở đâu có nhiều tự
do thì ở đó ít bình đẳng. Ở đâu có nhiều bình đẳng thì tự do ít đi. Xã hội cộng
sản là xã hội bình đẳng như họ nói là rất ưu việt ai cũng như ai, rất bình đẳng
nhưng không có tự do. Xã hội tư bản có tự do nhưng bình đẳng chưa hoàn hảo và
bình đẳng không bị thủ tiêu, bình đẳng tối thiểu vẫn có như quyền sống, quyền
tư hữu, quyền đi lại v. v...
Lịch sử đã chứng minh hai phạm trù triết học này tự do và bình là sự thống nhất và đấu tranh cuả hai mặt đối lập. Nhưng xã hội muốn phát triển phải ưu tiên tự do đi trước và bình đẳng theo sau như Hoa Kỳ và các nước phương Tây. Còn cộng sản thì ngược lại bình đẳng đi trước và tự do theo sau. Chính vì ưu tiên cho bình đẳng mà họ đã hạn chế tự do và cuối cùng thủ tiêu luôn tự do.
Lịch sử đã chứng minh hai phạm trù triết học này tự do và bình là sự thống nhất và đấu tranh cuả hai mặt đối lập. Nhưng xã hội muốn phát triển phải ưu tiên tự do đi trước và bình đẳng theo sau như Hoa Kỳ và các nước phương Tây. Còn cộng sản thì ngược lại bình đẳng đi trước và tự do theo sau. Chính vì ưu tiên cho bình đẳng mà họ đã hạn chế tự do và cuối cùng thủ tiêu luôn tự do.
Nói một cách dễ hiểu hãy xoá bỏ sự
bình đẳng giả hiệu cuả xã hội cộng sản, chỉ cần tôn trọng dân chủ tự do, tôn trọng
hiến chương liên hợp quốc là chúng ta có đầy đủ bình đẳng tối thiểu rồi.
Tôi không có thời gian đâu để
tranh cãi với mấy thày trường đảng, trường Nguyễn ái Quốc gì đó về triết học,
vưà dài dòng mất thời gian vô bổ chẳng tích sự gì.
Tương tự tôi cũng không có thời
gian để tranh cãi đả phá về cái vật chất có trước ý thức có sau với những người
vô thần duy vật
Nói bằng cưả miệng thì dễ, tự do
và bình đẳng ai cũng như ai hay toàn dân làm chủ nghe thì hay quá, nhưng xét ra
cái làm chủ đó không có mình trong đó. Cái gọi là sở hữu toàn dân thì bình đẳng
quá rồi nhưng thực chất chỉ là hư quyền. Bản chất cuả nó là sự lạm dụng chữ
nghiã, một sự bất bình đẳng kinh khủng giưã những người nông dân bị mất đất và những nhóm lợi ich cuả đảng.
Người cộng sản hay nói đến sự bình
đẳng cuả con em công nhân, nông dân lao động nhưng lại loại trừ con em những
quân cán binh miền nam cộng hoà. Bình đẳng gì mà trong lý lịch vẫn phải khai kỹ
ba đời thành phần trong sạch khi đi thi đại học, xin học nghề, làm nhân viên v.
v...
Lão Tử đã từng nói: Con người ta
sinh ra không có sự bình đẳng đó là bản chất cuả tự nhiên và tạo hoá. Người ta
sống khác nhau lắm như bàn tay có ngón dài ngón ngắn, có kẻ giàu người nghèo,
có kẻ ngu người dại. Có người suốt ngày chỉ phây phẩy cái quạt, lúi húi chăm
sóc chậu hoa và mấy bồn cây cảnh, bể cá vàng mà vẫn đủ ăn chả cần bóc lột đè
nén ai. Có người ngược xuôi buôn tàu bán bè cực khổ vô cùng mà đói vẫn hoàn
đói?
Theo ông: Con người ta chỉ thực sự bình đẳng
là khi chết đi thì ai cĩng như ai là thịt xương đều bị thối rưả trở về với cát
bụi.
Xã hội tư bản là xã hội không bình
đẳng nhưng lại có dân chủ và tự do là phù hợp với tự nhiên và tạo hoá. Ngược lại
xã hội chủ nghiã rất bình đẳng nhưng lại không có dân chủ tự do là trái với tự
nhiên và tạo hoá.
Xin nhắc lại cái kiểu bình đẳng cộng
sản là bình đẳng có nguồn gốc từ thời hoang dã tiền sử mà ông Mác đìên loạn tưởng
tượng ra bảo là ở bình diện cao.
Bình đẳng và tự do phải hiểu theo
ý nghiả sâu rộng cuả triết học rộng rãi chứ không thể hiểu hời hợt theo kiểu hô
khẩu hiệu suông như mấy thày tiến sĩ giáo sĩ
Mác Lê trường Nguyễn ái Quốc được.
Ông gì đó là Quang Minh đã có ý kiến:
"Tự do là môi trường cho con
người phát triển một cách toàn diện.
Bình đẳng là sự ngang bằng về quyền
con người,về cơ hội làm việc.
Hai khái niệm nầy là đặc tính của
các xã hội văn minh,không thể nói là được cái nầy mất cái kia,mà cả hai cùng tồn
tại và bổ sung cho niềm hạnh phúc của con người.
Trên đời nầy chẳng có gì là tuyệt
đối cả,nên tự do và bình đẳng cũng không thể tuyệt đối được mà phải cùng hòa
quyện và không xâm phạm đến quyền của người khác."
Đây là lối nói nghe qua thì tưởng
là thông thái hay ho lắm như các ông Các Mác- Lê Nin- Mao Trạch Đông- Hồ Chí
Minh thường rêu rao.
Sống làm người ai chả muốn có tự
do và bình đẳng. Nhưng nói như ông chỉ là giải thích sơ lược ý nghiã chung
chung cuả khái niệm tự do và bình đẳng theo lối giống con vẹt cuả các thày tiến
sĩ, giáo sĩ trường Nguyễn ái Quốc mà thôi.
Theo tôi ngay chính cả bậc tổ sư
cuả họ là ông Các Mác cũng hiểu sai về triết học Hegel. Này nhé, ba quy luật cơ
bản cuả triết học Mác mà ông ta cố tình ăn cắp cuả Hegel là một nhà thần học đều
được Mác xuyên tạc giải thích theo tư tưởng duy vật vô thần rất lếu láo bậy bạ.
Các Mác cố tình giải thích sai về quy luật thống nhất và đấu tranh cuả các mặt
đối lập, quy định lượng đổi thì chất đổi và quy luật phủ định cuả phủ định.
Các Mác gọi những xuyên tạc lếu
láo cuả mình là triết học Mác cơ sở từ tư tưởng Hegel phát triển trên bình diện
tuyệt đối khoa học cao hơn. Không những thế Mác còn giải thích rất rườm rà sai
căn bản các phạm trù như hiện tượng và bản chất, nguyên nhân và kết quả vân vân
và vân vân...
Tôi nhớ cách đây vài chục năm lúc
đó còn trẻ nhiều thời gian ít làm thơ phú như bây giờ có đọc cuốn: Wir Und
Hegel ( Chúng Ta Và Hegel ) tuy rằng là sống dưới thời cộng hoà dân chủ Đức
nhưng theo tôi lập luận cuả Hegel rất chặt chẽ để cố gắng dẫn dắt chúng sinh tiếp
cận gần gũi với Thiên Chuá, tuy rằng thời Hegel chưa ai thực sự được nhìn thấy
Ngài. Trái lại Các Mác con quỷ Satan thì lại đổi trắng thay đen giải thích theo
lối duy vật vô thần rất tầm thường để mê hoặc lòng người, xúi bẩy loài người
đâm chém lẫn nhau để tạo ra một thế giới "Bình Đẳng" ai cũng như ai.
2.4. 2012 Lu Hà
2.4. 2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen