Theo tôi chế độ độc tài là xuyên
tac vu khống để sống sót.
Tư do dân chủ pháp trị để tồn tại và phát triển. Niềm tin tín ngưỡng là khai phóng linh hồn, cuồng tín là giam hãm linh hồn vào vòng lao lý
Nói đến độc tài người ta thường liên tưởng đến những vua chúa, đầy quyền lực sinh sát ngày xưa. Từ vua Trụ, vua Kiệt, Tần Thuỷ Hoàng v.v…đều là những kẻ háo sắc hoang dâm giết người như ngoé. Sau khi đánh bại lục quốc Tần Thủy Hoàng có cho xây dựng vạn lý trường thành. Mục đích cũng chỉ muốn khống chế toàn bộ lãnh thổ mông mênh, để tránh khỏi sự phân tán chia rẽ cuả các tiểu vương quốc chư hầu ngày xưa, bất ngờ nổi dậy đòi lại độc lập.
Tư do dân chủ pháp trị để tồn tại và phát triển. Niềm tin tín ngưỡng là khai phóng linh hồn, cuồng tín là giam hãm linh hồn vào vòng lao lý
Nói đến độc tài người ta thường liên tưởng đến những vua chúa, đầy quyền lực sinh sát ngày xưa. Từ vua Trụ, vua Kiệt, Tần Thuỷ Hoàng v.v…đều là những kẻ háo sắc hoang dâm giết người như ngoé. Sau khi đánh bại lục quốc Tần Thủy Hoàng có cho xây dựng vạn lý trường thành. Mục đích cũng chỉ muốn khống chế toàn bộ lãnh thổ mông mênh, để tránh khỏi sự phân tán chia rẽ cuả các tiểu vương quốc chư hầu ngày xưa, bất ngờ nổi dậy đòi lại độc lập.
Tần Thủy Hoàng là một
quân chủ độc tài. Một ngã điên khùng, khủng bố các đại thần, thưc hiện những
chính sách đốt sách, chôn học trò, bức bách trí thức, cướp bóc sức lao động,
tiền cuả trong thiên hạ để xây dưng trường thành. Nhưng người dân Trung hoa vẫn
được hưởng tự do. Dân gian nhìn chung vẫn có cuộc sống bình thường. Không có
chuyện khủng bố tinh thần, truy bức tư tưởng tài năng sáng tạo tòan quốc. Mọi
chuyện giết người chỉ sảy ra ở kinh đô Trường an. Quan lại điạ phưong không tàn
ác giết người hàng loạt, đưa dân đi xây dựng vùng kinh tế mới mà họ chỉ đòi hỏi
người dân phải đóng thuế cao cho triều đình là đủ. Chỉ bấy nhiêu thôi lòng dân
cũng ai oán mà tạo ra cuộc nổi dậy, khởi nghiã cuả Lưu Bang có Trương lương,
Hàn Tín, Tiêu Hà giúp sức và lập ra nhà Hán.
Ta gọi là độc tài
nhưng chỉ là giới hạn cuả một cá nhân Tần Thủy Hoàng, nên mức độ tàn phá cuả nó
không ghê gớm rùng rợn như các chế độ phát xít và cộng sản. Lý thuyết để xây
dựng một chế độ độc tài hoàn hảo đã ra đời. Phát xít và cộng sản rất giống nhau
bởi đều dưới danh nghiã vì dân, vì dân tộc. Một đằng với chiêu bài dòng máu
thượng đẳng Đức mà muốn thống trị toàn cầu để tạo ra giống người thuần chủng.
Một đằng thì leo lẻo vì tầng lớp vô sản nghèo khổ toàn thế giới mà muốn xây
dựng xã hội bình đẳng không giai cấp cho cả hành tinh. Tại sao họ lại chọn vô
sản làm trụ cột làm nòng cốt? Chẳng qua là vì số đông, lấy thịt đè người để
chèn ép thiểu số có tri thức hiểu biết. Lợi thế cuả số đông này là vô học, dễ
nghe lời dụ dỗ, một khi hưá hẹn cho họ cơm no áo ấm ruộng đất là có thể xích cổ
tập hợp họ lại. Một khi họ đã ngoan ngoàn chià tay để cùm lại với một số lượng
đông đảo là cộng sản hay phát xít có thể làm mưa làm gió trên quả điạ cầu này
rồi.
Phát xít hay cộng sản,
cả hai đều chủ trương tạo ra chiến tranh hủy diệt, dù có tàn sát, giết đi hai
phần ba dân số trên thế giới chúng cũng không nương tay. Thế kỷ qua là những
bằng chứng: lò hơi ngạt cuả Đức quốc xã, các trai tập trung cuả Stalin, Mao
Trạch Đông, Kim Nhật Thành và Polpot v.v… Sự thật rõ như ban ngày, có độc tài
cuồng tín thì không có dân chủ tự do. Ngược lại có dân chủ tự do thì không có
độc tài cuồng tín. Độc tài có thể nằm trong tay một ông vua, một quốc trưởng,
một chủ tịch nước, chủ tịch đảng hay nằm trọn trong tay một đảng phái có bộ
chính trị nắm giữ ngai vàng là 14 hay 15 cái đầu rồng.
Nếu độc tài nằm trong
tay một cá nhân thì dễ bị tự diệt vong như trường hợp vua Trụ, vua Kiệt và Tần
Thủy Hoàng. Nhưng nằm trong tay những tên đồ tể khát máu ngoan cố và bệnh hoạn
và có đảng chống lưng như Hitler, Stalin, Mao trạch Đông v.v… thì không đơn
giản chút nào. Cho đến bây giờ chủ nghiã phát xít chỉ là bóng ma, chủ nghiã
cộng sản đã cáo chung, nhưng vẫn còn có sức sống dai dẳng ở Hoa lục, Việt Nam
Cu Ba và Triều Tiên. Bởi vì tâm lý quần chúng vẫn còn nạn sùng bái cá nhân, bị
ảnh hưởng mơ hồ cuồng tín về nền văn hoá á đông thiếu chọn lọc. Khổng Giáo trộn
lẫn với chủ nghiã Mác Lê đã hủy diệt trí tuệ và sự sáng tạo tinh thần cuả dân
chúng.
Con người đang tiến
lên để phụ thuộc và hoá thành động vật không cần biết gì hết là ngoài miếng ăn.
Con người được tuyệt đối bình đẳng trần trụi nuôi dưỡng trong cũi như những con
chó cuả giáo sư sinh vât học Pavlov. Không còn khả năng suy tư đúng sai, chỉ
còn biết thụ động theo những phản xạ có điều kiện. Mọi thứ như đã sẵn có . Mác,
Lê Nin, Stalin, Mao, Hồ và đảng lo hết cả rồi. Họ mơ mộng về một sự đại bình
đẳng, ai cũng như ai rất giàu có, xã hội tràn ngập cuả dư thưà. Họ không hiểu
thế nào là tự do dân chủ, theo họ chỉ là những danh từ suông, những thuật ngữ
chính trị xa vời mà cả hai thế giới phương tây và cộng sản đều có những định
nghiã quan niệm khác nhau.
Thực ra nó có là cái
quái gì đâu mà khó hiểu: nó chỉ là cái quyền tối thiểu cuả con người từ ngàn
năm ai cũng muốn, quyền làm người đúng nghiã là con người, quyền ăn, quyền nói,
quyền đi lại, quyền không phụ thuộc vào ai vào hệ thống tư tưởng nào, quyền
được bày tỏ nỗi oan ức, quyền được minh oan khiếu kiện, quyền buôn bán kinh
doanh làm giàu, quyền tích lũy tài sản, quyền viết thơ văn, quyền phê phán xã
hội, quyền chất vấn chính quyền quan lại điạ phương, quyền bình đẳng trước pháp
luật v.v… Nếu cứ miên man kể ra cái quyền làm người chính đáng tối thiểu ấy thì
bút giấy nào kể cho đủ. Người ta gọi tóm tắt luôn là tự do dân chủ.
Tự do dân chủ cộng sản
là Tự do dân chủ cưả miệng bố láo, mỵ dân. Tự do dân chủ phương tây tương đối
hoàn hảo. Những nước này dân chúng có mức thu nhập cao, trình độ dân trí cao là
một bằng chứng hùng hồn còn gì nưã mà đáng phải tranh biện dài dòng. Nhiều học
giả và các nhà chính trị cũng nói nhiều đến khái niệm tự do dân chủ. Nhưng chỉ
tiếc rằng sự dẫn giải, giải thích quá cao siêu cuả những người có học vấn, có
óc trìu tượng khái quát, có xuy luận lô gíc nên tuyệt đại dân chúng vẫn không
hiểu được. Họ nói rất đúng không sai , tự do dân chủ là tự do ngôn luận, báo
chí, lập hội, lập đảng, quyền bầu cử, ứng cử, phổ thông đầu phiếu, đa nguyên
chính trị nhiều thành phần xã hội v.v…Những danh từ khái niệm đó là các cái gốc
của tự do dân chủ để tiến tới nhà nước dân chủ, pháp trị tam quyền. Quyền lập
pháp, quyền hành pháp và quyền kiểm soát. Ba cơ quan này phải hoàn toàn độc lập
với nhau không chiụ sự chi phối cuả một cá nhân tổ chức nào ví dụ như tổ chức
độc đảng chẳng hạn.
Ở Việt Nam hiện nay,
quyền sinh sát cuả ngành công an đã lũng đoạn nhà nước và pháp luật. Nói như
vậy, về tự do dân chủ tuyệt đại dân chúng vẫn còn là những từ ngữ mông lung chả
ăn nhằm gì vào cái niêu cơm cuả họ. Thực ra bản chất cuả nó rất quan trọng ảnh
hưởng đến cái niêu cơm cuả dân, nhưng người dân không hiểu được và còn cho là
xa vời mênh mông viển vông quá không thiết thực. Đang đói bỏ mẹ ra đây mà còn
đòi lập đảng lập hội để chống đối nhà nước có mà đi tù mọt gông. Mấy ông mấy bà
Bs Nguyễn Đan Quế, Cha Lý, Thày Quảng Độ, Đoàn Viết Hoạt, Hà Sĩ Phu, Nguyễn Văn
Đài, Lê Thị Công Nhân v.v.. là những con thiêu thân chán sống rồi hay sao, mới
lao đầu vào lưả? Nếu còn nghĩ như vậy là an phận hủ thường thì dân ta cứ dài
dài là những con cừu non trần truồng sống dưới bầy sói.
Thực tế xã hội trần
truồng dưới bầy sói, đồng loại ăn thịt nhau là như vậy. Con gái lớn lên bị bán
sang ngoại quốc làm tình dục cho cả gia đình nhà người ta hoặc vào các động
chưá. Trai tráng khoẻ mạnh được đưa sang các nước Ả Rập, Đông Âu làm cu li nô
lệ mà thôi , hoặc cư trú bất hợp pháp trồng á phiện cho các ông chủ Tàu làm ăn
với cơ quan công an, phản gián Viêt Nam. Hoặc đươc bí mật nuôi béo rồi thủ tiêu
đi lấy các bô phận cơ thể đem bán mà báo chí đã phanh phui. Tự do dân chủ ta
cũng có thể cố gắng nói đơn giản dễ hiểu lên một chút, mục đích cuối cùng nhằm
vào đối tượng quyết định tương lai vận mạng dân tộc vẫn là 85 triệu dân Viêt
Nam. Công lao cuả các nhà dân chủ rất to lớn, họ là những kẻ sĩ dám đứng thẳng
nói ra sự thật. Họ chính là những viên gạch lát đường cho chúng ta đi đến chỗ
văn minh tiến bộ, để xoá bỏ kiếp đời nghèo hèn, áp bức, ngu tối.
Theo ý kiến cuả tôi
cũng giống như trong một gia đình, cha mẹ là tổ quốc và nhà nước. Những đưá con
khác tính khác nết là thành viên xã hội. Cha mẹ thực lòng thương con không nỡ
đem con bỏ tù tra tấn đánh đập vì chúng không nghe lời giáo huấn cuả mình là
pháp luật. Cha mẹ vẫn có thể sưả đổi lời giáo huấn phù hợp với truyền thống tổ
tiên phù hợp với quyền lợi đòi hỏi cuả từng đưá con khác nhau. Đưá là thi sĩ cứ
làm thơ, đưá nhạc sĩ cứ viết nhạc, đưá làm kinh tế cứ tự do làm giàu, đưá thợ
cày cứ làm nghề nông v.v… Con cái phải dưạ vào nhau mà sống, đưá thơ phú nhạc
sĩ làm cho gia đình thuần mong mỹ tục, nề nếp gia giáo có kỷ cương, yêu thưong
hoà thuận, đưá giỏi kinh tế sẽ làm cha mẹ đẹp lòng, gia đình sung túc, đưá làm
nghề nông tạo đủ cơm gạo cho cả nhà. Một gia đình như vậy là ổn định bởi những
hành xử tự do dân chủ biết tôn trọng lẫn nhau trong gia đình, không ai lấn áp
ai.
Cha mẹ ngu tối độc tài
sẽ dùng quyền lực để cưỡng ép con cái. Đưá thợ cày, vì mày làm con cả thì mày
phải học làm thơ, viết văn, để nối giõi tổ tông làm gia trưởng. Đưá có tài thơ
phú âm nhạc nhưng phận làm con út phải học làm thợ cày, lao động cải tạo. Đưá
giỏi kinh tế phải triệt hạ vì nó là mầm mống tư sản ức hiếp anh em trong gia
đình sau này. Độc tài trong gia đình hay trong một nhà nước cùng đồng nghiã là
độc đoán gia trưởng, tự áp đặt cái ngu tối cuả mình lên quyền sống, phá hủy lẽ
tự nhiên cuả con người và tạo hoá.
Mỗi sinh viên khi thi
vào một trường đại học trong lá đơn phải ghi rõ: Sau khi học xong phải chấp
nhận sự phân công cuả tổ chức đi bất cứ đâu làm bất cứ việc gì khi tổ quốc cần
đến, mặc dù không hợp khả năng, không đủ tài năng cũng phải làm như vậy là
không còn tự do dân chủ, phát triển tài năng hữu ích chỉ đem lại những hậu quả
chậm tiến trì trệ mà thôi.
Hồi ông tôi còn sống,
ông cũng hay giảng giải đạo lý Khổng Mạnh cho tôi nghe, nhưng ông cũng phê phán
thẳng thừng nhiều sai trái cuả Khổng Tử. Ông thường nói với tôi: Thuở nhỏ cha
mẹ nuôi con bằng vú sưã, lớn lên cha mẹ nuôi con bằng tinh thần. Cái kim nó nhọn
nó nhọn từ nhỏ, chứ không phải chờ lớn lên nó mới nhọn. Dù cha đã 100 tuổi, con
80 tuổi đưá con vẫn có nhiều điều phải học hỏi người cha, không thể cậy thế ta
đã 80 rồi cũng bạc đầu rồi, minh mẫn hơn cha nhiều. Người cha cũng không thể
cậy mình làm cha mà áp đặt những suy tư già nua lỗi thời cuả mình lên con cháu
như vậy chỉ là những kẻ cuồng tín u mê về thói quen nếp nghĩ thủ cựu. Tre già
măng mọc, nhà có phúc con hơn cha. Quốc gia có phúc khi có một đội ngũ nhân sĩ
trí giả có tài điều hành quản trị đất nước. Quốc gia vô phúc khi coi trí thức
chỉ là cục phân đưa những thằng dở ngô dở ngọng lên làm lãnh tụ, đứng đầu quốc
dân. Người cha độc đoán và những đưá con mất dạy thiếu nhân cách bất tài thì
chỉ hại cho gia đình mà thôi. Thử hỏi có ích gì?. Ý Ông tôi muốn nói sự giáo
dục rất quan trọng phải trên tinh thần dân chủ tương ái lẫn nhau. Tôi nói như
vậy không phải để khoe thân thế tôi sinh ra từ trong gia đình nho giáo đâu, chớ
vội hiểu lầm nhé. Người cộng sản ngược lại giáo dục con cháu theo lối nhồi sọ cưỡng
ép, hồng hơn chuyên. Tài năng, sáng kiến, trí tuệ không được coi trọng, mà họ
coi trọng cái đức cam tâm ngoan ngoãn trung thành, mọi hành xử theo những phản
xạ có điều kiện được nhồi sọ ở trong trường học từ mẫu giáo trở đi: “ Ai yêu
bác Hồ Chí Minh hơn chúng em nhi đồng, ai yêu chúng em nhi đồng bằng bác Hồ Chí
Minh...” Cứ nhai nhả như thế hàng triệu lần thì thành ra những phản sạ có điều
kiện rồi còn gì? Sau này lớn lên có người bảo bác Hồ Chí Minh là hổ đó, là độc
tài, là bất nhân, là ác quỷ giết người hàng loạt thì chiụ sao nổi và chúng sẽ
không tin?
Bộ óc đa chai lỳ những
thông tin mới không đủ sức như ghi trên điã CD đã hằn sâu: Bác Hồ là cha già,
là đại ân nhân là cứu tinh cuả dân tôc. Bộ óc cuả người dân khác với bộ óc cuả
các nhà học giả, các nhà dân chủ. Con ngưòi chỉ là cái máy, là con vật đi bằng
hai chân, tuy rằng cũng còn khá khôn ranh trong việc đút lót, biếu xén, cơ hội,
chui luồn, buôn lậu, lưu manh và trộm cắp.... Họ phấn đấu vào đảng, nguyện làm
công cụ sai kiến cuả đảng mới là quan trọng. Mà đảng thực ra càng ngày càng lộ
rõ tính phản động, phi nhân loại, môt tổ chức mafia rất tinh xảo nịnh dân, luôn
cho dân ăn bánh vẽ bằng mọi thủ đoạn.
Được ăn bánh vẽ tượng
trưng cũng là thoả mãn cho hệ thần kinh lắm rồi, con người cần được ru ngủ tuy
rằng trong giả tạo. Dù cho có là mẹ quạ, cha cáo còn hơn không có mẹ có cha với
một đất nước,coi thường tôn giáo như Viêt Nam. Mẹ quạ là đảng, cha cáo là ông
Hồ Chí Mít mà ngày nay nưả già thế kỷ dân mới hiểu ra.
Dân chủ tự do là những
điều bình thường đại loại như vậy đấy có gì đâu mà cao siêu khó hiểu. Ông tôi
có kể cho tôi và cả nhà nghe một câu truyện thiết tưởng cũng đáng để suy ngẫm,
có ích cho các bạn đọc về ý niệm tự do dân chủ. Không phải tôi có ý khoe mẽ dạy
đời tỏ ra khôn ranh hơn ngưòi đâu. Tôi không có ý con cà con kê mà kể chuyện
khiêu dâm, chuyện phiếm làm trò cười cho thiên hạ trên diễn đàn văn thơ. Ngày
đó tôi chỉ là một chú bé lên mười, ông tôi ngót 70, nhưng còn đạo mạo lắm. Tôi
hay ở nhà với bà nội, ông tôi thường xa nhà luôn, dẫn đầu một cánh thợ mộc
trong làng đi làm ở một huyện miền núi. Bọn tiểu nhân trong làng ghen ăn tức ở
thường chế diễu ông tôi là lão thày đồ lang thang. Thời nay mạt nho rồi lão ấy
mới phải bôn tẩu lang thang cóp cơm thiên hạ… Mỗi lần về ông tôi lại ngâm thơ
và kể chuyện cho con cháu nghe.Tôi nghe chuyện mà cười rũ rượi, nước mắt chảy
ra dàn duạ: Số là chủ nhà có cô gái nuôi ở tuổi đã ngoài 30 mà chưa từng có môt
mảnh tình vắt vai, mắt lại toét nưã nên khó lấy chồng. Coi như là một thị Nở
cũng được, nhà bên có một chàng hàng xóm tuổi đã sắp hoá vàng, guá vợ con cái
đã lớn. Rồi một đêm trăng thanh gió mát chàng và nàng vần nhau ở trên cái chõng
che dưới mái hiên cạnh cầu ao. Lúc đó gà mới nhập nhoạng lên chuồng, lại ở nơi
rừng núi cũng vắng vẻ.... Nhưng chả may có người nhìn thấy mật báo chính quyền.
Nên uỷ ban xã cho dân quân đến bắt và trói cả hai lên trụ sở xã giam cả đêm.
Sáng hôm sau mở phiên toà xét xử đôi gian phu dâm phụ giưã công đường.
Thật ra cả hai cũng
đều chưa chồng quá buạ lỡ thì cả, nhưng theo lễ giáo Khổng Tử thì phải gọi là
gian phu dâm phụ. Trong xã dân chúng coi như là chuyện lạ đó đây. Nên mọi người
cũng háo hức đến xem xử án. Cô nàng dân tộc đó tức quá sùi cả bọt mép cãi lý
với các vị ủy ban chức sắc tai to mặt lớn trong xã: Cái này là cuả tao chứ có
phải cuả uỷ ban đâu? Gái này không biết chữ mắt lại kém nên không làm kiểm
điểm, điểm thảo chi hết. Miệng nói tay nàng mở phanh cúc áo phơi ra hai quả
mướp nhão nhoẹt ra, rồi hùng hồn tuyên bố: Cái này là cuả tao, là cuả cái gái
này, ủy ban có muốn tao cũng không cho, tao chỉ cho thằng Cường thôi, nó quá vợ
từ lâu, tao thương nó tao mới cho….
Đấy dân chủ tự do đơn
giản là như vậy, hai người gái chưa chồng, trai quá vợ muốn yêu nhau muốn ngủ
với nhau mà còn phải báo cáo lên uỷ ban. Chính quyền xã không có việc gì làm,
đáng để quan tâm cho phúc lợi xã hôi mà lại ra mặt đạo đức bắt bớ người quá
đáng. Cái chuyện hủ hoá thì các ông bà trung ương đảng chả vẫn thường xuyên
thậm thụt dan díu đấy sao? Duẩn già cóc đế ra mà đến mấy vợ, Mạnh sắp xuống lỗ còn
muốn cướp đi bạn gái cuả con trai v. v... Cô gái già dân tộc đó có lý, dâm ái
tình tự là quyền con người, quyền sống, quyền yêu đương và sinh sản, quyền thoả
mãn dục vọng bẩm sinh. Nghèo quá không có tiền khao làng để cưới nhau thì đã
sao?
Ở các nước tư bản dân
chủ văn minh họ sẽ không bắt bớ để làm gì mà ngược lại họ còn thương cảm tạo
điều kiện cho họ hạnh phúc với nhau, cùng lắm là một lời khuyên chân tình. Dân
chủ tự do là ở chỗ đó là sự nhân đạo thông cảm của tha nhân. Dân chủ tự do cũng
có thể tạo nên những bất công, nên phải có dân chủ xã hội. Tôi lấy ví dụ như
nuớc Mỹ chẳng hạn, trong quốc hội luôn có hai đảng thay phiên nhau cầm quyền.
Đảng cộng hòa thiên hướng dân chủ tự do và đảng dân chủ thiên hướng dân chủ xã
hội. Giống như đôi chân của một con người, chân phải rồi chân trái. Đảng cộng
hòa lo nước mạnh, đảng dân chủ lo dân giàu. Hai chân cùng bước nhưng không chân
nào đạp lên chân kia mà biết tương trợ nhượng bộ nhau vì quyền lợi quốc gia tối
thượng. Còn Việt Nam chỉ có một đảng là anh cụt lò cò nhảy lê lết vì quyền lợi
đảng mà khinh thường mạng sống của dân và chủ quyền lãnh thổ, họ sẵn sàng bán nước
để cầu sinh. Tư bản và lao động từ thế kỷ 19
là tương tranh, nhưng sang cuối thế kỷ 20 và 21 là tương sinh. Có anh và
có tôi. Đấu tranh giai cấp là một trò hề.
Sau đây là mấy bài thơ
phần nào nói lên về ý nghiã cuả cụm từ tự do dân chủ, rất muốn được chia sẻ với
các bạn.
Loạn Tâm Nhân Thế
Cúc nở thu về thương
cánh hoa
Ngậm ngùi phượng vĩ
nát lòng ta
Hàng me rơi lệ rung
sương khóc
Xe ủi nhà chung đức Mẹ
sầu….
Lũ chúng bầy đàn như
sói ma
Đủ màu sắc phục rõ côn
đồ
Ầm ầm khua bụi toà
khâm sứ
Gạch đổ tường rơi mắt
đỏ ngầu
Cộng sản vô thần đâu
biết thương
Một sáng muà thu gió
lạnh lùng
Âm thầm lòng mẹ cầu
xin chuá
Chúng giải ai đi giưã
phố phường…
Kế hoạch công viên bí
mật thành
Nhà thờ phá hủy mọc
cây xanh
Cho loài ma quỷ tìm
vui thú
Dân chủ hãi hùng bao
thất kinh
Rác rưởi mắm tôm giấy
vệ sinh
Quẳng lên ô uế chốn
tâm linh
Công an canh gác cười
nhăn nhở
Liêm sỉ khinh thường
lũ quái tinh
Chiếm đất Thái hà lũ
bất lương
Giáo dân thiên Chuá
khóc kêu thương
Xưa nay chuyên chính
thường như thế
Tội ác chất chồng khắp
núi sông
Đạo đức đua tranh với
chuá trời
Ngang nhiên bạo ngược
lũ ma chơi
Cậy quyền ăn hiếp
người vô tội
Khỉ tổ trái tim rụng
rã cười..
Vẫn chả lạ gì giưã thủ
đô
Trung tâm bạo lực vẫn
reo hò
Yêu nước tức là yêu
chủ nghiã
Trung hiếu vì dân lý
tưởng nào?
Thế giới bây giờ đã
khác xưa
Văn minh điện toán ở
trên đầu
Loài người đã biết tìm
nhau lại
Điạ lợi nhân hoà không
biết sao?..
Tôn giáo Mác Lê khói
thuốc xanh
Ru hồn nhân loại đến
điêu linh
Văn minh cộng sản về
đồ đá
Xã hội bầy đàn đâu
tiến nhanh...
Thế giới đại đồng giấc
mộng xưa
Lẻ loi cầm cố cuả dư
thưà
Giưã bầy cừu đói say
hồn sói
Tưới bát canh chiên
rưả máu đào...
Chúng chẳng ngượng mồm
vu cáo cha
Truyền thanh báo chí
bớt thêm vào
Củ hành củ tỏi lê thê
bẻ
Nhà báo nước ngoài
cũng chẳng tha...
Có một bài thơ gửi non
sông
Nhắn về tổ quốc nỗi
đau thương
Chiều nay khoé mắt rơi
dòng lệ
Ở tận cuối trời bao
vấn vương
3.10. 2008 Lu Hà
Xuyên Tạc Vu Khống Và
Lạm Dụng Ngôn Ngữ
Bản chất cuả tiếng nói
là ngôn ngữ. Ngôn ngữ cuả các dân tộc đều được viết thành ký hiệu, mẫu tự,
thành chữ viết riêng thành văn thơ hẳn hoi. Mỗi câu mỗi chữ đều mang theo một ý
nghiã ,một khái niệm, giá trị nhất định. Lạm dụng từ ngữ, cố tình xuyên tạc, vu
khống bóp méo để cho người ta hiểu sai đi là mục đích cuả những kẻ bất nhân,
muốn thống trị đa số bằng bằng thủ đoạn ngu dân, tráo trở dối trá cuả mình cuả
phe đảng mình. Ông tổ cuả cái nghề bán chữ lưu manh này phải nói chính là Mác (
Karl Marx), Hitler,Lê Nin, Mao Trạch Đông v.v… Cái lý thuyết ba xu cuả Mác là
một tà giáo, một tôn giáo. Nhưng Mác lại tự nhận là một khoa học và chê bai các
tôn giáo tinh thần khác là thuốc phiện ru ngủ mê hoặc con người. Mác là một tên
bố láo, xấc xược, dám xuyên tạc vu cáo các tôn giáo khác và tự đề cao tôn giáo
cuả mình. Khoa học đúng nghiã phải đảm bảo ba thành tố cơ bản: Định luật, công
thức, kiểm nghiệm kết quả bằng giá trị thực tế qua các phòng thí nghiệm, hay
thực tế xã hôi. Xuyên tạc,vu khống và lạm dụng từ ngữ là thói quen cuả các chế
độ độc tài, phát xít và cộng sản.
Ở Việt Nam là một ví dụ điển hình. Chúng ta
buộc phải xét lại toàn bộ những danh từ khái niệm mà một thế kỷ qua cộng sản đã
nhồi sọ, bóp méo và xuyên tạc: Tự do dân chủ tập trung, tổ quốc xã hội chũ
nghiã, mặt trận yêu nước, đồng chí, việt gian, phản động, kinh tế thị trường
theo định hướng xã hội chủ nghiã, diễn biến hoà bình, tư tưởng Hồ Chí Minh v.v…
Những sáng tạo từ ngữ ba láp, đầy tính ngụy biện, lưu manh đó cần phải chấm dứt
ngay, trả lại tiếng Việt sự trong sáng cuả nó. Nhất là mỗi khi dịch thuật tiếng
nước ngoài nên thận trọng cân nhắc đừng có vì quyền lợi cuả ai cuả phe nhóm nào
mà cố tình dịch láo. Để cho đơn giản dễ hiểu hơn, tôi muốn chia sẻ với các bạn
bằng những bài thơ về sự lạm dụng từ ngữ một cách táo tợn không biết ngượng cuả
hệ thống truyền thanh báo chí Việt Nam.
Không ở đâu trên thế
giới này những từ ngừ bỉ ổi đều được cộng sản sản sáng chế ra cách gọi rất mịt
mù bịp bợp sáo rỗng. Để bênh vực cho cái đầu óc bã đậu ngu lâu thì gọi là kiên
định, giữ vững lập trường. Biện bạch cho những thất bại thì gọi con đường cách
mạng đi theo đường xoáy trôn ốc, quân xâm lược thì gọi tàu lạ; ghét ai thì gọi
là phản động, là cộng sản mặc dù bản thân mình đang theo đuổi chủ nghiã cộng
sản, Cướp đất thì gọi là thu hồi giải phóng mặt bằng v. v...
Giới văn nghệ sĩ trí
thức là đối tượng là kẻ thù mà chúng coi là đáng gờm nhất. Chả thế mà Mao trạch
Đông rất sợ và bảo: trí thức không bằng cục phân
Tâm Hồn Và Lương Tâm
Tâm hồn người thi sĩ
Như dòng sông bao la
Nước trôi về đâu nhỉ
Đưa anh đến bến bờ ?
Không! Anh không đến
bến
Không! Anh chẳng cần
bờ
Anh cứ lang thang mãi
Theo dòng sông hoang
vu….
Như con chim tự do
Anh chỉ biết thương
yêu
Mỗi nhành hoa cỏ dại
Ngậm ngùi bao thương
đau
Hãy để yên cho anh
Mênh mông cùng trời
xanh
Triền miên trong xuy
tưởng
Bao cảnh giới tâm linh
Anh không ưa ồn ào
Chốn dương trần lao
xao
Bon chen và xô đẩy
Bong bóng tàn sương mơ
Anh làm thơ cho ai ?
Thiết tha để tặng đời
Nơi trần gian quán trọ
Hành tinh đêm mưa rơi
Thơ lăn lóc như khoai
Hay giọt rượu mao đài
Trong cõi đời dung tục
Chẳng bận lòng làm
chi...
Người gọi anh thi sĩ
Anh mỉm cười gật đầu
Người chê anh ngông
dại
Anh bàng hoàng reo
ca..
Tâm hồn người thi sĩ
Như hương ngàn gió bay
Đâu phải riêng cho ai
Con chim hót lồng
vàng...
Tâm hồn người thi sĩ
Chẳng muốn nghe theo
ai
Nghe tiếng lòng anh
gọi
Lương tâm bên cuộc đời
Phaỉ chi con dã tràng
Xe cát ngoài biển đông
Quản ngày mưa tháng
nắng
Mà lòng anh sáng trong
Hãy viết nưã đi anh
Yêu dòng sông xanh
xanh
Miên man niềm vô tận
Ru hành tinh yên lành
Nếu anh là thi sĩ
Đừng ca mãi ca hoài
Cho lũ quỷ vô loài
Bán buôn hồn dân tộc
Đừng xoen xoét phun
thơ
A dua và lọc lưà
Vì bát cơm manh áo
Xú uế để ngàn thu…
Thơ là con chim ca
Yêu bầu trời tự do
Gông cùm nào khuất
phục
Người thi sĩ trong
lao.
Hương thơ trong cõi
lòng
Nâng niu niềm thiêng
liêng
Chắt lọc từ sâu thẳm
Khóc ai mà ra thơ…
Thơ là tâm hồn người
Như máu thịt của ai
Là tự do nhân loại
Tình để cho muôn loài
Xin hãy vì chính danh
Như mẹ cha sinh thành
Biết yêu và biết ghét
Đừng vì ai dối mình...
Trái tim sầu du dương
Cho tình yêu quê hương
Không hận thù giai cấp
Thơ theo dòng sông
thương
Ôi trân quý biết bao
Khi Tổ quốc sinh ra
Những tâm hồn ngay
thẳng
Khóc cho đời thương
đau
Thơ xoa dịu đắng cay
Cùng chia ngọt sẻ bùi
Động viên và hy vọng
Tin tưởng vào tương
lai.....
2008 Lu Hà
Công sản hay dùng
chiêu tự hào dân tộc để bắt toàn dân hy sinh xương máu, cống hiến toàn bộ sức
lực cuả cải cho chúng. Nhân danh dân tộc để bán nước. Nhân danh giải phóng để
xâm lược. Nhân danh độc lập tự do để cướp đi quyền sống quyền làm người cuả
người dân.
Tự Hào Chớ Mất Lương
Tâm
Chúng cào cấu những
linh hồn bé bỏng
Dương mắt mờ đầy sát
khí kỳ nhân
Chúng đắc ý bởi bộ
lông nhung đỏ
Cánh tay dài run rẩy
với thời gian….
Chúng kiêu hãnh bốn
nghìn năm máu chảy
Bao tang thương đè nát
traí tim này
Chúng sằng sặc trong
cơn men chiến thắng
Quên quê hương đang
nghèo đói thê lương
Chúng lạm dụng những
tấm lòng yêu nước
Biến giang sơn thành
chiến địa hoang tàn
Chúng ngất ngưởng truy
hoan màu lý tưởng
Bao điên khùng những
mộng tưởng xa xăm
Chúng lấn đất dồn dân
vào thế bí
Giáo sứ Thái Hà tàn
phá âm u
Xây tường chắn nát bàn
chân Thiên Chuá
Cỏ hoang vu sương muối
lệ u sầu
Ôi tiền sử cuả một
thời hoang dã
Xã hội bầy đàn chưa đủ
lương tâm
Thời trung cổ ra đi
còn trở lại
Ngạo nghễ khoe khoang
trí tuệ vô vàn…
Nền dân chủ gấp vạn
lần tư sản
Gấp triệu lần trái đất
sẽ ngừng quay
Trong hang tối sẽ trần
truồng bình đẳng
Cộng sản hành tinh
hạnh phúc muôn loài…
Hãy im đi những tự hào
cửa miệng
Quên đau thương bao
tủi nhục phơi bày
Bán đất ăn chia đồng
tiền béo bở
Dây thép gai rào giưã
trái tim người
Chẳng biết thẹn còn
bày trò vu caó
Báo chí đua chen vùi
dập nhân quyền
Quyền bày tỏ những nỗi
niềm vinh nhục
Nỗi lòng đau khi phải
sống ươn hèn
Tấm hộ chiếu xin đừng
cười ngạo nghễ
Bao vinh quang oan
trái đã chôn vuì
Còn gì nưã mà tự hào
hiển hách
Dòng sông thương đã
khô cạn tình người
Tự hào vinh quang
giống nào chẳng có
Tình non sông trong ký
ức muôn đời
Trong đau thương hãy
đừng rơi nước mắt
Trong đắng cay hãy
đứng vững làm người
Niềm tự hào quê hương
là chính đáng
Nhắc nhở nhau hãy sống
ngẩng cao đầu
Đừng bợ đỡ khom lưng
làm tôi tớ
Cắt xén vu oan xỉ nhục
mưu cầu….
Hỡi những kẻ tham tàn
đầy tham vọng
Kiếp tôi đòi mộng
tưởng nuốt năm châu
Hành tinh đỏ đâu còn
là chân lý
Tổ quốc tháng mười
cách mạng tôn thờ
Chẳng biết thẹn cứ tự
hào ca mãi
Lửa bạo tàn đốt cháy
dãy trường sơn
Thày tớ giết nhau bạn
bè phản trắc
Vạn nấm mồ vô chủ khóc
kêu oan…
Lời Đức Cha con xin
hằng ghi nhớ
Sống làm người tử tế
với lương dân
Trên quê hương hay
muôn vàn đất lạ
Chớ tự hào mà để mất
lương tâm…
2008 Lu Hà
Chủ nghiã cộng sản là
một tín ngưỡng, một tà giáo cách thức thờ phượng cũng rập khuân theo các tín
ngưỡng khác. Chỉ có điều mỗi nhà thờ chúng gọi là trụ sở uỷ ban, kinh thánh là
những bài triết học ba xu Mác đã ăn cắp cuả Hegel và giải thích tùy tiện linh
tinh đang từ biện chứng duy tâm sang biện chứng duy vật. Đánh tráo mọị khái
niệm hiểu theo chiều ngược lại v. v...
Tín Ngưỡng Cộng Sản
Thánh thần là bởi tự
lòng người
Tôn kính muôn đời lẽ
trọng tin
Nọc độc phun ra từ Các
Mác
Niềm tin vô sỉ nhục
nhã thay
Bản tính con người vốn
hiếu sinh
Ngàn năm gìn giữ mạng
sinh linh
Biết bao biến đổi đời
dâu bể
Tam giáo hoành dương
cảnh thái bình
Tâm thức con người
thật đáng khen
Thiên thu lễ giáo
trọng nhân luân
Thời nay ức hiếp người
lương thiện
Tôn giáo là ai lũ bạo
tàn ?
Nhục nhã sao cho kẻ
đớn hèn
Độc tài đảng trị hại
muôn dân
Ba voi nước sáo còn
chưa được
Cách mạng tháng mười
theo Mác- Lê
Con khỉ tôn xưng làm
tổ tiên
Quái thai tín ngưỡng
lũ vô thần
Hàn vi Các Mác đời cơ
cực
Quỷ sứ cũng thành bậc
thánh nhân
Cộng sản giáo truyền
để kiếm ăn
Bao nhiêu hồn thảm
khóc van xin
Nguyện xây thánh điạ
hành tinh đỏ
Vạn lý trường thành
ngục thế gian
Tín ngưỡng vô thần kẻ
độc tôn
Mộng làm chuá tể hại
con dân
Duì cui súng đạn hầm
tra tấn
Tẩy não nhà tù dân chủ
giam
Bắt đi cải tạo đi nhai
chữ
Kinh thánh suông suông
tụng chẳng vào
Yêu nước hoá thành yêu
chủ nghiã
Như hâm nồi cháo dính
lông mao
Hỡi hồn Các Mác vẫn
chưa tan
Oán hận ngàn thu lấp
nuí non
Dập đầu trăm lạy quỳ
ngay xuống
Toà án lương tâm tạ
thế nhân
Tôn giáo vô thần tạo
dựng nên
Thánh đường chẳng có
vẫn quanh năm
Công an quản giáo coi
tù ngục
Sáng tối vang lời kinh
Mác – Lê
Chẳng cần giới luật
lắm điều răn
Sát máu căm thù thấm
ruột gan
Con vẹt hoá thân thành
quả báo
U minh tăm tối chuyện
hồng chuyên
Cán sự chuyên tu đào
tạo nhanh
Trải bao khổ nhục
thuộc lòng kinh
Rung rinh thác máu
theo lời Đảng
Giết chẳng ngừng tay
đồng luá xanh
Cộng sản giờ đây cạn
tín đồ
Giáo hoàng bật gốc ở
nga xô
Lung lay xụp đổ bao
thần tượng
Tín ngưỡng lụi tàn
theo bóng ma
Việt nam mù quáng giữ
niềm tin
Xanh vỏ đỏ lòng bao
diễn văn
Kín mũ che tai thầm
tụng niệm
Lạy thày giáo chủ Mác
Lê Nin
Đau xót cho đời ôi thế
gian
Ngàn năm lịch sử có
thương tâm
Độc tài cộng sản quân
cuồng tín
Theo đạo vô thần lũ
bất nhân
C óc nhái chen nhau ở
thế gian
Văn nô bồi bút đám vô
luân
Miếng ăn cam chịu thân
tôi mọi
Bới rác tìm Thày rữa
thối thân
Tôn giáo Mác – Lê chết
đã lâu
Mà sao chúng vẫn cứ
tung hô
Hoàn cầu phỉ nhổ đầy
oan traí
Sống xót thân tàn trên
xác ma?...
16.5.2008 Lu Hà
Say Nghiện Mác Lê
Một kiếp nhân sinh một
cuộc đời
Mà ai cũng chẳng giống
như ai
Tâm linh ẩn hiện muôn
màu vẻ
Thiện ác chen nhau hoa
cỏ ơi !
Cái thú đam mê cũng
khác nhau
Người hay bài bạc riệu
quên sầu
Cho vay nặng laĩ say
tiền bạc
Tưủ điếm cao lâu lơi
lả hoa
Cái nghiện sinh ra
cũng đủ vành
Riệu chè trai gái mộng
quyền hành
Tham quan cố vị hôi
mùi sái
Thứ đến kể là nghiện
khói xanh
Bại hoại thuần phong
sợ lắm sao
Đời nào chẳng có thấm
vào đâu
Bạc đầu con nghiện lâu
già nhất
Chủ nghiã Mác- Lê uống
máu đào
Sái thuốc Mác- Lê lúc
hết thời
Đàn anh quốc tế đã
thôi chơi
Nga xô hấp hối đòi cai
nghiện
Đổi mới tro tàn lơ
lửng bay
Nhìn đám tro bay đất
nước tàn
Một đàn nô quốc lũ
vong thân
Độc tài đảng nghiện
say màu đỏ
Tín ngưỡng chiêu bài
mượn phấn son
Đảng cũng rêu rao cai
nghiện thôi
Thị trường kinh tế áng
mây trôi
Tấm thân tiểu quốc phò
vương quốc
Á phiện Trung hoa sống
laị rồi
Môi lại kề môi răng
hít răng
Hà hơi thổi ngạt
nghiện càng hăng
Non sông phụ tử nghiền
cơn nặng
Say khói Mác- Lê giấc
mộng vàng…
Chỉ trích Đông âu tan
khói mây
Anh em thề thốt chẳng
kiên trì
Nhớ xưa uống máu lời
gan ruột
Nhuộm đỏ toàn cầu mới
chịu thôi
Hẹn biển thề non chót
nặng lời
Tình thương giai cấp ở
muôn nơi
Năm châu tứ hải là
huynh đệ
Ôm súng say men giết
chúng loài
Vô sản liên minh hỡi
các anh
Bần cùng sôi máu hận
trời xanh
Tam vô chủ nghiã đồng
xây đắp
Khói thuốc thiên đường
mộng hiển vinh
Tiên tri Các Mác thật
ranh ma
Lận trắng con đen mẹo
lại cao
Tôn giáo người ta vu
thuốc phiện
Vô thần nghiện thật
vậy làm sao?...
Tiên nâu đồng chí hút
cho say
Các Mác la bàn chỉ lối
đi
Sống chết muôn dân làm
thượng đế
Độc quyền dân chủ ở
trong tay
Nghiện ngập ma cô thật
sướng đời
Mị dân sáo ngữ dễ như
chơi
Tôn xưng giáo chủ là
khoa học
Cho chúng thần dân dở
khóc cười
Các Mác ma thần của
nuí sông
Say xưa quỷ đỏ nguyện
chung lòng
Đắp xây tổ quốc hành
tinh đỏ
Biện chứng sử quan vỏ
ốc không
Phét lác như thần con
nghiện say
Lên cơn đoí thuốc có
ai hay
Mượn màu học giả che
tâm điạ
Nghiên cứu gì đâu một
lũ say.
Thế kỷ lầm than vẫn
chẳng tan
Bao nhiêu chết chóc
cảnh điêu tàn
Dư hồn Các Mác còn
lồng lộn
Nhắm mắt tam vô vẫn
sói mòn
Chỉ taị đảng ta trót
nghiện rồi
Hơn hai triệu đấy thảm
thương thay
Tuyên truyền sái phiện
bao đồng chí
Mất thuốc Mác lê mất
cuộc đời….
15.5.2008 Lu Hà
Thơ về xã hội, chính
trị có thể là dài, các bạn nếu không thích thì miễn đọc thơ cũng chẳng sao.Vì
dài quá khó tập trung gây ra cảm giác mệt mỏi. Đọc phần văn theo tôi cũng rất
bổ ích cho những ai muốn tìm hiểu mở mạng tri thức. Mỗi người mỗi ý bàn rộng
thêm về đề tài độc tài và tự do dân chủ.
28.5.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen