Tôi rất ít thời gian
và hình như rất hiếm hoi nhấn con chuột để
đọc các trang mạng của báo chí cộng sản ở VN. Cuả đáng tội thỉnh thoảng
năm thì mười hoạ cũng có đảo qua trang
điện tử cuả hội nhà văn Việt Nam hoặc sang trang báo công an nhân dân, để xem
có tin tức gì giật gân không?
Tôi rất khâm phục đức
tính kiên trì cuả nhiều cây viết ở hải ngoại, họ thường xuyên đọc báo chí quốc
nội để tìm ra cái hay cái dở để mà bình luận. Nhờ các vị này mà tôi cũng biết
sơ qua được những tin tức tổng hợp mà mình không phải mất công đọc cho tốn thời
gian.
Bởi cớ sao? Bởi vì 700
cơ quan báo chí, thông tin tuyên truyền cuả độc tài việt gian cộng sản là những
bản hợp tấu rên rỉ cuả loài giun dế vô bổ. Gần 80 năm qua họ chỉ xướng độc có một
bản đồng ca nhàm chán, ngôn ngữ, danh từ thì ba láp xuyên tạc mất hẳn cả ý
nghiã cũng như những khái niệm, nội dung
và bản chất thật cuả từng sự việc sự vật.
Những từ ngữ thường
dùng đã được học thuộc lòng như:nguyên trạng, lập trường, quan điểm, kiên định,
mềm dẻo, linh hoạt, tế nhị, nhạy cảm, điểm nóng, kẻ thù bên ngoài, thế lực thù
địch, phản động chống phá nhà nước, diễn biến hoà bình.... nhất là chữ "
thôi" là chữ cưả miệng bỉ ổi nước
đôi khốn nạn nhất.Ví dụ: thôi quốc tịch Việt Nam, thôi đảng tịch, thôi đối tác,
thôi đầu tư, thôi ăn cắp, thôi tham nhũng, thôi hợp tác, thôi đấu tranh .... Đại
để những cái gì thuộc về phạm trù tội ác, ăn cướp, trấn đoạt,ăn cắp đều được bọn
bút nô gọi với những từ ngữ rất hoa mỹ, sáo rỗng, êm tai.
Ở Việt Nam tiến sĩ dỏm
là một quốc nạn, mục đích chỉ để lưà dối quảng đại quần chúng nhân dân, để chiếm
lòng tin cuả người dân: ra cái điều, thành phần lãnh đạo cuả đảng là những người
lao tâm khổ trí có học hành đỗ đạt có bằng cấp hẳn hoi. Khốn nạn cho cả cái
thân tôi cũng quen dùng hai chữ nhân dân là ngôn từ cuả ông Mao Chủ Ịt, theo
Mao những bá tánh con dân được Mao tẩy não là những tên nô lệ, là tài sản riêng
cuả Mao và Mao gọi chúng với cái tên
chìu mến là " nhân dân".
Việt Nam quê hương cuả
những tiến sĩ dỏm cũng không ngoa ngữ chút nào. Thật xấu hổ và ngượng vô cùng
cho các vị chóp bu cuả ban lãnh đạo VN với những danh hiệu tiến sĩ cao học về
lý luận Mác, cử nhân cao học, thạc sĩ cao cấp. Đã tự gọi mình là tiến sĩ, thạc
sĩ, cử nhân vẫn chưa đủ, chưa yên tâm còn nhấn mạnh thêm chữ cao học vào đó mới
thấy đủ, mới thấy sướng.
Tiến sĩ đọc diễn văn bằng
những bản viết tay, có lẽ chưa biết dùng máy điện toán, cánh mũi thì cứ phập phồng,
chực nở to lên khi nghe khi cử toạ giới
thiệu tiến sĩ cao học Mác Lê Nin : Nguyễn Tấn Dũng, Tô Huy Rưá v.v... cũng có mặt
hôm nay thì cả hội trường ầm ầm như muốn sụp đổ bởi những tràng vỗ tay cổ súy
như sấm động.
Một xã hội dốt nát lố
bịch, loè bịp nhau như vậy đó mà vẫn cứ tồn tại dai dẳng như điả đói. Trong khi
đó quảng đại quần chúng tuy có bị cả gần thế kỷ bưng bít thông tin nhưng trình
độ dân trí lại rất cao. Bởi cớ sao? Bởi vì 80 năm dù có ra sức nhồi sọ phá hủy
cuả Hồ Chí Mít và phe đảng cũng không thể nào xoá nổi dấu tích cuả 4 ngàn năm
văn hoá trí tuệ cơ bản cuả người VN. Tôi không tin thời gian 80 năm có thể đấu
lại với thời gian 4 ngàn năm lịch sử dựng nước giữ nước bảo tồn nòi giống cuả
người VN. Rồi một lúc nào đó tinh thần văn phong trí tuệ cuả dân tộc sẽ bùng dậy
như quả bom nổ chậm và sẽ là những trận
sấm sét dội trên đầu lũ quan lại tham lam, u mê vô học. Dù cho họ có gửi con
cháu họ đi du học ở nước ngoài, nhưng cũng không lại được với 85 triệu dân và gần
5 triệu đồng bào hải ngoại. Số lượng đông đảo này mới là lực lượng kế thưà truyền
thống tinh hoa cuả người VN, chứ không phải con cái ông Mười, ông Dũng, ông Mạnh...
có thể nhồi sọ thành tiến sĩ được. Ví dụ như cô Đỗ Ngọc Bích chả đang làm luận
án tiến sĩ đấy sao, dù có được may mắn ở Mỹ người ta cấp bằng tiến sĩ nhưng chỉ
là loại tiến sĩ ngưạ, tiến sĩ phở bò mà thôi. Rồi đây họ những loại người này sẽ
làm cái gì đây để ích quốc lợi dân?
Cái trí tuệ cuả con
người là cái biết phân biệt đúng sai, là cái tư duy vô giá mà tổ tiên nòi giống
truyền thưà lại chứ không phải bằng mảnh bằng mua được hoặc ngồi chai đít
chuyên tu ở nước ngoài.
Tiến Sĩ Đười Ươi
cảm tác theo bài báo
cuả Nguyễn Hưng Quốc
Việt Nam tiến sĩ đười
ươi
Cha nào con ấy gà nòi
vô luân
Mua danh các cấp việt
gian
Tham ô lưà đảo muôn
dân hãi hùng
Khoe trường Nam Thái
Bình Dương
Không thày không lớp
giảng đường học ma
Chuyên tu tại chức đua
nhau
Moi tiền công quỹ đi
mua dỏm về
Mạo danh bằng ở Hawaii
Còn nơi đăng ký Mã Lai
gần kề
Vênh vang ngàn vạn chú
hề
Việt Nam tiến sĩ ê chề
giang san
Ma cô bè lũ Ngọc Ân
Đua chen sang Mỹ đôi lần
để mua
Tiếng anh chẳng hiểu một
câu
Cặp kè phiên dịch
dollar lót nền
Tiền trao cháo múc ăn
liền
Thiện Nhân bộ trường
liên miên hô hào
Muời năm hai vạn bằng
ma
Ngu dân đảng trị ba
hoa chích choè
Hư danh vô thực luồn
chui
Thi đua đục khoét sặc
mùi cộng nô
Nhớ lời Hồ dạy năm xưa
Vưà làm vưà học ngọn cờ
hồng chuyên
Trung thành vì đảng lợi
quyền
Hy sinh tận tụy triền
miên tôi đòi
Dù cho thịt nát xương
phơi
Văn thân trí sĩ diệt
ngay chẳng từ
Công nông những tiến sĩ
ma
Xênh xang mũ áo đủ trò
mị dân.
11.7.2010 Lu Hà
Nạn Dịch HạchTiến Sĩ
Tình trạng Việt Nam tiến
sĩ nhiều như cào cáo châu chấu, phải nói là nhất thế giới về văn bằng tiến sĩ.
Thế nhưng xã hội vẫn què quặt băng hoại sa đoạ về văn hoá tinh thần.
Tôi không khỏi rùng
mình khi nghe nói có em học sinh đã học đến lớp 4 , lớp 5 nhưng vẫn không biết
viết và đánh vần chữ Việt rất vất vả.
Tiến sĩ thì nhiều như
tôm tươi, giống như thời đánh nhau với Mỹ, cộng sản vẫn thường tự hào: ra ngõ gặp
anh hùng.
Ngày đó tôi còn là một
thiếu niên, nhưng tôi cũng đọc báo nhân dân thường xuyên và biết nhiều chuyện
anh hùng dũng sĩ. Tôi ngạc nhiên sao họ lắm anh hùng thế: anh hùng quân đội,
anh hùng lao động v.v... Chuyện anh hùng lao động thì nhiều vô kể và phải trải
qua các khâu bình bầu xây dựng cuả tập thể. Một chị lao công quét rác, sau khi
được tổ lao động bình xét đưa lên trên duyệt và trung ương đảng phong danh hiệu
anh hùng là xong. Sau đó là một cuộc chu du đi thăm các nước xã hội chủ nghiã
anh em, miễn phí và về quê vinh qui baí
tổ còn hơn cả trạng nguyên về làng, hiển hách lắm.
Sau tôi còn nghe chuyện
anh hùng Lương Đình Cuả, một nhà khoa học canh nông nổi tiếng và chết thảm
thương vì bị hóc xương gà hay xương cá gì đó.Chả là anh hùng đói quá, và được mời
đi ăn chiêu đãi với khách nước ngoài, và bị chết khổ nhục vì miếng ăn, đưa đi cấp
cứu không kịp.
Tôi sinh ra ở vùng nhà
quê,nên tôi chả lạ gì cái háo danh cuả người Việt Nam ở những vùng nông thôn.
Nhà nào cũng treo kín bức tường hay bức vách chính diện dày đặc văn bằng giấy
khen cuả con cái mình từ lớp 1 đến lớp 10. Hồi đó bằng cử nhân không thấy có chỉ
thấy có bằng tổ quốc ghi công, gia đình vắng vẻ v.v... là nhiều
Cái háo danh đến mức
mê muội kỳ quái thì chỉ người Việt Nam mới có. Ngày nay là nạn bằng cấp hư
danh. Việt Nam là một xã hội theo chủ thuyết cộng sản, họ thấm nhuần lời dạy cuả
Mao tặc: trí thức không bằng cục phân. Bỗng dưng ngày nay con cháu Mao Hồ lại
mê tiến sĩ đến thế?
Không có tiến sĩ thật
thì họ phong nhau làm tiến sĩ rởm. Tiến sĩ trong nước không đắt giá thì họ
tranh nhau ra nước ngoài mua bằng giả.
Họ mượn tiếng một trường
đại học ma nào đó, không có thực in lếu láo vài dòng chữ Anh, chữ Pháp, chữ Đức,
chữ Nhật gì đó để về lưà bịp ngưòi dân
trong nước. Thật là một trò bỉ ổi đê tiện vô cùng.
Tôi thấy hổ thẹn vô
cùng, sao kiếp này mình cứ phải đầu thai làm người Việt Nam? Tại sao giống nòi
mình lại có lắm hạng người đốn mạt như vậy? Ví dụ như tay giám đốc sở văn hoá
thể dục thể thao tỉnh Phú Thọ, hay gã bí thư thành phố Đà Nẵng v.v...
Tôi tự hào biết bao
nhiêu, và xúc động vô cùng khi đọc trên báo chí hải ngoại rất nhiều các cháu học
sinh đỗ thủ khoa trong các trường học và rất nhiều vị tiến sĩ khoa học có tên
tuổi, họ đều là con em cuả những đồng bào tỵ nan cộng sản.
Chuyện mua bằng bán cấp
tôi có viết thành bài thơ, muốn được chia sẻ với các bạn.
Mua Bằng Tiến Sĩ
thơ theo bài viết cuả
Kim Dung và Trần Văn
Một tệ nạn lan tràn xã
hội
Bầy đười ươi ma quái
làm người
Văn bằng tiến sĩ như
ai
Hai tuần đi học nực cười
thế gian
Kià giám đốc trung tâm
văn hoá
Nguyễn Ngọc Ân Phú Thọ
tỉnh nhà
Văn phong du lịch thể
thao
Ba hoa chữ nghiã uế xù
quê hương
Chưa tốt nghiệp phổ
thông trung học
Bằng cử nhân kinh tế
quốc dân
Bon chen tại chức
chuyên cần
Ngoài giờ mấy buổi
tinh thần làm quan
Trường đại học hư danh
Mỹ quốc
Thái Bình Dương trụ sở
Hawaii
Vẫy đuôi Malaysia
Cò mồi thương mại nhu
cầu bán buôn
Không ngoại ngữ lon
ton tiếng Việt
Nguyễn Ngọc Ân tha thiết
luận văn
Sẵn sàng phiên dịch điền
tên
Đề tài nghiên cứu cằn
nhằn suả vang
Chẳng thạc sĩ nhảy lên
tiến sĩ
Rượu sâm banh bái tổ
vinh quy
Họ hàng con cháu bắt
quỳ
Chí Minh ngất nghểu gà
nòi dối gian
Cả xã hội đảo điên hỗn
loạn
Chuyện bán buôn hư học
ranh ma
Chi tiền mười bảy ngàn
đô
Tiếp tay tỉnh uỷ bày
trò mị dân
Không học lực ngu đần
tăm tối
Mua bằng tiền học vị
thối tha
Chương trình bảy trăm
triệu đô
Hai muơi ngàn vị bao
giờ mới yên?
Đồ lếu láo hư thân mất
nết
Diệt nhân tài thối nát
từ lâu
Đua đòi con cháu ông
cha
Moi tiền công quỹ nước
nhà lầm than
Mê học vị Việt gian bợ
đỡ
Tiếng kêu vang bã đậu
dưa giòi
Mười năm kế hoạch trồng
cây
Trăm năm nô lệ kià bầy
đười ươi.
25.5.2010 Lu Hà
Chắc hẳn là người Việt
Nam ai cũng biết một câu nói nổi tiếng cuả anh chàng đại Chí Phèo Mao Trạch
Đông: " Trí thức không bằng cục phân ". Một câu nói tầm bậy, bố láo
vô cùng cuả một anh chàng khùng. Theo
Đông: Trí thức không bằng cục phân, nghiã là mọi trí thức tiến sĩ, thạc sĩ, cử
nhân thật đều không có giá trị. Sự học hành thiên tư thật sự đều vô nghiã không
có giá trị vì họ không trực tiếp sản suất. Theo Đông phải như lời cuả tên đại lưu manh Các Mác,
Ăng ghen dạy: Lao động sản sinh ra trí tuệ. Nhờ qua lao động mà con vượn đang từ
trên cây hái lượm mà biết xuống đất dùng đá dùng que để tạo ra cuả cải xã hội
và trở thành người. Cho nên các trí thức phải về nông thôn học các ông bần cố
nông và coi họ là bậc thày cuả mình.
Cho nên bây giờ đảng mở cưả cho vợ con cán bộ được tự do theo kinh tế thị trường định hướng XHCN được làm ăn với nước ngoài cần người có học vị, không có thì mua. Vì mua bằng cấp một cách đại trà như vậy, lại được đảng khuyến khích, giúp đỡ bí mật bằng mọi hình thức mới có tình trạng như hiện nay như một bệnh dịch tàn phá băng hoại xã hội. Tiến sĩ dỏm và nạn dịch hạch tiến sĩ là hệ quả tất yếu cuả tư tưởng hai ông trùm hán gian việt gian Đông và Hồ
1.7.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen