Sonntag, 14. Oktober 2018

Trấn Áp Mỵ Dân Và Tỵ Nạn Bạo Quyền


Trấn Áp Mỵ Dân

Tôi đã có lần giải thích lý do cần sửa lại trong bài thơ “ Khoe Tài Phiạ“ trong đó có câu: “Thằng nào cứng cổ đem bắn bỏ“, cũng vì nguyên tắc niêm luật cuả thơ đường. Vậy tôi xin bỏ chữ bắn bỏ đi mà thay chữ " tra khảo " vào. Bắn bỏ hay tra khảo thì ý nghiã cũng thế thôi, đều là áp bức cả, nhưng tra khảo vẫn hợp lý hơn. Vì đương sự mới chỉ có cứng cổ thôi thì chỉ nên tra khảo là đủ, vưà hợp lý lại thuận cả niêm luật nưã. Nên câu này viết lại là: „ Thằng nào cứng cổ đem tra khảo“.


Khoe Tài Phịa

Nhăn nhở ông cười rất tự hào
Cái tài dê chó dễ hay sao
Văn chương bố láo xoay thời thế
Thơ phú mẹ mìn dỗ trẻ thơ
Đấm bóp cha già mưu chính sự
Nâng bi cụ cố trá gian cao
Bao giờ bốc mả lên hỏi chuyện
Gian dối như ông được mấy bồ?

Ba xạo sư ông tụng mấy bồ
Dao găm sẹo mõm cứ reo to
Hoan hô máu đỏ tràn sông núi
Luá chín xanh mồ sản lượng cao
Yêu nước chính là yêu chủ nghiã
Thương dân cứ phải hại đồng bào
Thằng nào cứng cổ đem tra khảo
Ngất ngưởng thơ say chén rượu đào

2008 Lu Hà


 Chỉ sưả lại có hai chữ, nhưng ý nghiã cuả bài thơ đã làm cho tôi phải suy nghĩ và so sánh giưã  hai nhà nước cộng sản và nhà nước phát xít Đức. Một điều làm tôi kinh ngạc là họ giống nhau như hai giọt nước. Nhân vật Tố Hữu cuả Việt Nam và nhân vật Görbbel cuả Đức rất giống nhau. Cả hai đều những nhân vật chủ chốt trong bộ máy thộng tin tuyên truyền cuả đảng nhà nước.

Cả hai tên đều có tài nói phét như thần. Görbbel có tài khua môi muá mép, hắn có thể thao thao bất tuyệt hàng tiếng đồng hồ sùi bọt mép trước công chúng. Hai tay hắn luôn vung vẩy rất kiểu cách lên xuống nhịp nhàng, theo hơi thở và những lúc ngừng nghỉ để lấy hơi. Hình như hắn đã bỏ thời gian luyện tập rất công phu để tạo ra sự hấp dẫn cho vai hề lưà đảo trong khi nói chuyện? Hắn đã từng giảng giải cho thủ hạ là những sĩ quan SS cao cấp: Một lần nói dối người ta có thể nghi ngờ, nhưng vạn lần cứ nhắc đi nhắc lại mãi thì nó sẽ trở thành sự thật và niềm tin.Tố Hữu cũng hỉ hả cười hềnh hệch: Trong thơ tớ phiạ như vậy mà họ cũng tin mới lạ. Những sự kiện lịch sử, những chi tiết quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Pháp đều được Tố Hữu xuyên tạc, đổi trắng thay đen và mô tả trong thơ rất rõ ràng để lưà dối cả một dân tộc. Cuối cùng chỉ đáng giá bằng cái cái cười hỉ hả hềnh hệch rất thoả mãn cuả ông ta.

Chế độ phát xít chỉ tồn tại có 13 năm, cũng ngắn ngủi như chế độ độc tài cuả Tần Thủy Hoàng. Những tên đồ tể phát xít trước giờ bị mang đi sử bắn rất tự hào thoả mãn cho 13 năm ngắn ngủi cầm quyền cuả mình. Bọn chúng bảo nhau: dù sao thì chúng mình cũng sống 13 năm thoải mãi thưà thãi về vật chất, đáng sống lắm chứ. Phát xít và cộng sản đều tôn thờ Các Mác. Hitler cũng từng khoe khoang: Tôi hiểu Mác lắm, tôi học Mác nhiều lắm. Hitler, Stalin, Mao Trạch Đông…. đều là những anh em trong dòng họ tối tăm, tàn ác, độc ác vô luân cả. Người nào cũng mắc bệnh tâm thần nhưng lại rất giàu thủ đoạn mỵ dân, rất giỏi về khoa nói láo. Nói dối mà người ta tin như thật, mà lại còn sùng bái như thánh thần . Chứng tỏ trình độ dân trí cuả quần chúng dân cư nước đó rất kém cỏi. Tiên trách kỷ hậu trách nhân,thôi nó cũng là số mệnh cuả từng dân tộc. Tôi không biết nói gì thêm nưã,tôi không  nỡ nặng lời trì triết, đay nghiến những người dân hiền lành. Bởi vì sự u mê chân thật cuả họ đã dẫn đưa họ trúng bẫy kẻ thù. Đưa họ vào tròng nô dịch cuả bọn độc tài gian ác lưu manh. Họ chỉ là một tập thể nạn nhân đáng thương. Ta còn biết làm gì hơn, khi bộ óc và sự thông minh cuả toàn thể dân chúng có hạn.

Người dân Đức xưa kia u mê tăm tối như vậy, dễ dàng tin  lời một ngã mắc bệnh thiên đầu thống từ nhỏ như Hitler. Một kẻ tàn tật, bộ phận sinh dục không trọn vẹn bình thường. Hắn giống như một con ác quỷ hành hạ thể xác bà Eva Braun, nhưng hắn lại không thể giao phối bình thường được, vì khuyết tật cuả hắn. Nhưng cái phúc cuả dân tộc này vẫn còn là do được tu từ ngàn kiếp mà họ có sự trợ giúp cuả Hoa Kỳ trong kế hoạch Marscha. Hoa Kỳ ngoài trợ giúp kinh tế cho các nước châu Âu, nhưng cũng trợ giúp cả cho các nước đã từng là  thù địch cuả mình. Dân chúng không có tội, cái đáng quan trong là nhà nước đó, cái đảng cầm quyền cuả quốc gia đó có biết điều hay không? Nhờ bài học tự do dân chủ cuả Hoa Kỳ và những viện trợ kinh tế mà nước Đức ngày nay trở nên giàu có và họ  trở thành phòng cứu trợ nhân đạo cuả toàn thế giới. Một thời họ đã từng tin, gửi gắm tương lai vận mệnh cuả mình cho một thằng thần kinh và tôn thờ hắn như thiên chuá, thật quá sức tưởng tượng. Nhưng đó là một sự thật cuả lịch sử.Tây Đức phát triển kinh tế mạnh nhờ vào Hoa Kỳ , sau khi thống nhất nước Đức họ đã cõng cả Đông Đức không thành vấn đề.

 Bây giờ nhìn vào cuộc sống dân chúng các nước như Trung Cộng, Bắc Triều Tiên, Việt Nam, Cu Ba và Campuchia đều là những dân tộc xấu số đáng thương tâm. Độc tài chỉ có cơ hội trỗi dậy nẩy nở trong một mảnh đất mà tầng lớp trí thức bạc nhược, dân chúng u mê tối tăm mà thôi. Nếu họ biết đoàn kết, biết tôn trọng những trí thức sáng suốt. Trình độ dân chúng cao thì độc tài chứ bố độc tài liệu đã làm gì nổi họ.

Riêng về Việt Nam tôi tin trình độ dân trí kh
ông đến nỗi nào là bởi đã có miền Nam đã từng sống dưới hai thời đệ nhất và đệ nhị cộng hoà. Ngày nay tuổi trẻ lại được tiếp cận với nền thông tin điện toán còn là một may mắn và hy vọng cho dân tộc?

Tỵ Nạn Bạo Quyền

Trong lịch sử loài người mới chỉ ghi nhận có hai dòng thác người di tản tỵ nạn lớn nhất: Người Do thái vì mất tổ quốc bởi sự xâm lăng cuả đế quốc La Mã, còn người Việt Nam bởi sự xâm lăng cuả ý thức hệ cộng sản. Cộng sản Việt Nam không chiụ nhượng bộ đồng bào mình và nền văn minh nhân loại cố áp đạt cái chủ nghiã phi lý trên đầu dân tộc và những cuộc đày đoạ tắm máu trả thù chế độ.

Thực ra ta gọi là chủ nghiã cộng sản cũng chỉ là cái tên gọi mới cho một bát canh thiu từ ngàn năm cuả lịch sử loài người mà thôi. Nếu ai có thời gian đọc qua lịch sử tư duy triết học cuả loài người từ thời Platon cũng có thấy người xưa đã bàn đến một mô hình nhà nước theo kiểu trại lính, mọi người đều bình đẳng, xoá bỏ tư hữu cá nhân, cuả cải xã hội làm ra do nhà nước quản lý và chia đều cho các thành viên. Sở hữu toàn dân cũng chẳng phải là khái niệm mới mẻ gì cuả Mác mà nó đã có từ thời trung cổ.

Mọi quyền hành đều thâu tóm vào trong tay một người hay phe cánh mình mà sinh ra độc tài. Mô hình nhà nước này các triết gia đã từng nghiên cứu và thử nghiệm và họ đã rùng mình sợ hãi khi biết rõ mức độ trì trệ tàn phá kinh khủng có thể đưa đến tự diệt vong.

Các Mác, Lê Nin đã lưà dối trơ tráo mạo nhận gọi chủ nghiã cộng sản là giai đoạn tột cùng cuả sự phát triển xã hội loài người. Hitler cũng theo mô hình nhà nước trại lính và sùng bái cá nhân mà mang món nợ với 6 triệu mạng người do thái, hàng chục triệu sinh mạng thanh niên Đức và Âu Châu. Stalin thì còn kinh khủng gấp mười lần, rồi Mao trạch Đông, Kim nhật Thành, Polpot, Hồ Chí minh … Tất cả đều là tội đồ đều mang án mạng không chỉ giết chết một người mà hàng triệu người phải chết oan vô lý dưới bàn tay, chữ ký cuả họ.

Đồng bào miền Nam hiểu rõ hơn ai hết cái vô lý ngu xuẩn tàn bạo mà liều chết ra đi. Dù sự hy vọng sống sót chỉ phần nghìn cuả tia hy vọng nhưng họ vẫn cương quyết, đâu chỉ vài trăm người mà con số đến 5 triệu người. Nghiã con số tỵ nạn ngang ngưả với dân số do thái ( Israel) hiện nay. Cả hai luồng di tản vĩ đại này thực ra đều chung một lý do: bị mất nước, tránh khủng bố độc tài. Người Do thái sống  dải khắp hoàn cầu có đến hàng chục triệu, người Việt đứng hàng thứ hai. Hiểu được nỗi đau mất nước cuả những người cùng dòng giống. Bài thơ tôi viết gửi tặng đồng bào tỵ nạn và các bạn, hy vọng sẽ nói lên tâm trạng và chia sẻ với các bạn yêu thơ. .

Bài thơ hơi dài vì tôi viết theo cảm hứng theo nỗi niềm trăn trở từ nhiều năm. Đến lúc có hứng cảm thì tự nhiên viết luôn một mạch chẳng mất công nghĩ ngợi lâu:

Trường Ca Tình Non Nước
kính tặng đồng bào tỵ nạn

Chẳng phải tham lam tội lỗi gì
Mà sao phải bỏ nước ra đi
Quê hương xứ sở người xa lạ
Năm tháng mòn trôi lệ đẫm mi?

Hương khói bàn thờ bao vấn vương
Đàn con vong quốc nỗi bi thương
Mênh mông sóng nước rơi dòng lệ
Sớm tối đi về với gió sương

Phật Giáo truyền thưà nức nở than
Tin Lành Công Giáo cũng theo chân
Đẹp đời giữ đạo nuôi con cháu
Sức mạnh tinh thần để lớn khôn

Áo vàng tràng hạt da cháy nắng
Tay nắm chặt tay lớp sóng tràn
Giáo sỹ tu mi hàng Phật tử
Trẻ già trai gái hỡi thường dân

Lớp lớp bồng bềnh thân xác trôi
Đủ màu sắc aó cuối chân trời
Trùng dương biển động hồn thê thảm
Tanh tưởi mùi hôi cá mập bơi

Thập kỷ theo nhau giòng nước trôi
Mà sao oán hận vẫn đầy vơi
Tượng đài ghi nhớ bao hồn khổ
Gánh nặng biển Đông máu lệ rơi

Tội này ai phải chiụ cho đây
Chiêm Quốc ngàn xưa nước mắt đầy
Hay hỏi lũ người theo Các Mác
Đấu tranh giai cấp lũ cáo cầy?

Mỹ Nhật Phương Tây gương sáng toả
Mà sao tổ quốc vẫn điêu tàn
Một bầy cóc nhái khoe màu đỏ
Kinh tế nưả vời hà hiếp dân

Mức sống quê nhà bảo khác xưa
Hơn thời Tự Đức thắp đèn dầu
Cởi trần đóng khố không còn nưã
Xã nghiã tranh giành chúng giết nhau

Nhờ ơn chú phỉnh Hồ gian tặc
Phúc đức cho dân khỏi cởi truồng
Đã có cơm ăn và áo mặc
Tụng kinh xã hội mộng thiên đường

Sướng quá đi thôi oan hồn khổ
Cái thời Pắc bó đã qua rồi
Xưa kia cụ khỉ nhai cơm nắm
Thiên lý dặm trường vượt biển khơi

Tư bản phương Tây còn kém xa
Tham ô đồi bại chẳng bằng ta
Nưả đêm hiếp đáp thân con gái
Tội phạm tăng đồ lũ ác ma

Trộm cướp nổi lên con cháu ông
Năm Căn băng đảng vác cờ hồng
Liên minh thứ trưởng bầy tham nhũng
Cộng sản gây bao tội chất trồng

Tha phương nương náu thân cò vạc
Bỏ nước ra đi hận máu đào
Liều thân quyết chí tìm dân chủ
Con cháu dồi dào trí lực cao

Lý lịch chẳng cần truy gắt gao
Con ông cháu bố cũng bằng thưà
Tài năng nảy nở hoa đơm trái
Người Việt sáng danh đỗi tự hào

Tôi có bài thơ gửi cố hương
Đồng bào chia sẻ với tình thương
Và bao thân phận người xa xứ
Đoàn kết cùng nhau giống Lạc Hồng

Nay tuổi cao rồi quá ngũ niên
Tấm lòng kính bái với tổ tiên
Việt văn sữa mẹ nuôi khôn lớn
Ôn lại lời xưa tiếng mẹ hiền

Nước mắt chảy dài nhớ quê hương
Dòng sông chảy mãi của tình thương
Bao nhiêu vương vấn còn e ngại
Hành lý kiểm tra chúng nhiễu nhương

Máu đỏ da vàng vẫn thế thôi
Nụ cười tiếng nói vẫn đầy vơi
Mà sao ta phải nhìn sau trước
Sợ kẻ tiểu nhân hãm hại người

Ta đã xa quê quá nửa đời
Tư duy trí tuệ đã xa rồi
Không còn ấu trĩ như ngày trước
Họ sẽ ghét ta kẻ lạc loài

Công an chăm chú nhìn nghi kỵ
Hắn có về đây với ý đồ
Hay chúng dở trò vu khống láo
Moi tiền ăn chặn giưã kinh đô

Thương ai chót dại là dân Việt
Nếu phải đầu thai ở nước này
Bản tính vốn là người tử tế
Mà sao còn sợ cõi trần ai?

Quê hương đáng sợ thế kia ư
Rắn độc sài lang chúng cắn ta
Đất nước của mình mà tởm lợm
Ra đi không muốn trở về nhà.

Biết đến bao giờ mới đổi thay
Việt Nam trở lại với tình người
Không còn bỉ ổi và đê tiện
Tôn trọng hiền nhân kẻ thực tài

Bần cố ba đời làm lãnh đạo
Thành phần lý lịch phải cho qua
Không còn ghen ghét đầy gian trá
Giết kẻ nhân tài hại quốc gia

Tôn Giáo tinh thần được trọng coi
Ki Tô Phật Giáo nặng nghĩa đời
Để nuôi sinh mệnh hồn dân tộc
Thế giới tồn sinh vực giống nòi

Nực cười nghe chuyện cái đồng hồ
Kỳ cạch đồ nghề đi bán rao
Mệt mỏi hết hơi vì đuối sức
Hồ đi…. và bị bắt đi tù

Trời ơi! khổ nhục thế là thôi
Nhầm lẫn một câu cũng hết đời
Đất nước của tôi là thế đấy
Triệu người khăn ngói chốn xa xôi

Giải phóng miền Nam là mất hết
Hy sinh hạnh phúc cuả toàn dân
Lưà nhau chữ nghĩa Hồ Mao tặc
Đốt cả Trường Sơn giấc mộng tàn

Đồng bào hải ngoại trăm vạn mớ
Có kẻ chân tình chẳng nỡ quên
Không thiếu bầy gà kêu cục tác
Trứng vàng nuôi béo kẻ chuyên quyền

Quốc nội điên cuồng vì chủ nghiã
Nước ngoài lén lút gưỉ người thân
Cho đi tỵ nạn là đi học
Đánh trống la làng lũ bất nhân

Gian manh đục khoét chúng buôn dân
Mầm mống từ thời vệ quốc quân
Ám sát thủ tiêu vì chính kiến
Văn thơ bồi bút tố cáo gian

Trần Dần đi hẳn còn lưu lại
Một chút tình thương với giống nòi
Vở kịch xưa kia còn tái diễn
Công Nhân Cha Lý lệ đầy vơi

Nỗi lòng trang trải thật bấy nhiêu thôi
Thức tỉnh hay không nợ gánh đời
Quỷ sứ yêu ma sợ ánh sáng
Cũng như cộng sản sợ lời ngay.

Thơ đã viết dài hồn vẫn đau
Đầm đià nước mắt suốt canh thâu
Giọt thơ thấm đẫm hoen trên gối
Ai có đọc thơ nỗi cảm sầu ?....

Thơ có rắn rồng kết thúc thôi
Nhưng mà nước mắt vẫn tuôn rơi
Hỡi ai canh vắng xem thơ nhỉ
Có hiểu lòng nhau ai với ai !

22.3.2008 Lu Hà








Keine Kommentare:

Kommentar veröffentlichen