Rõ ràng Anh Hàn Thiên
Lương là một thi sĩ và cũng từng là người lính trận của quân lực Miền Nam Cộng
Hoà. Chỉ có ai đã từng đổ máu ngoài chiến trường, đã từng bị ngục tù cải tạo những
năm tháng đoạ đầy lang thang đằng đẵng qua các trại giam Bắc Việt. Đã được nếm
mùi chuyên chính vô sản mới có nỗi lòng khao khát tự do và thấm thiá, đau xót
cho thân phận người Việt phải chiụ quá nhiều thiệt thòi khổ luỵ nhưng vẫn phải
hoan hô reo cười: tôi sướng lắm đây, nhờ ơn đảng mà gia đình tôi mới có hạnh
phúc, có bát cơm ăn có manh áo mặc. Nhân dân ta là chủ nhân ông cuả đất nước,
tôi rất tự hào hãnh diện cho chế độ ưu việt dân chủ gấp vạn lần tư sản….
Thực tế có phải như vậy
đâu? Buồn xứ sở hận sơn hà, vì chưa viết xong trang quốc sử cuả người lính cộng
hoà trên đất Mỹ là tình cảm chính đáng. Tôi đã hoạ lại thơ anh để chia sẻ cảm
thông với anh thì có kẻ cho rằng buồn xứ sở hận sơn hà là không đúng với tâm trạng
cuả ngưòi thất trận, thơ tôi bi thương láo vô cùng. Nói thế mà cũng nói, xúc phạm
đến tình cảm thiêng liêng cuả một tâm hồn thi sĩ mới là kẻ vô học, vô lương tâm
mới là láo toét. Không biết điều với nỗi lòng đắng cay bi thương cuả nhân tình
thế thái, vì miếng ăn vì sùng bái cá nhân, vì bị giáo dục nhồi sọ nên họ không
có cảm giác thế nào là lương tâm, tình cảm. Con người là xương là thịt có phải
sắt đá đâu mà không biết buồn biết khóc?
Thơ là vậy, nếu thích
đọc thơ chỉ có hoan hô, reo cười ca ngợi lãnh tụ, và niềm tự hào chung chung cổ
truyền thì bạn nên tìm lại Tố Hữu, Chế Lan Viện, Cù Huy Cận, Xuân Diệu, Phạm Tiến
Duật mà đọc. Xin lỗi thơ tôi chỉ buồn thôi vì tôi có thấy cái quái gì là vui
đâu. Vì lời phát biểu cuả bọn tiểu nhân vô loài mà tôi lại viết thêm bài thơ
nưã. Bài này không phải tặng cho kẻ vô học mà tặng riêng thi sĩ Hàn thiên Lương
là tình cảm riêng cuả tôi với anh Hàn Thiên Lương. Mong ai đó lấy tên Trang đừng
chen vào. Hay lại muốn ban biên tập xoá đi vì vài câu quá khích, đá giò, xỏ xiên
hỗn hào cuả thị Trang và cả thơ tôi nưã cũng mất luôn thì thị Trang mới hả dạ?
Mong thị Trang suy nghĩ lại và nên học làm người có trái tim đa cảm vẫn hơn. Đừng
có nghe ai tin ai, mà trở nên mù quáng cằn cỗi mãi cũng không hay đâu. Thôi tùy
bụng dạ người thiên hạ . Nhưng tôi tin chúng sinh cũng có Phật tính trước sau bạn
sẽ xoá màn u minh và tìm ra cái tâm cuả mình.
Nỗi Lòng Người Lính Cộng
Hoà
tặng thi sĩ Hàn Thiên
Lương
Anh vẫn buồn đau vẫn
khổ thương
Nỗi lòng chiến sĩ khóc
thê lương
Tháng năm đằng đẵng
dài thương nhớ
Đất mẹ ta ơi, lệ ưá
dòng
Cũng bởi vì ai tham
chiến tranh
Hận thù giai cấp sát
sinh linh
Nồi da nấu thịt vùi
nhân loại
Ác mộng năm canh giấc
chẳng lành
Hỏi lại non sông ai thắng
ai?
Da vàng máu đỏ trái
tim côi
Thiên đàng chủ nghiã
thành hoang địa
Thế kỷ trôi qua nợ
gánh đời …
Nỗi buồn xứ sở hận non
sông
Đất khách tha hương phận
lỡ làng
No đói phải đâu là vấn
nạn
Mà sao ta vẫn cứ lang
thang …
Tôi viết lời ca đầy cảm
phục
Tặng người thi sĩ cuả
Miền Nam
Hy sinh chiến đấu vì
non nước
Quân lực cộng hoà rỏ
máu tim
Tiếng hát canh khuya
điệu não nùng
Tâm hồn u uất cuả
Thiên Lương
Canh khuya ưá máu niềm
vinh nhục
Áo trận xanh màu bạc nắng
sương …
3.2.2010 Lu Hà
Thương Về Cố Hương
Mong ai tình vẫn đong
đầy
Còn nguyên nỗi nhớ những
ngày xa xưa
Lòng ta nói mấy cho vừa
Bao nhiêu kỷ niệm chẳng
nhòa trong tim!
Ngày đi non nước đắm
chìm
Lệ tràn phố thị sầu
miên ngất trời
Nhìn nhau mình chẳng một
lời
Khuất xa thấm rõ nỗi đời
lao đao.
Ai xuôi bão tố ba đào
Nước mây tan hop nặng
sầu nhân sinh
Đêm đêm văng vẳng lời
kinh
Nguyện cầu tương ngộ…
bồng bềnh chiêm bao!
Bơ vơ bước lẻ qua cầu
Trước sau chỉ thấy một
màu hoang sơ
Thời gian như thoảng
giấc mơ
Tình xa mãi giữ lệ mờ
mắt trông!
Ta nay lỡ cuộc tang bồng
Lang thang xứ lạ mênh
mông nẻo về
Tịnh lòng giữ trọn hồn
quê
Tương tư hoa cỏ thầm
thì đêm trăng!
Một mình cô lẻ chiều
hoang
Đâu đây ẩn hiện tiếng
đàn ly hương
Trời cao treo mảnh
trăng buồn
Cõi xa xin gửi nhớ
thương về người!
Hàn Thiên Lương
14-5-2010-Portland .OR
Lá Cờ Ô Nhục Nguồn Gốc
Từ Trung Cộng
chuyển thể thơ Hàn
Thiên Lương : Thương Về Cố Hương
Một chấm đỏ âm u ngoại
tộc
Khắc trong tim tủi nhục
sao vàng
Trời đen tăm tối bi
thương
Quê hương thống khổ cờ
hồng còn đây
Toà thị chính đông tây
nam bắc
Khắp sơn hà lỡ bước lầm
than
Bởi loài quỷ đỏ vô
luân
Sao vàng cờ đỏ chó săn
lăng loàn
Gây oán hận điêu tàn
thuở đó
Năm bảy lăm máu rỏ lệ
sa
Một bầy chó sói yêu ma
Dép râu nón cối Trung
Hoa cờ hồng
Nền cờ đỏ sao vàng chấm
giưã
Là mưu mô chó má Chí
Minh
Tay sai đại hán xưng
danh
Thân lươn bao quản hôi
tanh mùi bùn
Gây bão tố sầu miên chất
ngất
Nước nhà tan thảm thiết
nhân sinh
Chuông chuà thoang thoảng
lời kinh
Nhà thờ phố vắng bồng
bềnh chiêm bao
Thân lữ khách bơ vơ trần
tục
Mảnh hồn quê bàng bạc
thê lương
Một mình cô lẻ chiều
hoang
Đêm trường thổn thức
non sông nghẹn nghào
17.5.2010 Lu Hà
Anh Hàn Thiên Lương tuổi
đã cao, chắc đang nghỉ hưu trí dưỡng lão ở nhà. Anh thường hay sầu mộng thương
buồn, nhớ lại cả một thời dĩ vãng xa xôi. Nỗi nhớ quê hương luôn da riết thường
trực trong tâm hồn trái tim cuả anh. Là một nhà giáo, thiên chức là để dạy dỗ
giáo dục con người, lại có một trái tim đa cảm và có khiếu làm thơ cuả một thi
sĩ thật quý hoá vô cùng. Những bài thơ cuả anh tôi đã cảm nhận được và xin phép
đưọc hoạ theo để cùng được san sẻ nâng niu . Hoạ theo vần hoặc theo ý thì đều
là hoạ thơ cả .Cái đó cũng là thú vui tinh thần cuả kẻ sĩ khi tuổi đã xế chiều.
May cho anh tuổi cao mà cảm xúc vẫn dồi dào. Lu Hà tôi cũng học theo anh mà hoạ
lại thơ cuả các bậc đàn anh. Hoạ thơ anh như đứng trước một bàn cờ, mạch suy tưởng,
câu chữ vần điệu anh đã sắp sếp theo thế trận mà anh đã dàn dựng, nhằm mục đích
cuối cùng là chiếu tướng. Đối thủ chính là trái tim anh, anh hạ thủ được trái
tim mình, bắt con tim mình phải mềm đi xúc động trước những câu chữ, hay những
quân cờ cuả mình đã có tác dụng và ý nghiã trên bàn cờ tinh thần.
Tôi đọc xem xét cảm nhận
được thế cờ , những giá trị tinh thần cuả anh và tôi cũng muốn biến hoá sắp xếp
các câu chữ hay những quân cờ theo thế trận cuả tôi và mục đích cuối cùng là để
chinh phục lại chính trái tim tôi. Trái tim tôi vẫn rửng rưng, chẳng có rung cảm
gì chứng tỏ tôi cũng không thể thuyết phục được cả các bạn đọc. Cũng có thể
trái tim tôi cảm động nhưng thiên hạ vẫn lạnh lùng rửng rưng chứng tỏ tôi là kẻ
lạc loài và chẳng giống ai trong ngôi nhà xã hội. Tôi là thằng khùng một ngã dở
hơi hay thiên hạ đui mù cả thì ai mà biết được?
Thời thế tạo ra anh
hùng chứ anh hùng không tạo ra thời thế. Trong chính trị cũng vậy, những hạng
cha ky chú kiết, côn đồ lưu manh, bất tài, tiểu nhân nếu nắm được thời cơ cũng
có thể tạo ra sự nhiệp và thành vĩ nhân dù cho là vĩ nhân cậm cạch nưả muà.
Trong thơ phú là câu chuyện cuả tình cảm, chả phải là vĩ nhân cái quái gì đâu.
Lợi dụng thơ để lên chức lên quyền trong lịch sử nhân loại chỉ có Tố Hữu là một
người duy nhất. Thơ vốn rĩ là buồn rầu đau khổ, bất hạnh thê lương, rách rưới,
và thất bại. Thơ là cứu cánh cuối cùng cuả những người nghèo, những người giàu
tình cảm tự an uỉ, vực đỡ mình đứng dậy và sống tiếp để làm người.
Tôi hay làm thơ tâm sự
với các bạn, có nhiều người rất thích và khoái trí vô cùng, nhưng cũng không ít
kẻ tức tối điên cuồng, mắt long sòng sọc, sùi cả bọt mép ra mà nguyền ruả tôi:Hắn
là một thằng không bình thường, hết phương cứu chưã rồi, hắn cũng sinh ra ở miền
Bắc Việt Nam sao hắn chẳng giống chúng ta chút nào cả. Chúng ta là số đông,
chúng ta chiếm ghế thượng phong, bản thân ta và con cháu ta đời đời hưởng nhận
sự ban ơn, ưu đãi cuả đảng và bác.Chúng ta được giáo dục dưới ánh sáng văn minh
tiến bộ, văn hoá siêu nhân cuả đảng, chúng được nhồi nhét chân lý thời đại. Mặt
trời trí tuệ cuả Mác Lê Mao Trạch Đông đã hừng hực thổi bùng làm thức dậy tâm hồn
nhiệt huyết cuả chúng ta từ lâu đã chết yểu nguội lạnh vì do bị bọn thực dân
Pháp và đế quốc Mỹ tuyên truyền đầu độc... Bọn con cháu ông Hồ vẫn ra rả hát
bài ca cách mạng tự kiêu căng đến chết không thay đổi bản chất cố hữu như vậy đấy?
Làm thơ, hoạ thơ cũng
giống như chèo thuyền du ngoạn trên đại dương. Thiên hạ là nước, là sông là biển
gây ra sóng gió để đẩy thuyền đi. Thuyền thơ chỉ dừng một chỗ để ngưòi ta tâng
bốc, dâng hoa, reo hò thì mãi cũng phải mục nát đi. Thuyền nhờ nước mà nổi, nhờ
gió mà đi. Cũng có những cơn gió lành sóng đẹp động viên an ủi nâng đỡ cho tâm
hồn chủ nhân ung dung chèo lái con thuyền. Cũng có những cơn sóng ác độc, phong
ba ào ạt nổi lên để đấu tố vùi dập con thuyền. Người chủ thuyền thơ mất tự do,
thuyền sẽ mất lái chìm đắm, thơ sẽ tàn lụi. Cũng may cho ai có quyền tự do làm
thơ phú, tự sáng tác, dù có bằng viết văn thẻ sáng tác, hay không có bằng thì
là cái quái gì. Dưới chế độ cộng sản từ lâu theo lệ làm thơ phải vào hội nhà
thơ, nhà văn, phải có bằng sáng tác mới được in mới có người đọc. Làm thơ chả
có ai đọc loanh quanh chỉ 3, 4 ông hàng xóm thì làm để làm gì . Bây giờ thế giới
văn minh tiến bộ rồi, có mạng Internet cứ gửi thơ vào đó, hay thì người ta đọc,
người ta hoạ chẳng hay thì người ta phớt lờ đi, coi mình như liệt sĩ.
Đôi dòng tâm sự chia sẻ
cùng thi sĩ Hàn Thiên Lương. Tâm sự muà xuân cuả anh, cũng là nỗi buồn khắc khoải
mong chờ cuả tôi một ngày xuân thực sự tự do dân chủ trên mảnh đất tôi đã từng
sinh ra
23.6.2012 Lu Hà
Chiều Buồn Khắc Khoải
Mong Chờ
hoạ thơ Hàn Thiên
Lương
Thơ thẩn kià mây lạc
cuối trời
Chập chờn cánh nhạn
bóng xa khơi
Bơ vơ theo gió tìm
trong nắng
Đất mẹ hồn xa vẫn nhớ
người
Con đã đi xa những cuộc
đời
Vương buồn năm tháng
mãi không thôi
Chân trời xa thẳm màu
lam toả
Chinh chiến điêu tàn
máu lệ rơi!
Cây nêu câu đối cánh
hoa đào
Xuân đã đến rồi chẳng
thấy sao
Vườn cũ vẫn còn mai nở
rộ
Hay tàn gốc héo lá xanh
xao ….
Thoang thoảng chuông
xa vọng nắng chiều
Râm ran tiếng mõ nỗi
đăm chiêu
Tịch liêu thanh vắng
hoàng hôn phủ
Cộng sản khua môi mộng
cú diều ?
Ta vẫn còn đây khóc cuộc
đời
Bao nhiêu thảm cảnh lặng
lờ trôi
Muà xuân năm âý vành
tang trắng
Huế cuả ta ơi! Huế một
thời…
Cổ nhân bạn cũ lại xa
xôi…
Khúc nhạc hành quân
xót ngậm ngùi
Tiếng thét sa trường
xương máu đổ
Hồn về ngơ ngác bóng
chơi vơi.
Mỹ Quốc chiều nay lệ
ưá nhoà
Tuổi già đông lạnh tuyết
thờ ơ
Xuân về Nam Việt hoa
đào nở
Nhớ lắm người ơi khắc
khoải chờ…
24.2.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen