Thế nào là biện chứng
pháp duy vật sử quan?
Ngay từ thời xuân thu
chiến quốc trước công nguyên, nghiã là trước đây hơn hai nghìn năm Mạnh Tử đã
có thế giới quan chính trị tiến bộ hơn Các Mác, Lê nin, Mao Trạch Đông và Hồ
Chí Minh... rất nhiều. Ông đã từng nói:" Dân vi quý, xã tắc thứ chi, quân
vi khinh".
Nhưng ngày nay cứ theo
cung cách cuả tập đoàn Việt gian lãnh đạo cộng sản bắt buộc ta phải hiểu là:
" Đảng vi quý, xã tắc thứ chi, dân vi khinh ". Tập đoàn chủ nô ăn
trên ngồi trốc đã ngang nhiên đặt quyền lợi cuả đảng lên trên vận mệnh cuả quốc
gia và mạng sống muôn dân bá tánh.
Xã hội xã hội chủ
nghiã hiện nay ở Việt Nam có khác gì một xã hội chiếm hữu nô lệ được chủ nghiã
hoá, được ngang nhiên thưà nhận hợp pháp hoá. Cái gọi là dân làm chủ là cái cớ
để đảng lũng đoạn nhà nước, hay bỉ ổi hơn họ còn gọi dân là thày và đảng là đầy
tớ là câu nói cưả miệng tráo trở nhất cuả ông Hồ Chí Minh.
Hơn 40 năm qua, kể cả
khi Hồ đã chết. Tập đoàn đầy tớ Việt gian cộng sản vẫn cố bám vào cái sở hữu
toàn dân để ngang nhiên chiếm đoạt ruộng đất, nhà cưả, tài sản cũng như mạng sống
cuả hàng triệu người dân. Để bảo vệ cho các xác thối trương cuả ông Hồ vì nó một
thời đã chưá đựng cái linh hồn quái gở béo bở là sở hữu toàn dân; nên đảng phải
cần cả một sư đoàn quân chính quy được trang bị vũ trang hiện đại từ răng đến
tóc. Nếu đạo đức cuả Hồ chỉ được một phần
nhỏ cuả ông Mạnh Tử mà biết thực sự coi trọng lời dạy cuả ngài là biết đặt dân
là trên hết, trên quyền lợi cuả đảng nhỉ: Dân vi quý thì xã tắc mới vững bền,
xã hội mới văn minh thịnh vượng được. Dân là thành phần phức tạp cuả các nhân tố
cá thể muôn màu muôn vẻ: Trí, phú, điạ, hào, nông, binh, công, thương... Nếu
khi Hồ còn sống mà biết làm cái việc coi dân làm trọng, coi các thành tố tạo
thành dân muôn hình muôn vẻ làm trọng thì khi ông ta chết đi muốn xây lăng, xây
đền, ướp xác thì đâu cần đến cả một sư đoàn lính chính quy đằng đằng sát khí
như thế bảo vệ?
Cộng sản là những người
giỏi biện luận lý luận suông. Theo họ mọi vật luôn có hai đối cực tồn tại trong
nó, luôn đấu tranh để vận động mà tồn tại. Cái nọ thủ tiêu cái kia một mất một
còn và họ tự nhìn ra toàn xã hội loài
người là một chứng tích lịch sử đấu tranh giai cấp. Họ luôn so sánh sự hơn hẳn
cuả xã hội nô lệ với xã hội vượn người. Phong kiến quân chủ hơn nô lệ và tư bản
hơn phong kiến.
Cái sự do sánh giáo điều đó họ gọi là duy vật sử quan. Vô tình họ đã bóp nghẹt đi sự thăng hoa tiến bộ cuả từng các quốc gia trong một thời đại, niên đại, niên lịch nhất định.
Cái sự do sánh giáo điều đó họ gọi là duy vật sử quan. Vô tình họ đã bóp nghẹt đi sự thăng hoa tiến bộ cuả từng các quốc gia trong một thời đại, niên đại, niên lịch nhất định.
Lịch sử loài người
phát triển từ thấp lên cao theo hình kim tự tháp là một điều dĩ nhiên. Theo tôi
đạo trời là quy luật tự nhiên tối cao cuả tạo hoá là đỉnh cao nhất cuả kim tự
tháp. Thế giới cuả chúng ta ngày nay có khoảng 200 nước là cái nền, cái chân cuả
kim tự tháp. Tôi coi từng nước là những tảng đá sỏi khác nhau, bao gồm đá quý
kim cương và cát sỏi bình thường. Một toà kim tự tháp mà nền móng cuả nó chỉ là
cát sỏi thôi thì sẽ không bao giờ cho ta một kim tự tháp cả. Hiện tượng các nước
độc tài cộng sản là những rác rưởi cặn bã, là sỏi đá ngăn cản sự tiến lên cuả kim tự tháp.
Từ lý do đó ta không
thể dùng biện chứng pháp cuả ông Mác gì đó để đánh giá sự tiến bộ cuả loài người.
Thực ra biện chứng pháp này đã có từ lâu từ thời Platon, Hegel v. v... được coi
là duy tâm biện chứng thần học. Đến thế kỷ 19 thì ông Mác tự đổi nó với cái tên
là biện chứng duy vật sử quan. Đại để là với con mắt trần tục mô phạm thiển cận
cuả mình để khảo sát lich sử với lối so sánh khập khễnh về thời gian.
Chính thể cộng hoà
khác chính thể quân chủ là nền dân chủ nghị viện. Nhưng có điều lạ cùng là nghị
viện nhưng các nước dân chủ do nhiều đảng lập nên. Còn cộng sản thì coi quốc hội
là con đẻ cuả đảng và làm việc theo chỉ thị cuả đảng.
Chính thể nào cũng có đầu cơ tham nhũng nhưng mức độ cuả nó hoàn toàn khác nhau. Chính thể cộng cản coi tham nhũng cưả quyền độc tài là nguyên tắc sống còn. Còn chính thể cộng hoà dân chủ tư bản coi tham những chỉ là hiện tượng tiêu cực xấu cần phải lên án và đào thải. Cùng là hiện tượng công an đánh người nhưng ở các nước tư bản còn có pháp luật nghiêm trị nhưng ở các nước cộng sản thì coi công an là thanh gươm và lá chắn cuả đảng. Thanh gươm để cưá cổ dân và lá chắn để sả thân quên mình vì đảng.
Chính thể nào cũng có đầu cơ tham nhũng nhưng mức độ cuả nó hoàn toàn khác nhau. Chính thể cộng cản coi tham nhũng cưả quyền độc tài là nguyên tắc sống còn. Còn chính thể cộng hoà dân chủ tư bản coi tham những chỉ là hiện tượng tiêu cực xấu cần phải lên án và đào thải. Cùng là hiện tượng công an đánh người nhưng ở các nước tư bản còn có pháp luật nghiêm trị nhưng ở các nước cộng sản thì coi công an là thanh gươm và lá chắn cuả đảng. Thanh gươm để cưá cổ dân và lá chắn để sả thân quên mình vì đảng.
Trong cùng một thời điểm
không gian để suy xét đánh giá tội phạm công an cuả hai chế độ trái ngược nhau
ta gọi là biện chứng Hegel, hay biện chứng Platon, Aristoles v. v... Để tìm ra
đâu là bản chất tội phạm, đâu là hiện tượng cá thể cuả những người cùng theo
nghề công an.
Người công an tư bản
đánh dân có thể là do quá khích khi dùng sức mạnh, có khi vì hằn ghét chủng tộc
hay những lý do tâm lý có tính chất cá thể lẻ tẻ đâu đó. Nhưng người công an cộng
sản đánh dân có tính chất quốc gia và được pháp luật cộng sản bảo vệ họ. Họ
đánh người thường xuyên là vì bản chất di chuyền đảng tính và giai cấp tính,
thú tính, sa đoạ tính mà ông Hồ là người chủ trương như vậy .
Xã hội xã hội chủ
nghiã ngày nay về bản chất nó là một xã hội chiếm hữu nô lệ cao, xã hội hoá được
ngụy danh là thế giới đại đồng với cái hư quyền toàn dân làm chủ. Họ tuyện mộ
lao động, lao nô ra nước ngoài để làm thuê với giá tiền công rẻ mạt, họ mở các công ty môi giới buôn bán thân xác
phụ nữ, chiếm đoạt tài nguyên đất nước coi như cuả cải riêng cuả đảng cuả gia
đình họ thì chả là chiếm hữu nô lệ là gì?
Đã là nô lệ thì không
có quyền tự do phát biểu, văn chương thơ phú làm ra cấm được đăng. Không có quyền
mở toà báo tư nhân mà chỉ được mở hàng trăm toà báo quốc doanh làm cái loa
tuyên truyền ca ngợi giai cấp chủ nô là đảng cộng sản và họ lưà phỉnh dụ dỗ hưá
hẹn tinh thần vật chất , thuê mướn khoảng 3 triệu nô lệ với cái tên trang trọng
đảng viên để làm chổ dưạ nền móng bảo vệ quyền lợi cho thiểu số các nhóm lợi
quyền trong đảng.
.Tác giả Lê Hải Lăng
đã làm bài thơ" Đi Giưã Lòng Hà Nội", bài thơ đã nói lên phần nào cuả
cái gọi là nhà nước chiếm hữu nô lệ đã được chủ nghiã hoá. Tôi xin phép được
chuyển thể bài thơ sang song thất lục bát.
21.6.2012 Lu Hà
Chói Loà Lòng Dân
chuyển thể thơ Lê Hải
Lăng: Đi Giưã Lòng Hà Nội
Tôi đi giưã trong lòng
Hà Nội
Đời đắng cay tê tái thế
này
Phố phường ảm đạm mưa
rơi
Mênh mông sóng nước
thuyền trôi nẻo nào?...
Tiếng kêu khóc dở cười
dở mếu
Đảng giáng từng nhát
buá tai ương
Lưả hờn than hận thê
lương
Cưả nhà tan nát bốn
phương hãi hùng
Nỗi thống khổ tháng
năm u uất
Đồng bào tôi thảm thiết
bi ai
Tám mươi năm đã phơi
bày
Bất nhân bè lũ điên
say bạo quyền
Chúng cướp đoạt bán
thân quỷ đỏ
Xã hội đen chủ nghiã
Lê Nin
Nhà thờ giáo hội chuà
chiền
Cà Mau tang tóc Nam
Quan lệ trào
Dâng Bản Giốc Hoàng
Triều cương thổ
Nhượng Hoàng Sa hải đảo
đau thương
Hít hà cẩu tặc Bắc
phương
Ép dân mê ngủ quê
hương lụi tàn
Ra nghị quyết toàn dân
cưỡng chế
Chống biểu tình phản đối
ba Tàu
Sáu trăm nghị gật tung
hô
Đỉnh cao trí tuệ miếng
to tôn thờ
Loài quỷ đói mặt trơ
trán bóng
Quốc hội ma đằng đẵng
ăn sương
Tám lăm triệu mạng bi
thương
Cô hồn tử sĩ hãi hùng
giang sơn...
Tôi đi giưã lòng dân
Hà Nội
Mòn vết giầy tăm tối
than ôi!
Những cô gái trẻ xinh
tuơi
Vẫy tay mời đón giá hời
xin anh
Bên kia dãy Ba Đình mũ
cối
Áo màu xanh bộ đội xin
tiền
Chân què tay cụt đói
ăn
Một thời chinh chiến
tro tàn khói bay...
Xe bóng lộn băng băng
đường phố
Còi hét vang inh ỏi
kêu la
Tửu lầu năm bảy cái
sao
Ra vào tấp nập má đào
ngẩn ngơ
Trong khi đó các bà
các chị
Mẹt hàng rong te tái
bán buôn
Chuột mèo lẩn trốn
công an
Bát cơm manh áo đỡ đần
chồng con
Treo la liệt bích
chương biểu ngữ
Ngợi ca nhau nhí nhố
cha con
Háo danh đội lốt trí
nhân
Đầu trâu mặt ngưạ bon
chen nắm quyền
Khoe công trạng chính
trường đại hội
Thuở ngày xưa giết hại
dân lành
Miền Nam tàn sát lấn
tranh
Cầm cân nảy mực đàn
anh lộng quyền
Tám lăm triệu dân đen
nô lệ
Bầu bán chi dân chủ tượng
trưng
Đảng viên xâu xé gặm
xương
Nhân dân chiụ tiếng
hãi hùng thảm thương
Tôi đi giưã trong lòng
thành phố
Nghe núi sông trăn trở
chuyển mình
Hồi chuông tỉnh ngộ trời
xanh
Thái Hà văng vẳng kinh
thành ngàn xưa...
Cơn thịnh nộ sóng trào
bãi nổi
Huế- Sài Gòn- Hà Nội
thét vang
Việt Nam con cháu Lạc
Hồng
Tự do dân chủ chiến
trường thần kinh...
Giờ đã điểm trời xanh
mây tản
Không lẽ nào lận đận
mãi sao?
Ngàn năm hùng khí bỏ
đâu
Hồi sinh dân tộc chói
loà lòng dân.
16.7.2010 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen