cảm hứng thơ tứ từ đĩa
ổi xanh
Cám ơn em điã ổi xanh
để cho anh có cảm hứng thơ tứ tức thời, rất ngẫu hứng. Làm thơ là một loại hình
nghệ thuật sáng tạo cuả ngôn ngữ và tình thần.
Phải đọc nhiều, là người
từng trải vô tư thẳng thắn hỉ nộ ố ái phải rõ ràng. Không câu nệ tiểu tiết thể
loại hình thức dài ngắn. Lúc cần viết dài thì dài theo trí tưởng tượng mênh
mông vô bờ bến, thật tự do hưng phấn không giới hạn thời gian, câu chữ, cố gắng
sắp xếp theo một trật tự logich hợp lý cân đối không thưà không thiếu v. v...
viết say xưa đến bao giờ không còn tưởng tượng được nưã thì thôi. Lúc cần ngắn
thì hết sức ngắn cò kè từng chữ như đường thi niêm luật chặt chẽ thông hiểu tường
tận.
Lúc vui thì thật vui,
lúc nóng thật nóng, kể cả khôi hài và tính dục cũng phải nên có. Biết người biết
ta cầu tài ham gần người hiền để học hỏi, cấm a dua nịnh bợ. Bao dung độ lượng
và phải có cái kiêu cuả kẻ dũng, cái mưu cuả kẻ trí và cái đức cuả kẻ nhân.
Lấy chân thiện nhẫn
làm cơ bản cho sáng tác. Tránh để bụng tiểu nhân hẹp hòi, ích kỷ, danh lợi. Người
nào có cá tính này đầu óc sẽ bí xì xì và không hề có sáng tác liên tục, ngàn
thu thì vẫn mấy bài cũ mốc meo từ thời nảo thời nao. Khi mình còn trẻ trong trạng
thái minh mẫn, có đôi chút yêu thương mà tự viết ra.
Khi người ta có tính
kèn cưạ trỗi dậy thì tinh thần bị bấn loạn, bản thân mình không lo sáng tác mà
chỉ lo ngại kẻ khác sáng tác nhiều hơn mình và lo chuyện kéo bè kết cánh hòng
lăng mạ sỉ nhục người ta, nhằm giảm tốc độ sáng tác cuả người ta và hy vọng tạo
cơ hội cho mình cố vượt lên.
Đã làm thơ mà có suy
nghĩ như vậy là đã tự kết án xử tử tâm hồn cuả mình rồi, suốt đời chỉ quanh quẩn
và bằng lòng với cái mình đã có, và khả năng sở trường thói quen cuả mình mà
không chịu ngẩng mặt lên mà học thiên hạ. Tự bằng lòng mình cúi gắm mặt với bát
riêu cua, điã rau muống luộc mà trí tuệ, tâm hồn không vượt qua khỏi cây đa, lũy
tre đầu làng
Anh viết như vậy để em
hiểu anh luôn vô tư, vui tính và rất tếu khi làm thơ, ngoài ra chẳng ám chỉ cụ
thể ai. Chỉ là nhận xét chung chung về tình hình văn sĩ nước nhà hay một số người
ở hải ngoại mà thôi.
Anh thích thơ dài dằng
dặc như Nguyễn Bính, Vũ Hoàng Chương và ngắn như Quách Tấn và đủ lối đủ phách
như Tản Đà, dài vắn thể loại nào cụ cũng xài tuốt.
Làm thơ trước hết là để
cho mình đọc và những người có trình độ tương đương bạn hữu với mình. Mình là
trước tiên và phải có niềm tin ở trái tim và bản thân mình là ai? Mình có thích
cảm nhận được, khỏi lo sẽ có nhiều người trí tuệ cảm xúc như mình cảm nhận được,
chớ không phải để lấy lòng hàng triệu chí Phèo thị Nở theo quan điểm nghệ thuật
vị nhân sinh cuả đảng hay cho được lắm fun. Thời gian trôi đi nhân loại càng
ngày càng thông minh hơn đó em ạ. Đấy là ta biết nhìn xa rộng về tương lai
thôi, chứ hiện tại trong số 85 triệu dân ở quốc nội và khoảng 5 triệu dân ở hải
ngoại có mấy triệu người có chỉ số I Q vượt trên anh Phèo cô Nở và đám con cháu
ông Hồ? Tất nhiên cái tình thương yêu giai cấp cuả cô Nở chỉ nên đáng kể là
chuyện riêng cá nhân cô ta với anh Phèo thôi và không thể căn cứ vào đó làm
tiêu chuẩn đạo đức để mọi người học tập vì bát cháo hành, hay giống như vụ mấy
thước vải luạ vài hộp sưã con chim cuả ông Hồ được. Kế sau anh mới nghĩ đến
thiên hạ ai thích thì đọc, ai không thích đọc thì mong họ cút xéo đừng bao giờ
đọc thơ mình là mừng rồi. Anh không cần cưỡng ép tuyên truyền như người cộng sản,
mọi cái cứ để tự nhiên cái gì sảy ra nó sẽ tự sảy ra, cái gì còn tự nó còn hay
tự nó mất theo thời gian năm tháng.
Hàng nghìn năm nay các
cụ nhà ta chuyên làm thơ Đường và thơ lục bát, ca dao. Nhưng đến thời ông Nguyễn
Trãi đã làm thơ song thất lục bát với bài Gia Huấn Ca, sau đó là thơ nôm theo lối
lục bát cuả cụ Nguyễn Du và Cung Oán Ngâm Khúc theo lối song thất lục bát cuả cụ
Nguyễn Gia Thiều là tiêu biểu nổi trội nhất. Ai Tư Vãn cuả công chuá Ngọc Hân
hay Lục Vân Tiên cuả cụ Đồ Chiểu cũng đáng để đọc lắm chứ.
Thơ mới đã có khoảng
15 năm thịnh hành trước cách mạng tháng 8. Xu hướng viết dài vượt quá khuân khổ
8 câu cuả đường thi. Ngày đó có hai trường phái thơ mới và cũ, thơ dài và thơ
ngắn.
Và bây giờ nhu cầu thẩm
mỹ nghệ thuật cuả các tác giả hải ngoại và bạn đọc cao có thể thích cô đọng thơ
tầm trung bình dài 20 câu là tốt nhất. Nhưng không nhất thiết cứ phải câu nệ chạy
theo thiên hạ mà cái quan trọng là cảm hứng cuả thi sĩ, trí thông minh khả năng
quy nạp, tổng hợp, diễn giải. Theo anh đã dài nhưng gieo đúng vần theo lối trường
ca cũng là một điếu đáng khích lệ ngưỡng mộ tầm trí tuệ, trí tưởng tượng cao cuả
tác giả. Chứ dài dằng dặc mà làm thơ tự do thì chán lắm, mà đã là làm thơ vần
phải cố gắng nên gieo đúng vần. Bởi có gieo đúng vần tự bản thân bài thơ đã kiểm
tra cho tác giả tính logich hợp lý cuả bài thơ một nưả rồi. Còn nưả kia tự tác
giả điều chỉnh theo khả năng tư duy suy nghĩ cuả mình là mình viết thưà câu
thưà chữ không cần thiết? Ngày xưa các cụ nhà ta cũng có người là danh sĩ đấy vẫn
cứ miên man vài bài theo lối tự do vô thưởng vô phạt đọc mệt lắm.
Theo anh hình như chính
tác giả sáng tác thơ trong não bộ cuả họ có xuất hiện dòng cảm hứng xung đìện
kích thích hay sao ấy? Mỗi khi gặp cơ hội vẫn thích tuôn dài lai láng. Nếu thơ
tình thì còn chấp nhận được, chứ thơ về chính trị xã hội chắc chắn sẽ có nhiều
người không thích.
Anika Trinh có điã ổi
xanh, nhiều người bàn luận tán hươu tán vượn về điã ổi cũng là nhân tố phụ tạo
cho anh có cảm hứng mà xuất thần.
Bí Bầu Ai Mang
tặng Anika Trinh
Nhỏ to tròn triạ ổi
xanh
Uơng ương chát chát
dáng Trinh vội vàng
Mấy khi gặp được anh
chàng
Phong lưu đàn hạc lỡ
làng ghé qua
Thương em tong tả vườn
nhà
Trèo lên cành ổi la đà
bướm ong
Thiên nhiên lồ lộ uốn
cong
Chàng thèm nhỏ dãi má
hồng nôn nao
Nâng niu tay ngọc dạt
dào
Mời anh xơi ổi nghẹn
ngào chưá chan
Dưng dưng ngấn lệ tuôn
tràn
Mẹ cha nhìn thấy nồng
nàn thiết tha
Họ hàng nải chuối buồng
cau
Muà sau dạm ngõ bí bầu
ai mang?
10.5.2012 Lu Hà
Xin Đừng Quá Tay
tặng Anika Trinh
Ổi nhà nứt rốn thơm
đào
Tròn tròn rắn rắn ngọt
ngào ngất ngây
Hỡi chàng quân tử đắm
say
Muốn ăn chớ có đoạ đầy
thân em
Mân mê đòi nắn bên thềm
Trăng soi rèm phủ êm đềm
gió mưa
Chõng tre kẽo kẹt đong
đưa
Ổi xanh xanh lắm mặn
mà anh ơi!
Mẹ cha chú bác khắp
nơi
Chúng mình ăn xổi họ
cười nghe anh...
Đợi cho trái chín thơm
cành
Trước sau em sẽ để
dành quả to
Tỉ tê oanh yến thì
thào
Lời nàng chí phải
chàng nào chẳng nghe
10.5.2012 Lu Hà
Thân Em Quả Ổi
tặng Anika Trinh
Em như quả ổi trên cây
Vỏ xanh ưng ửng cùi dầy
múi thơm
Một đàn trai sưã còm
nhom
Thấy em chúng đứng lom
khom thèm thuồng
Mẹ cha âu yếm tình thương
Ổi xanh trộm hái má hồng
hơi sương
Hẳn đang chờ đấng phi
thường
Anh hào tuấn mã đàng
hoàng phỉ phong
Phong lưu đàn hạc thư
phòng
Văn chương lai láng
thiên bồng mộng say
Nỉ non oanh yến vơi
đây
Ổi kia đã chín chọn
ngày kiệu hoa
Thuyền anh cập bến bên
bờ
Khăn điều mỏ quạ lên
đò sang sông
Một hai trọn đạo chữ
tòng
Chàng đâu thiếp cũng một
lòng đi theo
10.5.2012 Lu Hà
Thương Gốc Ổi Khô
cảm tác thơ Nguyễn Chí
Hiệp: Vắng Ngoại
Con nhớ lắm mỗi lần
thăm ngoại
Vườn cây xưa gốc ổi ao
bèo
Lưa thưa bọt nước tăm
chiều
Mặt trời xuống bóng lặn
theo lá vàng
Ngày thơ ấu xóm làng
yên ấm
Chập chững đi lẫm chẫm
vào đời
Thương con ngoại dắt mẹ
ơi!
Mái đầu điểm bạc nụ cười
hân hoan
Ngày trở lại hương
thôn tàn uá
Gốc ổi xưa nay đã héo
tàn
Cỏ hoa nấm mộ sương
tan
Mấy năm hồn lạc trần
gian xa lià...
Nỗi đau đớn đầm đià giọt
lệ
Hương khói bay bi lụy
sầu tư
Lá vàng hiu hắt thiên
thu
Âm dương đôi ngả vi vu
não nùng
10.5.2012 Lu Hà
Vườn Ổi Xanh
cảm tác thơ Tế Hanh:
Vườn Xưa
Mảnh vườn cây ổi lá
xanh
Mẹ già lúi húi nhà
tranh lam chiều
Đôi ta công việc thì
nhiều
Nay đây mai đó bao điều
chờ mong
Trải qua tháng nắng
ngày giông
Cách xa nhật nguyệt vợ
chồng đôi nơi
Trùng dương bể thẳm xa
khơi
Sao hôm em đợi chơi
vơi biển chiều
Sao mai giải luạ nhiễu
điều
Đoá sen vàng hạ sáo diều
hương thu
Cánh hoa cúc đã uá màu
Nhãn lồng thưa thớt
mái đầu muối tiêu
Ngày xuân cảnh vật
tiêu diêu
Em nghe mẹ nói bao điều
về anh
Rằng anh hái trái ổi
xanh
Lòng em rạo rực vàng
oanh hót chào
Lần sau một buổi chiều
nào
Anh về mẹ kể dạt dào
giếng trong
Rằng em soi bóng nước
gương
Tóc mây tha thướt má hồng
men say
Nhìn lên cành ổi lá
bay
Bướm ong đuà dỡn lệ
cay sương mờ
Mẹ già mái tóc bạc phơ
Hai đầu công tác bao
giờ gặp nhau?
Chú thích: Đúng ra tôi
không nên dùng chữ công tác, nhưng nguyên tác là thơ tự do cuả Tế Hanh.
Ông ta là một đảng
viên cộng sản, còn tôi là chả đảng phái quái gì.
10.5.2012 Lu Hà
Anh Chờ Ổi Chín
tặng Anika Trinh
Em như quả ổi còn xanh
Bõ công cha mẹ sinh
thành ra em
Hai vầng nhật nguyệt
êm đềm
Thay phiên chuyển nhưạ
ngày đêm khí trời
Bướm ong dìu dặt bồi hồi
Hương thơm thoang thoảng
bao người say xưa
Mẹ cha kén cá chọn dưa
Tìm chàng quân tử cho
vưà lòng em
Trăng soi đắm đuối bên
thềm
Thương em phận ổi rắn
mềm tùy tay
Gặp người nghiã trọng
ân dày
Se duyên chỉ thắm vơi
đầy ái ân
Ổi xanh nên chẳng dám
ăn
Chờ em chín mọng nhưạ
tràn mật thơm
Dạt dào chan chưá sớm
hôm
Chiếu chăn quấn quít
ôm chồm lấy nhau.
10.5.2012 Lu Hà
Hân Hoan Ổi Chín
tặng Anika Trinh
Chớ nên ăn xổi ở thì
Ổi chưa chín hẳn vội
gì anh ơi!
Họ hàng làng nước xa
xôi
Lời qua tiếng lại thói
đời lạ chi?
Cú diều miệng lưỡi thị
phi
Cố tình đơm đặt xầm xì
nhỏ to
Cho dù ong bướm xôn
xao
Ổi chờ quân tử anh hào
là anh
Sang năm ổi chín rũ
cành
Hân hoan sung sướng
chúng mình với nhau
Mẹ cha anh khỏi phải
lo
Ván thuyền đã đóng qua
đò sang ngang
Quan viên hai họ xếp
hàng
Kim bôi hợp cẩn lâng
lâng má đào
Chúc mừng chú rể cô
dâu
Say xưa mùi ổi nghẹn
ngào lang quân
Đôi dòng châu ngọc
chưá chan
Ổi vưà chín tới nồng
nàn mến yêu
Tháng năm gìn dữ hương
kiều
Trắng trong trinh tuyết
em chiều anh luôn...
11.5.2012 Lu Hà
Anika Trinh hay ai đó
đã đọc những lời tâm sự cuả anh là rất tốt.
Những gì anh viết là
trải nghiệm cuả một tấm lòng thiết tha với tình yêu cuộc sống và nghệ thuật văn
chương. Theo anh làm thơ viết văn là tiếng nói cuả trái tim, tiếng khóc cuả
linh hồn. Tự người đó viết ra khóc ra thành những bài thơ hay lời văn cho chính
từ cá nhân người đó. Lấy nay chính bản thân mình làm đơn vị đầu tiên để đo những
cảm xúc. Bởi cớ sao ? Bởi vì mình là một con người hoàn thiện đúng nghiã, tất
nhiên sẽ có nhiều người tự học, tự có tri thức và từng trải qua đau khổ người
ta sẽ đồng cảm với mình.
Nếu ai đó lấy nhân
sinh xã hội là tiêu chuẩn làm thước đo cho mọi sáng tác. Theo anh là một tư tưởng
phản động phi khoa học tâm linh, biện chứng duy tâm. Ví dụ bọn cộng sản con
cháu Hồ cứ leo lẻo: Nghệ thuật vị nhân sinh. Nghiã là làm thơ viết văn ra để phục
vụ quần chúng lao động, để cho các anh Phèo cô Nở thông suốt chủ trương chính
sách cuả đảng mà ủng hộ chính phủ.
Hay làm thơ,viết văn
hay viết nhạc ra để cho nhiều người đọc, tán dương ủng hộ. Ví dụ như anh chàng
Trịnh công Sơn cả đời làm mật vụ chỉ điểm lại gò lưng ra viết được 130 bản nhạc
đám ma, phản chiến xui bậy thanh niên nếp sống nhu nhược ủy mị hèn nhát, ích kỷ
cá nhân và có 6 bài thơ cóc ghẻ và tự cho là thần tượng thiên tài. Anh đả sổ toẹt,
viết rốn ra cũng được khoảng 150 bài thơ để phê phán từng bản nhạc, hay văn hoặc
thơ cuả Sơn trong vài tuần liên tiếp.
Bởi vì Sơn đã lấy nhân
sinh số đông làm thước đo cho tiêu chuẩn sáng tác theo đúng đường lối nghệ thuật
cuả đảng: Nghệ thuật vị nhân sinh. Miễn sao rã đám, rã tan nhiều binh lính quân
đội cộng hoà là được, lắm thanh niên u mê tăm tối chán đời tìm những lời nhạc vớ
vẩn ma quái cuả Trịnh để cảm thấy ảo tưởng chia sẻ tự an ủi với mình, đưa họ
vào vòng bế tắc không lối thoát tự than thân trách phận mà thiếu sức đứng dậy,
thiếu nghị lực để phục vụ cho ý đồ ngu dân cuả đảng, giúp quân Tàu dễ dàng chiếm
đoạt Việt Nam và bọn chóp bu ngôi vị quyền lực được lâu bền cho suốt đời cha và
con cuả họ v. v...
Nếu Trịnh lấy chính bản
thân anh ta làm thước đo, lúc vui nhạc vui, lúc buồn nhạc buồn, lúc yêu nhạc
yêu, lúc ghét nhạc ghét, lúc yêu tổ quốc phản đối chiến tranh xâm lược cuả cộng
sản, thì làm nhạc mắng cộng hay viết đúng bản chất tự do dân chủ vô tư cuả Hoa
Kỳ v. v... Đại để là chẳng vì ai, vì thằng đếch nào cả, chẳng vì một mục đích
nào cả thì là một nhẽ khác thì anh không nỡ coi thường khinh bỉ Trịnh mà cảm
tác ra 17 chùm thơ, mổi chùm từ 8 đến 9 bài chỉ để mắng Trịnh. Đó là cái giá cuả
nghệ thuật vị nhân sinh mà Trịnh phải trả trong cõi đời này không trước thì
sau, cả khi chết đi vẫn chưa thoát nợ thoát được nghiệp chướng do chính mình tạo
ra. Nếu anh không viết phản bác Trịnh thì vài chục năm sau hay vài trăm năm sau
cũng có người viết không bằng thơ thì bằng văn?
Anh làm ra rất nhiều
bài thơ dài, bài ngắn đủ cả. Nhưng các ông Nguyễn Bính, Vũ Hoàng Chương, Thế Lữ
v. v... ngày xưa cũng dài kém gì? Phần lớn thơ dài là để mắng cộng. Nhiều kẻ chẳng
hiểu gì về thơ phú cũng hung hăng chửi bới anh rất mất dạy tục tằn trên mạng.
Thơ dài mà gieo đúng vần ở các thể loại là một công việc lao động trí tuệ không
phải ai cũng làm được. Nhưng đây là anh làm thơ cho anh chứ anh có lấy nhân
sinh làm mục đích đâu? Anh có phải là nhà cách mạng làm thơ để tuyên truyền
xách động đâu? Anh thấy cộng sản ác thì làm thơ họ ác, ác thế này, ác thế nọ là
do tự lòng anh cảm tác ra cho riêng anh đọc và ai đó cảm ngộ được thì đọc,
không cảm ngộ được thì cút xéo. Nếu như chưa đủ trí tuệ, nhân cách, tư cách thì
cầu mong họ đừng đọc. Anh cần fun a dua ủng hộ để làm quái gì? Mà anh cần nhiều
người có lý trí biết phân biệt đúng sai. Nhưng chắc chắn cũng đã có một nưả hay
già nưả số người Việt Nam đã đọc và đồng cảm với anh rồi em ạ, anh nhận rất nhiều
Email cảm tạ động viên. Thế nhưng có thể còn nhiều trong số 3 triệu đảng viên
cs không tim, không óc, hay hàng trăm nghìn đưá tiểu nhân thì đừng hy vọng họ đồng
cảm, đồng tình với anh.
Tính anh dễ cảm động,
xúc động với cánh đàn bà con gái v.v... thì anh mê man làm thơ tình tự nỉ non
dài vắn là cái tình cuả anh với cô gái đó chứ anh có làm thơ tằng tịu với vợ cuả
đưá nào đâu mà có một kẻ anh không tiện nói tên, nó cứ chửi anh làm thơ tình
dài? Trong khi đó nó chỉ có khả năng làm thơ tình ngắn vài bài ít ỏi theo nó
cho là cô đọng là hay. Nhưng anh có bao giờ vào trang cuả nó đọc đâu, tự dưng
nó sưng sưng gửi Email cho anh và mắng chửi anh một cách vô lý. Anh thấy nó hâm
hâm thế nào ấy, có người bảo nó là giáo viên dạy văn gì đó ở trường Chu Văn An?
Nó cứ rêu rao bài thơ cuả ông Vũ Hoàng Chương gì đó với câu:" Đời vắng em
rồi say với ai" và nó gật gù tự đắc là thiên thu bất hủ vì có nhiều người
khen hay quá. Nó chửi anh mày tao chí tớ rất hung tợn, nó hy vọng anh đọc và
mong anh cáu với nó. Nó bảo anh đồ óc chó sao mà mày lắm tình yêu thế, cứ dài
vô tận... Nhưng nó biết đâu anh xoá toẹt đi không thèm đọc, không thèm cáu với
nó, coi nó như rác rưởi cặn bã là liệt sĩ không thèm để ý đến. Nó khoe thơ tình
cuả nó hay viết cô đọng ngắn gọn có lắm fun ủng hộ, còn anh chả ai thèm đọc. Nó
cứ lăn sả vào gây sự với anh nhưng anh không thèm để ý vì anh biết nó là thằng
cuồng thơ, dở hơi, háo danh, ngu xuẩn một cách lạ lùng. Nó viết công khai vào
trang cuả nó ở facebook là trang cuả anh ít người có ý kiến vì không ai thèm đọc
mà chỉ nô nức vào trang cuả nó, nhấn chuột " like" cho nó.... Người
có tính như vậy có khác chi loài cầm thú, có tâm hồn thi sĩ quái gì ?Chứ yêu
đương tình ái cuả con người, hay con khỉ gì?
Thơ tình anh rất nhiều
vì trên đời này các cô gái cứ thích anh. Vì anh hay cười, vô tư, khôi hài lại
có tài ăn nói, có duyên thầm, thích bàn chuyện ái ân nhưng rất tôn trọng ngưỡng
mộ các cô... Vì vậy đời anh lắm chuyện tình để tả dài vắn là cuả anh chứ dính
dáng đếch gì đến thiên hạ. Nhưng anh tin nhân loại càng thông minh, đa tình, đa
cảm hơn và sẽ có nhiều người dần dần tìm đến anh. Đấy là anh nói về tương lai
thôi, chứ bây giờ Hồ Chí Minh và đảng cộng đã hủ hoá cả một thế hệ mê tối mất rồi,
họ đâu có trái tim và khối óc mà hiểu được cái tình cuả anh? Họ dễ hấp thụ Trịnh
công Sơn, Xuân Diệu, Hồ Chí Minh, Tố Hữu hơn và những bài thơ ngắn ngắn ngô
nghê dễ đánh vần hời hợt phù hợp với trí thông minh cảm xúc tủn mủn nghèo nàn
thấp lùn cuả họ.
Cũng mừng các cô gái
xinh đẹp trên mạng Facebook này có học vấn cao và đều thích thơ anh cả. Đó là
nguồn vui cho anh rồi. Còn thiên hạ hay Fun là cái quái gì, anh đâu cần đến họ.
Họ có cần đến anh thì cần, chẳng cần thì bước xéo cho rảnh mắt. Nhưng đời này vẫn
còn khối chàng, khối nàng đa tình đa cảm và có học vấn sẽ thích anh. Ngưu tầm
ngưu mã tầm mã em ạ.
À anh đang bận chuyển
thể trường ca Sát Thát cuả Vũ Hoàng Chương theo lối thơ tự do ra song thất lục
bát. Trời, ổng viết dài quá, chuyển thể cũng mệt lắm đây.
13.5.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen