Con người ta sinh ra
ai cũng muốn sống tốt đẹp. Như thế nào là sống tốt đẹp? Mức sống tối thiểu là cần có đủ cơm
ăn áo mặc, trong gia đình trên dưới thuận hoà, có trật tự kỷ cương, nề nếp lễ
giáo. Đó là đối nội, còn đối ngoại gần nhất là với hàng xóm láng giềng sau là
những người cùng khối phố chòm xóm chỉ cần họ biết kính nể tôn trọng mình là đủ.
Nhưng sự thật không thể
đơn giản như vậy, cái mong ước nhỏ nhoi đó khó mà có thể thực hiện được bởi xã
hội còn có quá nhiều hạng người tiểu nhân, hèn mọn, kèn cưạ, vô lương tâm, độc
ác, biển lận, vô
cảm, tăm tối như loài ưng
khuyển. Tất nhiên thiện ác là hai tiêu chuẩn mà thế gian thường dùng để định
giá hành vi cuả con người. Thiện ác, tốt xấu như âm với dương. Thiện mang tính
dương còn ác mang tính âm. Trong thiện có ác và trong ác có thiện. Âm dương điều
hoà là sống thuận theo thiên lý cuả đạo trời. Dương trưởng âm tiêu thì xã hội
tiến lên, và ngược lại âm trưởng dương tiêu là xã hội xuống giốc lụn bại. Kinh
đô Hà Nội đang thời kỳ âm trưởng dương tiêu bởi cái uế khí tà ma từ cái lăng to
đùng của ông Hồ Chí Minh mà
ra.
Hiện tượng nước Mỹ là
tinh hoa của nhiều chủng tộc giống nòi trên thế giới là một sự thật, các đây
hơn 200 năm họ đến từ Anh, Pháp, Tàu, Nga, Bồ Đào Nha, Tây Ban Nha, Do Thái và
ngày ngày nay là người Việt Nam v.v...
Nếu lấy con người làm
gốc thì nước Mỹ vô tình đã là một hành tinh thu nhỏ của một đại nhân quần.
Tôi coi trọng nước Mỹ không phải vì những hành động mang quân giúp đỡ Irak tiêu
diệt con quỷ độc tài Sadam Hussein, hay giúp Aghannistan tiêu diệt nhà nước khủng
bố do Taliban thao túng lũng đoạn, hay chuyện thả hai quả bom nguyên tử trên đất
Nhật để cảnh cáo chủ nghiã quân phiệt diệt chủng, diệt loài người cuả phát xít
Nhật, càng không phải là dùng quân đội thả bom Nalpam ở Việt Nam v.v.... Mặc dù
những hành động này là những phản ứng miễn cưỡng, tự vệ, răn đe đối phương
của một siêu cường dưạ
trên sức mạnh quân sự, kinh tế và khoa học, nhân vị.
Tôi ca ngợi nước Mỹ vì
ở đó có hình bóng cuả nước Pháp, nước Anh, nước Tàu, nước Việt Nam v.v... và thực
tế trong quốc hội hoa kỳ đã có nhiều dân biểu là người Mỹ gốc Việt Nam.
Cái đáng quý một điều
tuyệt vời cuả nước Mỹ lấy tư tưởng tự do dân chủ làm trọng, nước Mỹ chủ trương
lên minh toàn cầu trên tinh thần hợp tác tương trợ, thi đua chung sống hoà bình
và phát triển khoa học kỹ thuật. Nhìn về nước Mỹ là niềm tin hy vọng là tấm
gương tươi sáng cho tương lai cuả loài người.
Chuyện nước Mỹ thả bom
Nalpam, hay chất độc màu da cam ở Việt Nam để truy tìm quân đội bắc
công. Thực
chất là bột trắng không màu mùi vị, chỉ là chất phát quang tạm thời ngăn chặn sự
đâm chồi nảy lộc hoa lá, không gây di chứng cho cơ thể con người ta, thì cả toàn thế giới
phải lấy làm hối tiếc và ân hận cho tâm hồn tình cảm Người Mỹ, người
Anh, người Pháp, ngưòi Nga,
ngưòi Do Thái, người Tàu, người Việt Nam v.v.... Bởi cớ sao ? Nếu ta hỏi một
người công dân Mỹ thì 99 % họ sẽ trả lời, tổ tiên, dòng máu, nòi giống xa xưa
cuả họ không phải là người da đỏ mà là người Anh, Pháp, Nga, Tàu và Việt nam
v.v....
Tôi không thiển cận
tin những lời xuyên tạc, phản động cuả bọn khuyển ưng, vô học tăm tối suốt đời
cha ông mấy thế hệ thi nhau theo Nga , Tàu mà đâm chém hủy diệt nòi giống mình
như kiểu csvn cuối muà hiện nay
Chuyện mấy củ hành củ
tỏi thối mà người Mỹ gây ra cho người Việt Nam như thả bom Nalpam, hay thả chất
độchoá học là thủ đoạn chiến tranh quá tàn khốc để ngăn chặn hệ thống diệt chủng,
diệt nhân loại cuả cộng sản là một điều đáng tiếc.
Hình ảnh cô Phúc là
con bài lá mặt cuả cộng sản nhằm tố cáo Mỹ, một làn da cháy cuả cuả Cô Phúc cũng
đáng để cho nhiều ngưòi rỏ lệ, lương tâm. Nhưng cuối cùng sự thiệt thòi cuả cô
Phúc lại được đền bù quá mức tưởng tượng cô ta được cả hai phiá cộng sản và quốc
gia đãi ngộ. Chuyện thả bom chưa bìét lỗi tại ai? Do quân đội Mỹ cố tình hay do
tình báo cộng sản chỉ điểm? Cũng may cho cô Phúc được các bác sĩ cuả chính phủ
miền Nam cộng hoà do chính Mỹ đào tạo chưã chạy.
Cô Phúc được cộng sản
cưng chiều mục đích mượn làn da cháy cuả cô làm một con bài ăn vạ chính trị. Đó là cách suy nghĩ mưu tính cuả loại tiểu
nhân khuyển ưng thấp hèn
Chính bản thân cô Phúc
đã tỏ lời cám ơn tấm lòng lương thiện cuả nhà nước cộng sản bằng việc xin tỵ nạn
cộng sản ở Canada
Tóm lại nhờ làn da
cháy vô tình mà cô Phúc trở thành con người cuả lịch sử. Tấm ảnh bi thương đó để
lại cho loài người nhưng xét cho cùng cũng chẳng thấm vào đâu cho hình ảnh hàng
ngàn người bị cộng sản chôn sống trong dịp tổng tiến công mậu thân năm 1968 cuả
cộng sản ở Huế.
Nay lấy cô Phúc ra để
ăn vạ, bắt bò, tố cáo Hoa Kỳ thật ra là một câu chuyện tiếu lâm cuả bọn khuyển
ưng tàn bạo giết người không ghê tay.
Cô Phúc bây giờ sống
quá hạnh phúc thoả mãn ở Canada với chồng con, có khi còn chạy đi thăm Hoa Kỳ
và tỏ lòng biết ơn Hoa Kỳ. Cô Phúc không oán trách Hoa Kỳ mà chỉ có ngưòi cộng
sản mượn tấm hình cô Phúc để oán hận tố cáo Hoa kỳ mà thôi.
Khuyển ưng thì vẫn là
khuyễn ưng. Hồ Chí Minh là hình ảnh một bạo chuá đã hoá tiên cuả loài khuyển
ưng. Ca ngợi Hồ bất chấp cả sự thật lịch sử, bất chấp cả lương tâm, liêm sỉ thì
chỉ có những kẻ mạt vận cuối muà cộng sản mới có.
Nay trên
mạng những bài phân tích tình hình xã hội một con mắt khách quan công chính, rất
ít người like ủng hộ mà chỉ có đư luận viên sỉ nhục chửi bới tôi là phản
ứng tâm lý dây chuyền cuả loài khuyển ưng. Lời ngắn ý dài, đôi điều muốn tâm sự
với bạn đọc.
Khủng Hoảng Tinh Thần
Hay Chó Dại Cắn Càn?
Hiện tượng dưới những
bài viết cuả tôi thường hay có rất nhiều ý kiến phản hồi của những kẻ vô danh dấu
mặt, nickma. Hay dở thế nào về nội
dung cuả những bài viết tôi cứ để cho lẽ tự nhiên cuả lòng người và lương tâm tự
mỗi người khi đọc cảm nhận thấy. Cái điều tôi muốn nói: Rõ ràng rất nhiều ý kiến
phản hồi mang tâm trạng cuả một hiện tượng khủng hoảng tinh thần, họ nổi khùng
lên la hét chửi bậy rất tục tằn thô bỉ thiếu nhân cách văn hoá , thậm chí còn
có những người với nickname cuả phụ nữ nhưng họ lại mang những cái cuả đàn bà
con gái ra để tha hồ phơi bày.
Thật đáng tiếc cho cái
cuả quý mà thượng đế đã ban cho bà Eva. Họ không tiếc lời tự nguyền ruả cái cuả
quý cuả bà là hôi thối, là nhớt nhát mưng mủ, hôi tanh v.v...
Xin lỗi tôi buộc lòng
phải viết lại như vậy. Vì nó là những dòng sinh động cụ thể nhất để tố cáo bản
chất tâm hồn sa đoạ cuả con cháu ông Hồ. Vì vậy tại sao ta phải che đậy, không
dám viết lại? Che đậy cho kẻ xấu vì những
lời bẩn thỉu cuả họ có nghiã là hèn nhát chứ đâu phải là lòng xấu hổ, sĩ diện
Khổng Mạnh, ngượng ngập thanh cao quái gì?
Bộ phận sinh dục cuả
ngưòi phụ nữ đúng ra là cánh cưả cuả cuộc đời.Từ đây là cả một xã hội được sinh
ra, từ vua chuá, thủ lãnh, chính trị gia, văn thi sĩ, những bậc thiên tài hay kể
cả những ông bà thủ tướng, tổng thống cho đến những thứ hạng ăn mày ăn xin
v.v... mọi người đều phải theo thứ tự lần lượt xếp hàng bước ra khỏi cánh cưả
này.
Cái cuả quý này là bộ phận sinh dục cuả đàn bà. Nếu gọi theo
tiếng Việt đơn giản là cái L. Cái L cuả người đàn bà thì chắc phần đông tuyệt đại
đa số loài người thì ai cũng biết, nhưng không hiểu vì sao những những cộng sản
lại căm hờn nó như vậy? Cụ thể ngay chính ở đây ta thấy những chàng những nàng
công an mạng, hay những kẻ tinh thần hoảng loạn, phát khùng lên như chó dại
nguyền ruả nó, ví dụ như Thuận Phẩm, thị
Lan, thị Mơ, thị Hương v.v...
Theo tôi cái L này
đáng lý ra phải được vinh danh để trong lăng thờ phụng nó mới phải. Xét cùng
cái công cuả nó lớn lắm, nhờ nó mà người cộng sản ngày nay mới có những bậc
thày như Các Mác, Ăng Ghen, Lê Nin, Stalin, Mao Trạch Động, Hồ Chí Minh v.v...
Cho nên thay cho những
câu khẩu hiệu sống học tập làm việc theo gương bác Hồ vĩ đại thì nên gọi là: Sống
học tập làm việc theo gương cái L vĩ đại.
Cái L nó quý hoá, vĩ đại
ở chỗ nào? Theo tôi nó cũng rất đáng yêu, thuỳ mị, hiền thục mũm mĩm, nó không
đe doạ ai ngược lại nó chỉ biết an ủi vỗ về khi người ta đau khổ, cô đơn lẻ
loi, nó lại hay dễ mủi lòng và mau nước mắt. Hơi một tí là dàn duạ ra lênh
láng.
Cái đáng quan trọng nó
nhận thì ít và cho thì nhiều. Nó cho chúng ta cả một xã hội, một tương lai huy
hoàng. Nó chiụ thương chiụ khó nhẫn nại chờ đợi và khổ đau, có khi còn bị đe doạ
mất cả mạng sống cuả thân chủ khi sinh đẻ hay khi những con quỷ dâu xanh như
ông Hồ Chí Mít vì nó mà gây ra bao án mạng với các cháu gái vị thành niên.
Theo tôi cái L còn
xinh xắn đáng yêu hơn vạn lần cái mặt ông Hồ Chí Minh. Tại sao người ta không
mang nó vào trong chùa để thờ, để sụp lạy cúng bái nhỉ? Công lao hạng mã, nhân văn,
thơ ca , , quốc trượng, công thần cứu quốc, cứu nhà cuả nó lớn lắm chứ. Nàng
công chuá Huyền Trân chỉ nhờ có cái L mà mang về cho chúng ta hai châu Ô Lý và
ngày nay là giải đất hình chữ S rộng lớn?
Mẹ tôi ngày xưa thường
đọc câu thơ mắng tôi khi tôi làm gì sai trái dại dột:"
Đẻ con khôn mát L rười
rượi
Đẻ con dại thảm hại
cái L..."
Vậy cũng mong các vị đừng
mang cái đức gà vịt cuả ông Khổng Tử ra để răn đe doạ nạt tôi làm gì. Vì tôi
dám cả gan tôn xưng vai trò cuả người phụ nữ và cả cái L cuả các bà ấy lên rất
cao. Cái L không bẩn thỉu như ông cụ Khổng nghĩ mà theo tôi nó rất đẹp thanh
cao vô cùng và đàn ông người nào khoẻ mạnh không bệnh tật đều thích nó tuy
không ra mặt hớn hở công khai nhưng cũng là ngấm ngầm đó là một sự thật hiển
nhiên không ai dám chối cãi.
Sự thật từ hàng nghìn
năm đã có nhiều triết gia, nhiều trí giả cách này cách khác đã viết bài bóng
gió tôn xưng nó. Có nhiều dân tộc trên thế giới đã nặn nó ra thành tượng để thờ.
Nhưng tiếc thay vẫn có
kẻ đã vong ơn bội nghiã, mỗi khi ghét ai, căm thù ai thì họ lại ra rả măng cái
L ra để nguyền ruả, họ văng tục chửi bậy, thoá mạ sỉ nhục cái L.
Cụ thể họ nguyền ruả
tôi, hay ông Hồ Dâm Dật( Nicknam trên báo Tổ Quốc ) là uống nước nhớt, hoặc liếm
cái L cuả thị Mơ, thị Lan, thị Bích v. v... Thật là thô bỉ, khốn nạt, mất dạy,
vô học, cục cằn vô cùng, không có bút nào tả hết. Tôi buộc lòng phải viết đúng
sự thật như vậy không thêm không bớt. Tôi cũng buồn và đau khổ lắm cho một số
tâm hồn Việt Nam đồi bại, chứ có vui thú gì đâu?
Họ phù hoạ như cùng một tiểu đội du kích quân
trong nghề phá quấy chửi bậy, dù chỉ vài câu bâng quơ như chó dại suả gâu gâu
như: Mạc Can, Thượng Phong, Tý Còm, Ngô Lắc v.v... Xin lỗi tôi buộc lòng gọi họ
giống như chó dại. Vì họ coi tôi đâu phải là con người, thói kiêu căng cuả loài
thú không cho mình là thú mà lại nghĩ người khác là thú vật nên tâm thần mới bấn
loạn điên đảo như vậy. Họ đúng là con
cháu cuả ông cụ tổ chửi bậy tên là Hồ Chí Minh. Họ được đảng rèn rũa theo một hệ giá trị Chí Phèo. Họ đã thấm
nhuần dòng máu cuả già Hồ, mang những gen di truyền cuả các cụ Chí , Hồ, Mao với
những câu cụ thể như:
"Trong báo tổ quốc,
thằng nào nhiều ý kiến phản hồi là thằng dốt,với hạng ngưòi như Lu Hà, Hồ Dâm Dật,
v.v...nói chi cho phí lời. Hay những câu tương tự: Yêu nước tức là yêu chủ
nghiã xã hội, đảng còn công an còn, Hồ còn đảng còn, Cách mạng nghiã là cách bỏ
mẹ cái mạng nó đi, trí thức là cục phân v.v..."
Thật đáng tiếc đây là
hiện tượng khủng hoảng tinh thần, khủng hoảng hệ giá trị cuả một số kẻ chuyên
làm nghề chửi bậy phá quấy trên diễn đàn thông tin . Chúng ta đành phải kiên nhẫn
chờ đợi sự lột xác thoát thai cuả họ mà thôi. Cũng chỉ mong họ đừng có ném đá dấu
tay, núp sau những nick ảo như thị Mơ, thị Lan, thị Hương, Cu Ki, Đóng Đinh,
Jenny Nguyên nưã để làm cho cả thế giới hiểu lầm coi khinh phụ nữ Việt Nam.
Mong rằng đừng vì một con sâu làm dầu cả nồi canh.
20.6.2012 Lu Hà
Keine Kommentare:
Kommentar veröffentlichen