Tôi muốn nói thẳng ra
một cách công khai đàng hoàng trước công luận. Theo tôi đảng cộng sản Việt Nam
có ý đồ dùng hai tên việt cộng là nhà thơ nhạc sĩ trong chính sách hủ hóa nhồi
sọ ngu dân, phục vụ cho mưu đồ chiến lược Hán hóa của họ.
Điển hình chúng cố thổi
phồng hai tên Diệu và tên Sơn là thiên tài gì đó.
Tên việt cộng Ngô Xuân
Diệu tôi đã đọc thơ hắn, chán vô cùng vì tối nghiã. Trong các nhà thơ Việt Nam
tôi thưà nhận tài năng và tình cảm chân thành cuả các ông Tản Đà, Nguyễn Bính,
Hàn Mạc Tử, Hồ Dzech, Vũ Hoàng Chương và một số vị khác. Thường thường thơ các
vị này tôi cố nhẩm thuộc lòng rồi hôm sau quên béng đi cũng chẳng sao, vì tôi
nguỡng mộ mà muốn đọc đi đọc lại. Riêng Ngô Xuân Diệu tôi chỉ đọc một lượt cho
hết vì muốn tìm hiểu tài năng cảm hứng cuả y. Nhưng tôi chỉ ưng có mấy câu như:
Làm thi sĩ nghiã là ru với gió, mơ theo trăng và vơ vẩn cùng mây … Còn toàn bộ
tôi muốn ném tất cả ngay vào sọt rác vì tối nghiã đơn điệu nhạt nhẽo vô cùng. Trái
lại người đời thì nâng niu hít hà khen thơm. Bởi vì cảm thụ văn chương của tôi
là tâm linh. Người đời nuôi thân thành nô tài, nuôi chí có thể là nhân tài,
nuôi tâm là cái hướng tới thấn linh và thiên tài. Theo tôi cảm thụ thơ hứng của
Ngô Xuân Diệu là nuôi thân, mục đích sống là vật chất và cung phụng cống hiến
cho quyền lợi đảng. Nhà thơ gì mà cùng vào hùa với Trường Chinh đấu tố xỉ nhục
cả cha mẹ mình. Anh ấy hèn thì thơ phú của anh cũng hèn với hàng chục bài cỗ động
bạo lực, ca ngợi chém giết ra tay tàn độc hạ thủ bạn bè thi nhân văn sĩ của
mình trong tự lực văn đoàn và nhân văn giai phẩm không ai bằng Xuân Diệu và Tố
Hữu. Chính Ngô Xuân Diệu lại
tự đốt đi những bài thơ con cóc vô nghiã đó, vì bị đảng phê bình. Như vậy coi
như không tính nưã là có những bài thơ này, vì tự Xuân Diệu đã hoá tro, thành
hàng mã tất cả. Nhưng ở miền Nam vẫn mang ra giảng dạy cho học sinh thời đệ nhất
đệ nhị cộng hoà? Riêng nhà thơ Bùi Giáng thì mắng thẳng cẳng: Mẹ cái thằng Diệu
chỉ được cái viết láo. Theo tôi Xuân Diệu trở thành người không biết làm thơ,
vì vẻn vẹn có hơn trăm bài làm trước năm 1945 thì lại tự đốt đi? Bây giờ không
thể nhổ đi lại liếm lại vinh danh Xuân Diệu là nhà thơ cuả dân tộc mà chính đảng
và Xuân Diệu đã từ bỏ phỉ nhổ những bài thơ đó. Không ai vinh danh những bãi nước
bọt mà tự chính mình đã nhổ ra.
Tên thứ hai là Trịnh
Công Sơn mật vụ chuyên nghiệp với hàm thiếu tá nhưng không được vào đảng vì
nghe nói tướng Giáp ngăn cản?
Thật ra tôi chỉ nghe
vài bài hát cuả Sơn và tôi có làm thơ cảm tác luôn. Tôi xin có ý kiến đây là những
bài hát phục vụ cho mục đích tâm lý chiến hòng làm thối chí quân đội cộng hoà,
nội dung mơ hồ tối nghiã vô cùng nhưng nhạc điệu rất du dương ảo não. Ý đồ cuả
đảng chỉ cần tuyên truyền là chính.
Thanh niên miền Nam
nhiều người không hiểu nghiã và ý đồ cuả bài hát, chỉ thấy nó mủi lòng toàn bàn
về chuyện chết chóc nghe rất buồn thảm và họ tưởng là hay cho đến ngày nay vẫn còn
tôn thờ nó.
Tôi cũng đọc một bài
văn cuả tên mật vụ này bàn về người mẹ và tình yêu với cô Diễm gì đó, dù chỉ là
tình yêu đơn phương nhưng giọng văn lộn xộn, đầy mâu thuẫn ú ớ chả ra thế nào cả.
Theo tôi là hắn không biết viết văn, lập luận thiếu chặt chẽ mơ hồ chả biết hắn
muốn nói gì? Cứ như là ngã say rượu nói lảm nhảm. Tôi đọc lướt qua và coi như
là văn rác rưởi không để lại ấn tượng gì
Nói về văn theo tôi
chưa biết chừng văn rác rưởi, ngôn ngữ đại chúng với lối viết ngộ nghĩnh ba que
Chí Phèo có khi lại dễ câu khách hơn vì số đông rất thích đọc. Nhưng tác phẩm
văn chương tuyệt tác ở tầm trí tuệ cao lại chẳng ai mua?
Vậy đã viết văn hay
làm thơ mà còn nghĩ đến đồng tiền viết ra cốt bán chạy, câu khách là một ý nghĩ
không lương thiện.
Tôi làm thơ và viết
văn có bao giờ tính đến chuyện in để bán đâu. Nhiều người khuyên tôi in, như
anh Thanh Hoàng là nhà thơ bảo: Chú in thơ đi, anh về hưu nghèo lắm cũng ủng hộ
chú 300 dollar.
Tôi làm thơ là cái thú
vui đau thương, làm được bài nào gửi lên mạng luôn. Tôi biết: nếu mình chỉ chăm
bẵm việc in sẽ tự kìm hãm sự sáng tạo cuả mình. Mục đích cuả mình có phải vì
cái danh hão huyền và tiền bạc đâu? Tôi oán hận cuộc đời này lắm và tôi cũng vì
tình yêu và oán trách mà viết ra thôi. Mà in ra chắc ai mua vưà tốn tiền lỗ vốn
mà mang nợ vào thân. Cuộc đời mình bao nhiêu cay đắng và trước mắt thấy cảnh đất
nước dân tộc lầm than mà mình chả viết lách cái quái gì kể về nỗi đau cuả nhân
tình thế thái thì mình sinh ra để làm cái thứ loại gì? Mình có khả năng viết
sao lại ngồi im?
Vật chất thì mình cũng
dùng đủ, thà nghèo nhưng nhàn hạ, vô tư . Cái ăn miếng uống thì muà nào thứ ấy,
xe cộ đi lại cũng như mọi người, còn tham lam vật chất để làm gì? Giá như có
xây được cái nhà cũng không phải là hạnh phúc, sau này chết đi con cái chúng nó
lại tranh nhau. Thà rằng chả để lại cuả cải gì hết, con cái nó phải tự lực cánh
sinh thì chúng nó mới khá được. Đó là cách suy nghĩ cuả riêng tôi người ít nhiều
có tâm hồn thơ văn muốn được chia sẻ tâm tình với các bạn trong trang báo tổ quốc.
Mẹo Ngu Dân
Đảng cộng sản gian
ngoan trí trá
Dùng Công Sơn Xuân Diệu
ngu dân
Thơ ca tối nghiã cù lần
Trí Phèo thị Nở hân
hoan reo hò…
Ngô Xuân Diệu làm thơ
con cóc
Rồi đốt đi thề trước đảng
kỳ
Từ nay vĩnh biệt chia
ly
Giã từ hối cải chai lỳ
việt gian…
Hồ Chí Mít thánh thần
vạn tuế
Nhạc sĩ quèn rên rỉ Diễm
ơi!
Theo bầy khỉ tổ đười
ươi
Bê đê đồng bóng lả lơi
phấn nồng
Cơn mưa máu đỏ hồng phố
xá
Đường Mác Lê chan chưá
tâm can
Phải đâu hoa phượng
tuôn tràn
Rơi trên đại lộ nồng
nàn thiết tha…
Hay triết lý mơ hồ cóc
nhái
Một tình yêu vô lối
yêu ma
Viết văn lộn xộn mịt
mù
Đánh lưà tuổi trẻ chìm
sâu cơ đồ
Tên mật vụ vịt vờ non
nỉ
Bằng lời ca rên rỉ
thương đau
Nản lòng chiến sĩ cộng
hoà
Để quân Bắc cộng bất
ngờ giết dân…
Xuân sáu tám máu tràn
thảm khốc
Thằng Sơn hâm bán nước
hại dân
Võ Nguyên Giáp cũng cản
ngăn
Chớ tin thằng ấy chó
săn mấy đời…
Đảng lợi dụng còi mồi
viết nhạc
Bán linh hồn lợi lộc
gì đâu
Cho đi sang tận Nga Xô
Ngồi chơi xơi nước hầu
bà Kiệt vui…
Ôi, nhục nhã chôn vùi
sự nghiệp
Chút tài năng chắt bóp
não tâm
Chổi cùn rế rách âm thầm
Nghiã trang mơ mộng
mưa dầm đái khai…
Đặt tên phố chơi bài
tháu cáy
Thần tượng hô quen
thói lưu manh
Ba Đình giữ xác Chí
Minh
Còn thêm họ Trịnh ruồi
xanh hãi hùng
Ta đâu phải ghen tuông
đố kỵ
Mà thực lòng muốn nói
ra thôi
Công Sơn Xuân Diệu lạc
loài
Tài năng gì chúng thói
đời điêu ngoa.
8.4.2012 Lu Hà
Lời Võ Trang: "Mưa Hồng” là để chỉ cảnh hoa phượng rơi trên đại lộ Lê lợi ở Huế?"
Thưa anh Võ Trang! Theo tôi trong cái đầu mật
vụ việt gian cho cộng sản thằng Sơn nó nghĩ đến cơn mưa cách mạng cờ đỏ buá liềm,
những cuộc mưa máu không những chỉ tràn ngập khắp Việt Nam mà còn cả quả điạ cầu.
Chúng ta là người lương thiện tâm hồn trong sáng thanh bạch thì còn liên tưởng
đến cánh hoa phượng chứ thằng Sơn nó rất ngại nói toạc ra cái bản chất chó săn
cuả nó, nó rất ngại giải thích công khai. Nhưng các ông Kiệt, Mười gì đó hỏi,
thì nó sẽ giải thích để nịnh bợ ý nghiã cuả chữ " mưa hồng" mà hơn 3
thập kỷ nay anh cứ phân vân cuối cùng lại suy đoán ra màu đỏ cuả hoa phượng.
Hiểu được cái bụng tiểu
nhân và lập luận ngô khoai cuả nó khi viết văn cũng như nội dung những bài hát
vô nghiã cuả thằng Sơn tôi hy vọng nhiều các bạn văn nghệ sĩ chống cộng sáng suốt
ở hải ngoại, những người có trí tuệ tài năng thơ phú văn chương vào bậc thày cuả
thằng Sơn cho ý kiến, chứ nghe bọn văn nghệ sĩ cộng sản là đồng chí thằng Sơn
nó giải thích thì không ổn đâu anh Võ Trang ạ. Cám ơn bài viết và còn đăng ảnh
thằng Sơn nưã để tạo cảm hứng cho tôi làm thơ.
Tép Riu Mắm Tôm
cảm tác khi nhìn ảnh
Ai như thằng Trịnh mắm
tôm
Tâm hồn cặn bã lom
khom dở trò
Cái nghề chỉ điểm côn
đồ
Còn kiêm nhạc sĩ hát
hò ngu ngơ
Lưà bao bạn trẻ ngây
thơ
Tình tang đẫm máu dật
dờ bóng ma
Mậu xuân sáu tám đỏ
màu
Ngổn ngang xác chết đầu
trâu mặt bò
Lên đài vội vã bi bô
Chí Phèo thị Nở hoan
hô reo hò
Xa tăng đại bác giặc Hồ
Giết người vô tội cơ đồ
ngả nghiêng
Diễm xưa bàn luận chập
cheng
Dở ngô dở ngọng củ riềng
bê đê
Xuất tinh hốc hác ê chề
Mới ba mươi tuổi não nề
xác ve…
Miền Nam dặm nẻo sơn
khê
Tai bèo nón cối u mê
vì mày
Thương cho đất nước
non này
Giấc mơ hoang tưởng
cáo cầy Mác Lê
Mưa hồng cờ đỏ râu dê
Vịt vờ hoa phượng tỉ
tê nhập nhằng
Hồ Mao chủ nghiã thiên
đàng
Bán chôn nuôi miệng mặt
thằng Công Sơn.
8.4.2012 Lu Hà
Nhạc Sĩ Còm
cảm tác từ tấm ảnh
Kià cu Trịnh hom hem rệu
rã
Sau đít chai ti hí mắt
lươn
Làm nghề chỉ điểm chui
luồn
Dở ngô dở ngọng bán
trôn nuôi mồm
Con cóc cụ chồm hôm mật
vụ
Nhạc thơ ca sa đoạ
lương tâm
Xăm lăng chiếm đoạt miền
Nam
Con đường cách mạng âm
thầm đảng trao
Con chó săn gâu gâu suả
mãi
Cảnh thương đau tê tái
than ôi!
Anh đi bỏ lại cuộc đời
Mẹ cha già yếu còn người
em yêu…
Tên nhạc sĩ sớm chiều
rên rỉ
Dụ Khánh Ly í ới người
ơi!
Miền Nam quân đội rã rời
Quyên đi lý tưởng giống
nòi tổ tiên
Quân bắc cộng ngang
nhiên chính nghiã
Giải phóng quân trí
trá yêu ma
Còn thêm mấy ngã trọc
đầu
Đảng viên cộng sản
thày tu trong chuà…
Lời tăm tối miễn sao ảo
não
Nghe mủi lòng nhạc điệu
lâm ly
Việt gian lọc lõi chai
lỳ
Đánh đòn tâm lý u mê đến
cùng
Hết thú săn bẽ bàng
thân chó
Sang thăm Nga trả nợ
công lao
Ngồi suông xin chịu hầu
bà
Xun xoe nịnh bợ lấm đầu
quản chi…
Chết nhăn răng mấy lời
trăn trối
Muốn được chôn cùng với
đảng viên
Sinh thời đâu đã dễ
quên
Bo bo trệu trạo nuốt
liền chẳng trôi…
Thủ tướng Kiệt chia
bôi quả thực
Gửi gạo luôn để vực đứng
lên
Tuy rằng đảng vẫn chẳng
quên
Cha là mật vụ bon chen
một thời…
Ông tướng Giáp cười ruồi
khinh bỉ
Phải đề phòng tính khí
thằng Sơn
Nó là con chó liếm
trôn
Phòng ngưà phản trắc
bán hồn cho ma…
Đảng lợi dụng lời ca
bôi bác
Tôn thằng Sơn lên bậc
thiên tài
Lại còn tên phố dựng
đài
Ươn hèn nhục nhã canh
dài đêm thâu…
Vì Hán hoá mưu đồ chiến
lược
Cần công an tàn ác côn
đồ
Miễn sao kiếm được lắm
đô
Ngư dân chết rụi phởn
phơ giặc Tàu.
8.4.2012 Lu Hà
Vịt Giời Lên Tiếng
gửi Trần Thiên Tâm và
một cam nặc danh
Tôi đồng ý giơ tay biểu
quyết
Đồng chí Trần nói thật
là hay
Lu Hà hắn cứ hăng say
Làm thơ chống cộng kiểu
này khó coi
Tôi thấy hắn thơ dài dằng
dặc
Như cái loa cuả bác
ngày nào
Kiểu này vô hiệu cách
nào
Mì tôm ngắn gọn dồi
dào nhai luôn
Đành đểu cáng mượn tên
cuả nó
Là công an mật vụ đảng
trao
Phản hồi nhí nhố lao
nhao
Miễn sao cuối tháng
nhiều xu là mừng
Thơ nhàm chán dài dòng
mắng mỏ
Lũ chúng ta sâu đỏ việt
gian
Đảng mình vì nước vì
dân
Ấm no hạnh phúc muôn
vàn xương khô
Trần Thiên Tâm dở ngô
dở ngọng
Sao chịu yên cay đắng
bẽ bàng
Đảng ta trên cõi thiên
đàng
Hồ Mao Lê Mác lâng
lâng thiên bồng
Phải lên tiếng đại đồng
thế giới
Có ba Tàu quyết chí tiến
lên
Bao nhiêu cuả cải lợi
quyền
Kiên trì bám chặt tài
nguyên bán dần
Hãy suy nghĩ đừng nên
viết nưã
Thơ như vè chán quá đi
thôi
Đọc không chịu nổi nưã
rồi
Lan Viên Xuân Diệu một
thời chưá chan
Anh Tố Hữu muôn vàn
thương nhớ
Trần Thiên Tâm nức nở
xót xa
Thiên tài chói lọi
ngàn thu
Ếch ương cóc nhái bài
ca u hoài…
Trần Thiên Tâm anh tài
văn bá
Chẳng viết gì vì quá
khiêm nhường
Thơ hay đâu dám phô
trương
Đầu râu tóc bạc giưã
đường đi qua…
8.4.2012 Lu Hà
Đời tôi chưa bao giờ nghe một bài
hát nó tối nghiã mà não nuột như thổi kèn đám ma như vậy. Đúng là cộng sản thâm
độc thật, chẳng khác gì mẹo cuả Trương Lương ngày xưa cho lính thổi kèn và hát
những bài dân ca bên trại quân Sở, làm cho Hạng Võ phải bại trận. Nhưng Trương
Lương là người yêu nước sau khi giúp Lưu Bang giang sơn thanh bình thì ông ta
đi tu và xa lánh thế tục vì ông sợ Lưu Bang sẽ giết chết ông.
Thằng Sơn nó viết bài hát này cứ
thổi vào tai binh sĩ miền Nam cộng hoà thì sẽ làm cho họ rã đám đảo ngũ thôi,
còn sức đâu mà chiến đấu bảo vệ tổ quốc nưã. Đểu cáng lưu manh thật không ai
như thằng Sơn mất dạy này.Nghe mà tởm lợm vô cùng, nhưng thiên hạ vẫn khối đưá
mê mới lạ.
Cáo Hồ Thầm Mong
cảm tác nghe nhạc Trịnh: Vết Lăn
Trầm
Vết lăn trầm u mê hoang dại
Mà con nào rên rỉ hát ca
Sặc mùi tử khí ma tà
Dẫn đưa tuổi trẻ sa đà tối tăm
Bài ca dao Việt Nam cồn đá
Trên ngai vàng chó má việt gian
Thoảng bay cát bụi tro tàn
Theo chân Tố Hữu dã man bạo tàn
Tên mật vụ chó săn suả láo
Thằng bất lương vô đạo âm u
Ngủ đi vĩnh biệt quê nhà
Thiên đàng vĩnh cửu mặn mà Mác Lê
Rồi chợt thấy tái tê hiu quạnh
Tiếng sói tru lành lạnh nhà tang
Khuyên con cam chịu dở dang
Con đường cách mạng quê hương dạt
dào
Đừng nuối tiếc tuổi đào hoa nở
Vững lòng tin sự nghiệp cơ đồ
Đôi tay mẹ vẫn dang chờ
Chuyện xưa cổ tích nghẹn ngào con
ơi!
Lời lộn xộn đười ươi gầm rú
Thảm thê sao ghê sợ thế Sơn
Tài con chó cún chui luồn
Nhe răng suả láo chúng còn thích
nghe
Đúng là lũ uế xù ngu muội
Dắt tay nhau bóng tối sương mờ
Mù loà sờ soạng hoang vu
Bật cười khanh khách cáo Hồ thầm
mong
9.4.2012 Lu Hà
Thối Như Nhạc Trịnh
Công Sơn
Thằng Sơn đâu có trái
tim
Một con thú dữ săn tìm
hư danh
Oán hờn ngùn ngụt trời
xanh
Mưu toan chính trị Ba
Đình chủ trương
Chó săn nghiệp vụ canh
chuồng
Buôn dân bán nước quê
hương thảm sầu
Đàn ca cóc nhái mịt mù
Thối lòng chiến sĩ cộng
hoà miền Nam
Vênh vang thiếu tá
quân hàm
Chui váy bà Kiệt tối
tăm lạc loài
Ngàn thu nhục nhã đười
ươi
Khánh Ly cùng hội thò
đuôi cẩu hèn
Khàn khàn vịt đực bon
chen
Bê đê đồng bóng dế mèn
phiêu lưu
Ước mơ khắp trái tinh
cầu
Mưa hồng tầm tã trên đầu
dân đen
Viết văn lộn xộn liên
miên
Nào cô gái Diễm mẹ hiền
cuả ta
Ú a ú ớ ma tà
Mác Lê đạo tặc vịt gà
ngỗng ngan
Kià bầy mật vụ công an
Mậu xuân sáu tám máu
tràn biển Đông
Thằng Sơn chỉ điểm hai
lòng
Xác người tanh tưởi
trên dòng Cửu Long
Lại còn vờ vĩnh xót
thương
Bài ca xác chết bất
lương nào bằng
Em tôi rên rỉ bẽ bàng
Mồm thằng Sơn thối quỷ
vàng hoan ca
Cháu con việt cộng sa đà
Chí Phèo thị nở mặn mà thiết ta
Cháu con việt cộng sa đà
Chí Phèo thị nở mặn mà thiết ta
Tình yêu giai cấp bao
la
Giết đi giết nưã cha già mừng vui.
Giết đi giết nưã cha già mừng vui.
9.4.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen